Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm

trandzalu

Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm
Sẽ không còn nghe điện thọai giữa trưa-trờ-trưa-trợt
Bởi vì đây là sự thật
Mình đã chia lìa nhau…

Anh không trách gì em đâu
Khi qua sông
Qua sông theo tiếng gọi của tình yêu khác
Dù cánh đồng anh bát ngát
Nhưng thường kỳ hạn hán phải không em?

Sẽ không còn những sáng những đêm
Mình uống chung ly cà phê cứt chồn nơi quán cóc
Sẽ không còn nụ hồng Đà Lạt
Nở giữa môi thơm lúc mình kiếm tìm nhau

Anh không trách gì em đâu
Lẽ thường tình ai cũng ham giàu
Mà anh thì nghèo kiết xác
Thơ đâu nuôi nổi đời giữa cuộc bể dâu?

Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm đâu
Ngủ ngon nha anh
Sẽ không còn nghe qua điện thọai giọng em
thánh thót lời yêu thương.

Sông có khúc người có lúc
Đây là lúc anh buồn
như củi mục…

Sẽ không còn gì nữa
Khi mình chia lìa nhau
Nhưng có một thứ anh không bao giờ quên
Đó là nụ hôn đầu !

TRẦN DZẠ LỮ

GỌI TÌNH BÊN SÔNG

trandzalu

Có một lần nhớ quá
ra sông đứng gọi tình
tình xa, người hoá lạ
chiều mồ côi cánh chim…

Có một đời xưa quen
đã mù sa cổ tích
kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa Ngục và Thiên Đàng

Rạng đông màu mắt em
sực nức hương buổi sớm
hoàng hôn túa trong anh
từ ngày chia biệt mộng

Qua sông hề sông rộng
soi bóng dài chiêm bao
biết tìm nhau nơi đâu
giữa mù khơi đời sống?

Có đôi lần đứng ngóng
ngày tình nhân chia lìa
vỗ đàn mà hát hỏng
nhớ sum vầy xưa kia…

Có nhiều lúc chơi vơi
hôn Cúc vàng thầm lặng
thương ơi tờ lụa mỏng
em biệt dạng bên trời.

TRẦN DZẠ LỮ

TRÒ CHUYỆN VỚI NGƯỜI…

trandzalu

Anh có những bài- ca-không- hạnh –phúc
Thử hỏi làm sao kịp đến bên em
Anh có một tâm hồn trù phú
Nhưng đời bọt bèo không gọi nổi thành tên!

Anh có những nỗi niềm để ném xuống giòng sông
Với những chiều cô độc
Gọi tên em dù không hề khóc
Nhưng con tim ngơ ngẩn đến vô cùng…

Giữa SàiGòn người đông, anh vẫn âm thầm
Nhớ về B’Lao, nơi em đến
Có thể anh chẳng bao giờ ước hẹn
Sao nợ này trả mãi vẫn chưa xong ?

Anh có những bài ca khi hát nhói lòng
Bởi chinh phu đi tìm cô phụ
Năm tháng nào giữa tim em còn dấu
Những điều bí mật chứa long đong ?

Nơi ấy, thị trấn nhỏ như lòng bàn tay nên anh thuộc lòng
Những trạm chờ xe nơi em đến
Nơi em về huyện X
Nhá nhem đêm chụp xuống tâm hồn…

Anh có những bài- ca -không-hạnh -phúc
Thì làm sao hí hửng chuyện vàng son?
B’Lao,nơi em đến
Rất âm thầm sao hương ngát trong anh ?

Trần Dzạ Lữ

CÓ THỂ

trandzalu

Có thể em là Tần phi xưa
Để anh đứng đợi đã bao mùa
Ai vô trong Nội ôm niềm nhớ
Ai ở ngoài thành hứng gió mưa?

Có thể đêm trăng cũng bằng thừa
Khi tình đứt đoạn,xót xa đưa…
Anh ở bên ni sầu bấn loạn
Cấm Thành dấu ngọc đã buồn chưa?

Có thể anh là vua-ngu-ngơ
Qua thành hát dạo mấy câu thơ
Người đời đâu mấy ai tri kỷ
Chiều hỡi! Ai về nơi dấu xưa?

Có thể là em biết đợi chờ
Ngọc ngà trong tiếng nói như mơ
Đường bay số phận:Thiên tình lụy!
Nên vẫn đăm chiêu mãi đến chừ…

Có thể anh buồn như củi khô
Bên thành tắt nắng một thu xưa
Ai cùng chúa Thượng say men rượu
Để mộng anh phơi áo hải hồ?

Tần phi ! Tần phi còn bơ vơ
Một ngôi sao lẻ đến không ngờ
Đêm nay ta vẫn chôn chân nhớ
Em cấm cung rồi em biết chưa?

TRẦN DZẠ LỮ

(SàiGòn , tháng 3 năm 2012 )

GỌI TÌNH BÊN SÔNG

trandzalu

Có một lần nhớ quá
ra sông đứng gọi tình
tình xa, người hoá lạ
chiều mồ côi cánh chim…

Có một đời xưa quen
đã mù sa cổ tích
kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa Ngục và Thiên Đàng

Rạng đông màu mắt em
sực nức hương buổi sớm
hoàng hôn túa trong anh
từ ngày chia biệt mộng

Qua sông hề sông rộng
soi bóng dài chiêm bao
biết tìm nhau nơi đâu
giữa mù khơi đời sống?

Có đôi lần đứng ngóng
ngày tình nhân chia lìa
vỗ đàn mà hát hỏng
nhớ sum vầy xưa kia…

Có nhiều lúc chơi vơi
hôn Cúc vàng thầm lặng
thương ơi tờ lụa mỏng
em biệt dạng bên trời.

TRẦN DZẠ LỮ

TÍM NHỚ

trandzalu

Có những câu thơ nhẹ hẵng như bông cỏ may mà cũng sâu hút như cánh rừng bên trời kỷ niệm:

Em không phải là roi
Mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím…
( Thơ Hữu Thỉnh)

Đúng vậy.Nàng không phải là chiều mà nhuộm chàng đến tím.Tím cả thể xác lẫn tâm hồn.Tím rất Huế.Tím như lan rừng chiều thu xưa…
Màu tím ấy là nỗi ám ảnh khôn cùng,là nhớ nhung ,da diết khôn nguôi, cho dù hai người ở hai đầu cách trở…Là nắng ban mai lung linh trên đầu.Là đêm nhấp nháy sao hôm trong mắt của đời chàng. Ôi màu tím đã, sẽ còn nhuộm tím chàng suốt kiếp.Buổi chiều ở phố phồn hoa nhưng lòng chàng cứ gửi về nơi mênh mông xa xăm ấy.Thị trấn miền đông ấy chính là nỗi bình yên,là khoảng trời đẹp như ca dao của trái tim chàng mãi mãi.Buổi chiều nơi đây như đang ngừng lại bởi tiếng hát của chàng tha thiết, cô độc nhường bao:

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta…( nhạc Tuấn Khanh)

Phải chăng nỗi buồn của chàng đang bay theo chiếc lá cuối cùng?
Không biết nữa! Nhưng chàng đang rơi xuống tận đáy của xót xa tựa hồ ngựa xa bầy, chim lẻ bạn:

Rượu cạn ly, uống say lòng còn giá
Là trên cành một chiếc cuối bay xa…( nhạc Tuấn Khanh )

Buổi chiều ấy đã giấu con dao và bất thần cắm phập vào tim Chàng khi đọc tin nhắn:  “Anh ơi! Hãy quên em đi.”
Đây là thực hay mơ?
E-mail chàng viết cho nàng: “ Em yêu dấu ơi! Làm răng anh quên được hí? Quên làm răng được với mối tình tím nhớ như rứa? Quên sao đành ? Đi dọc suốt đường đời anh luôn gặm nhấm nỗi cô quạnh , muộn phiền nhất mà số phận đã gá vào.Tình cờ em đến như một tia chớp hân hoan.Anh thì vô cùng sửng sốt bởi một trái tim và tâm hồn nồng nàn yêu thương và đam mê cháy bỏng như thế.Em đi tìm anh vì bài thơ “ R R “.Anh đã phát khóc khi em sẻ chia tâm trạng của một gã
du miên luôn đau đáu quê nhà. Ôi Huế yêu thương ! Khi đón nhận tình cảm mới lạ của em, anh cứ băn khoăn: Mình nghèo quá!.Thơ không nuôi nổi anh.Anh đã xúc động khi mình miết vào nhau ,qua nụ hôn đầu em thỏ thẻ: Anh ơi! Em cũng …nghèo.Như rứa sẽ dễ chịu hơn phải không anh ? Hai đứa mình chừ là một.Sẽ yêu thương,.sẽ tiêu đến đồng bạc cuối cùng…Cảm ơn em.Em thốt lên lời của trái tim như rứa làm răng anh khỏi xiêu lòng?
Ròng rã một năm trời chàng và nàng như đôi sam biển, quấn quýt không buông rời nhau qua điện thoại, tin nhắn,e-mail và đôi lần hò hẹn nhau ở quán cà phê 75.Sự đồng điệu tâm hồn đã dệt nên bài ca tình yêu ngỡ như muôn thuở.Nếu vắng nhau một ngày ,chàng sẽ là tượng đá.Nếu vắng nhau một chiều ,nàng sẽ sốt ruột khôn nguôi.

Một năm chưa là dài nhưng cũng không quá ngắn để chàng làm cả trăm bài thơ gửi cho nàng bằng cả ruột gan ,tim óc và tin yêu.Lần đầu trong đời chàng đắm đuối như chưa bao giờ thế, kể cả thời mới lớn.
Một thứ tình cảm chàng cho đi thật lạ lùng dù nàng chẳng sắc nước hương trời.Có lẽ tâm hồn nàng quá lung linh chăng? Có dài lâu chăng thì chỉ có thời gian trả lời…
Chuyện tình của chàng bước sang năm thứ hai bắt đầu nguội lạnh từ nàng.E-mail thưa dần.Tin nhắn cụt ngủn. Điện thoài thường ý ò e…
Chàng hỏi thì nàng trả lời bận họp, hoàn cảnh khó khăn…Sự quan tâm của nàng đối với chàng không còn như trước. Điều quay quắt nhất của chàng là thơ chàng post trên các mạng không còn comment của nàng.
Sự quay ngoắt này nhất định phải có nguyên do.Từ chàng vẫn thủy chung như buổi ban đầu.Sao nàng kêu : Anh hãy quên em đi?
Soát xét lại mình, một con kiến chàng cũng không muốn làm đau.. huống chi nàng -người yêu dấu cuối cùng của đời chàng…Lạ lùng thật.Bao nhiêu câu hỏi cứ như lưới bủa vây tâm trí chàng.Tâm trạng. Bức bách.Cú đập của Định Mệnh đã khiến chàng muốn ngã quỵ…
Một năm đã khép lại khoảng trời của chàng và nàng.Màu xanh cũng dần phai.Quán 75 không còn thuở hẹn hò…Chiều nay chàng lê bước phong trần về phía hoàng hôn.Tiếng hát muộn phiền cất lên miên man trong gió chướng:
“ Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng.
Đường thênh thang gió lộng một mình ta…”
Chàng lại e-mail cho nàng, có những câu bật ra từ trái tim chân thật đến se lòng, rười rượi…
“Em yêu ơi! Anh không thể nào tin được Anh hãy quên em đi là lời cuối em nói với anh.Có thể cuộc đời đã đẩy xô em đến bờ vực của tuyệt vọng ở cõi trần gian không là chốn thiên đường.Có thể em tự dối lòng bởi một thôi thúc vô hình nào đó.Dù gì, dù sao,bây giờ,ngày mai,ngày mai nữa vật đổi sao dời, sông có khô hồ có cạn…anh vẫn yêu em.Em ơi! Một năm anh ngỡ chạm đến thiên đường tình yêu với nhiều kỷ niệm khó quên.Một năm nữa , anh chới với trong ngong ngóng đợi chờ, quay quắt, hồ nghi…Anh lại nhớ 2 câu thơ của NTN:
Hai năm tình lận đận.Hai đứa cùng xanh xao! Mình xanh xao thật rồi, phải không em ?
Em yêu ơi! Dù có chia lìa hay thật sư yêu thương mãi mãi thì vẫn vô vàn cảm ơn em đã đến bên đời anh .Và anh nghĩ: Đây là một tình yêu bất tuyệt, thiên thu và vĩnh cữu…”
Buổi chiều tan trôi trong màu nhớ.Chàng tiếp tục lang thang để cho màu tím Huế, tím nhớ nhuộm hết cả một khoảng trời trước mắt .Một khoảng trời của hoa phong lan còn thoang thoảng mùi hương…

TRẦN DZẠ LỮ

NỖI NHỚ NÀY ANH GỞI RIÊNG EM

Rồi anh thảy trái tim anh vào nhớ
Để âm thầm ngong ngóng chỉ riêng em
Dù mai kia mốt nọ nắng bên thềm
Sẽ tàn úa và anh sầu thiêm thiếp…

Và dĩ nhiên,xuống đời,anh cũng biết
Người ta đua nhau đãi-cát-tìm-vàng
Chỉ mình anh-đi tìm con mắt biếc
Để kẻ thêm sắc sảo dấu chân mày!

Ngỡ cả rừng chỉ có một thân cây
Là trầm quế thơm lừng không chịu nổi
Anh thảy hết cơn mơ vào bối rối
Nung nấu tình, để châu ngọc cho em!

Anh xâm vào mình chỉ một tuổi tên
Để mặc định một tình yêu vĩnh cữu
Em có hay chỉ một lần cứu rỗi
Là hồn anh bay đến tận thiên đường.

Anh thảy rồi, đâu so tính thiệt hơn
Với “Kiều thơm” là không cần hối lỗi
Dẫu kiếp sau có tình cờ gặp lại
Vẫn yêu người như thuở mới soi gương…

TRẦN DZẠ LỮ

NGOÀI HUẾ

Không phải Huế đó mới là chuyện lạ
Bởi dạ, thưa răng quá đổi ngọt ngào
Nghe một lần là mãi mãi về sau
Anh cứ nhớ giọng em như giọng mạ!

Ui chao ơi! Em cũng gầy na ná
Tôn Nữ xưa qua mấy cửa Hoàng Thành
Anh kiêu bạc cũng nghe chừng rất nhớ
Dấu ai về ,bay màu áo thiên thanh…

Con-đường-vương-phi cũng hóa ra hiền
Khi gió thổi qua lòng anh bối rối
Không phải Huế mà răng em lại nối
Câu Nam Bình khin khít điệu nam Ai ?

Không phải Huế răng em lại trang đài
Qua Gia Hội để chiều anh tở mở?
Giòng sông Hương lặng lờ mà cắc cớ
Soi rất xanh dấu ái thuở em về!

Không phải Huế mà em gọi bên tê
Là Vỹ Dạ mùa trăng lênh láng nhớ
Dây trầu cũ cuộn vào thân cau đó
Xuân nay hồng, môi đỏ nụ tình quê …

Không phải Huế mà em rất Huế
Ngọt bên ni bên nớ đến nao lòng
Tháng giêng ngon, đậu vào tim tử tế
Thương nhau rồi em hẹn với anh không ?

TRẦN DZẠ LỮ

BÊN EM CHIỀU CUỐI NĂM

Đi bên em chiều cuối của năm
Đã nghe Mồng Một ở trong lòng
Tình như dọn sẳn bao nhiêu mộng
Ta ghé sang mùa hoa nhớ thương…

Đi bên em chiều cuối của năm
Ngoài phố mơ mơ hồn níu hồn
Ta lạc trong nhau mùi trầm quế
Bên trời biêng biếc áo khuê văn…

Đi bên em chiều cuối của năm
Ngó đâu cũng rộng nỗi ân cần
Đã Tết trong anh rồi đó nhỏ
Tháng giêng ngon như một miếng đàn…

Đi bên em chiều cuối của năm
Là đã thiên thu một cuộc tình
Đã Tết trong nhau rồi đó nhỏ
Em là nhan sắc của mùa xuân!

TRẦN DZẠ LỮ

HOÀI XUÂN QUÊ MẸ

Con đi biền biệt xứ người
Tóc xanh nay đã bạc rồi mẹ ơi
Vẫn còn mắc nợ tao nôi
Ngày xưa mẹ đã đứng ngồi ru con
Ru quên tháng lụn năm mòn
Ru cho trái ấu nên tròn mới thôi…
Ru chồng ấm cuộc tình vui
Ru con giọng điệu của người bao dung!
Bao năm giữa cõi hồng trần
Tấc lòng cố xứ mẹ mong người về…
Vậy mà con vẫn xa quê
Lưng dài vai rộng để ghì xót xa
Ở đâu bằng được quê nhà
Mùa xuân hương bưởi thơm qua hồn người.
.
TRẦN DZẠ LỮ