Tôn Nữ Thu Nga

Houses on Mekong River, Tôn Nữ Thu Nga
.
T â m S ự V ụ n
.
Tôi sống xa mẹ tôi mười lăm năm, mười lăm năm với nhiều nhớ thương khắc khoải. Rồi may mắn thay, tôi được gặp lại mẹ, các em và đến ngày hôm nay thì cả mấy chị em tôi cùng sống gần nhau theo ý nguyện của mẹ, nhưng tiếc thay, chúng tôi không còn mẹ nữa!
Sau khi gặp lại mẹ, muốn cho mẹ vui và có truyện tiếng Việt cho mẹ đọc, tôi bắt đầu viết văn. Dĩ nhiên là mẹ tôi thích lắm, tôi cũng vui khi thấy tác phẩm đầu tay của mình được chọn đăng trên báo Thế Kỷ 21. Một tập san theo ý tôi rất có giá trị trên diễn đàn văn chương, chính trị và nghệ thuật thời ấy.
Hứng chí, tôi bắt đầu viết thêm, lăng nhăng đủ thứ, từ chuyện ngắn đến bút ký rồi ký sự về nhiếp ảnh, về công việc y tế thiện nguyện. Hình phong cảnh tôi chụp cũng lâu lâu được in lên trang bìa các tờ báo mà tôi cộng tác.
Tôi là một kẻ lãng du, thích đi nhiều nơi, thích làm nhiều chuyện, thích biết nhiều thứ, vì thế, tôi nghĩ rằng câu: “Jack of all trades, master of none”, tạm hiểu một cách trào phúng theo một câu tục ngữ Việt Nam: “Bá nghệ bá tri, vị chi bá láp”, áp dụng đúng y cho trường hợp của mình.
Sau khi viết lách lai rai vài năm cho mẹ đọc thì mẹ tôi mất. Mẹ tôi mất vào tháng tư, ngay trong nhà thương tôi đang làm việc. Tôi nhớ những bước chân vô hồn của mình, từ khu dưỡng nhi qua khu người lớn. Ngoài sân bệnh viện, hoa tím Jacaranda phủ ngập bầu trời. Tôi bước vào phòng mẹ, trước ánh mắt của các em tôi, tôi tự tắt máy thở cho mẹ để tiễn đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng.
Từ đó, tôi không viết được nữa…
Trong vài năm kế tiếp, tôi tập trung vào nhiếp ảnh và đọc sách. Than thở với anh Phạm Phú Minh về vấn đề “Writer’s block” thì anh nói: “Không sao đâu, cứ đọc sách đi, một ngày nào đó tự nhiên mình sẽ viết lại được”. Tin tưởng vào câu nói ấy, tôi không chú tâm về viết lách nữa Tiếp tục đọc →