LỜI KHÔNG DỄ NÓI…

tonnuthudung

images

Nói những lời tạ ơn không hề dễ.
Nhưng tại sao không nói khi tôi sống là chỉ để mắc nợ những hồng ân?
Tạ ơn mẹ đã sinh tôi ra vào một ngày bão lụt ông tha mà bà chẳng tha 23 tháng 10 Âm Lịch bên dòng sông Như Ý của xứ Huế âm u để suốt đời tôi cứ chìm đắm vào những cơn mưa.
Tạ ơn ba đã cho tôi niềm tự hào không nhỏ vào giai cấp xuất thân để tôi luôn phân vân và không dám làm một điều gì tệ hại.
Tạ ơn Soeur Madelaine cầm tay tôi uốn nắn những chữ viết đầu đời để tôi có được một thời văn hay chữ tốt.
Tạ ơn Soeur Hiệu Trưởng luôn tạo cho tôi những tự tin hiếm hoi trong những lúc tôi tận cùng tuyệt vọng: Chúa vẫn biết con là một đứa bé rất ngoan
Tạ ơn những thầy cô đã dạy cho tôi những kiến thức, mà quan trọng hơn cả là cách biểu lộ và truyền đạt lại những kiến thức ấy cho bọn học trò bé nhỏ yêu quý của tôi.
Tạ ơn những người bạn đã lớn lên cùng tôi từ thời thơ dại- thời hoàng kim xa quá chìm trong sương mơ– để tôi không cảm thấy cô độc khi chỉ có một mình.
Tạ ơn những người bạn vô tình gặp gỡ trên đường đời nhưng định mệnh đã kết nối tình thân, luôn bảo bọc và che chở để tôi không cảm thấy đau đớn lắm khi đối diện với những manh tâm độc ác, để tôi không phải …như con nhím tôi tự mình thu xếp
Tạ ơn những người tôi vô tình lỡ nói lời yêu thương rồi sau đó mới biết rằng không phải!
Tạ ơn những người thân yêu của tôi đã đưa vai che chắn hết những thị phi
Tạ ơn gia đình đã cho tôi cuộc sống lơ đãng như mây… môi không quen nói dối.
Tạ ơn những giấc mộng hoang đường đêm đêm đưa tôi về cố xứ .

Tạ ơn cuộc đời đã rộng lượng vẫn còn dành cho tôi những buổi sáng mai thức dậy ấm áp rực rỡ mặt trời…

Tôn- Nữ Thu- Dung

NÍU.

tonnuthudung

Chiều níu tay vào gió
Mây níu tay vào trời
Sương níu tay vào cỏ
Em níu tay vào tôi.

Đêm níu tay vào mộng
( Mộng chỉ là hư vô)
Biển níu tay vào sóng
Từng điệu buồn đuổi xô.

Lơ đãng hồn níu bóng
Hạnh ngộ níu tàn phai
Giữa cõi người tuyệt vọng
Tôi níu vào tay ai?

Tôn- Nữ Thu- Dung

EM

tonnuthudung

Tôi không thể đợi một ngày ly biệt
Để chia tay giấc mộng cuối đêm buồn
Em lơ đãng đã là sương điểm tuyết
Tan bên trời viễn xứ lạnh môi hôn.

Tôi không thể níu một vầng trăng khuyết
Hỏi về em mắt biếc thuở xa vời
Đành ôm lấy tim mình…
đau khốc liệt
Khuya khoắt nào em sẽ đến bên tôi?
(còn tiếp)

Tôn Nữ Thu Dung

UYÊN

tonnuthudung

Uyên của ngày thu muộn
Khúc lạc cầm u hoài
Chìm nổi dòng luân lạc
Chiều Nội Thành mây bay.

Uyên của ngày ly biệt
Chạnh lòng mưa cuối sông
Vỡ toang mùa trăng biếc
Rơi những lời ăn năn.

Uyên của ngày hoan lạc
Khắc khoải rèm mi cong
Uyên của ngày hạnh phúc
Đong đưa tình trăm năm.

Uyên của ngày địa ngục
Tan chảy thành tro than
Lửa hành hình bí ẩn
Đốt một đời tan hoang…

Tôn Nữ Thu Dung

KHÚC THU RƠI…

tonnuthudung

Chiếc lá hình giọt lệ
Rơi…
chao nghiêng trong chiều
Có lẽ nào buồn thế
Thôi cũng đành …
lãng phiêu.

Gió,
như hoàng hôn khóc
Mây dạt về cuối trời
Tìm nhau sao khó nhọc
Thôi cũng đành…
tình ơi…

Đêm,
ngàn sao chớp mắt
Lạnh một niềm ly bôi
Chút tro tàn mê hoặc
Thôi cũng đành…
đau,
tôi…

Tôn Nữ Thu Dung

XIN LỖI,

tonnuthudung

Xin về tạ lỗi cùng trăng.
Một mi ngoan
một môi gần
thế thôi.
Xưa làm mây dạt cuối trời.
Lỡ nghiêng xuống
nhận
…một lời đong đưa.
Xin về tạ lỗi cùng mưa.
Hiên người lạnh quá
gió lùa thênh thang.
Xin về tạ lỗi
…đa đoan.
Đưa nhau nghìn dặm…
trần gian
mịt mù…
Xin về  tạ lỗi mùa thu.
Chiếc xương lá mục còn ru tình buồn…

Tôn Nữ Thu Dung

DỰ CẢM VỀ GIÃ BIỆT TRẦN GIAN TRONG THƠ VÕ PHIẾN.

tonnuthudung

Đêm 28/9/2015.Một vầng trăng huyết huyền thoại đã giã biệt những vòng quay tinh tú… rơi hẫng vào thinh không.
Có ai biết để có thể biến thành trăng huyết thì vầng trăng thanh đêm rằm đã trải qua nhiều kiếp luân hồi khắc nghiệt, thắm đẫm bao nhiêu máu và nước mắt?
Bỗng dưng tôi liên tưởng đến những câu thơ sinh ly tử biệt:
...Lang thang đâu đó ngoài vô tận
Một mảnh linh hồn nhớ thịt da.
..
Khi ông viết những dòng này, ông chỉ mới biệt ly cố xứ hơn mười năm trước, thì, cõi vô tận của ông đâu phải là cõi thiên thu bát ngát mà có thể chỉ là một chốn quê xưa đau đáu nhớ về… Thơ ông, như một tâm cảm khác, mượn hình nói bóng, lộng ảo thành chân…
Không ai nói về thơ ông, (nhưng với tôi, thơ mới đích thực là tiếng nói nội tâm thầm kín mà đôi khi chúng lẩn khuất đâu đó , cần đưa chúng trở về ) vì so với số lượng tác phẩm đủ mọi thể loại : truyện ngắn, truyện dài, tùy bút, tiểu luận, tạp luận, biên khảo , phê bình, dịch thuật… thì thơ của ông ( theo các nhà phê bình) chỉ là một phần nhỏ bé và không quan trọng.
Nhưng, nếu xét về tổng thể, thì thế giới thi ca của mỗi tác giả mới chính là những thổ lộ của tâm linh… đôi khi chúng đích thực là những âm thanh cuồng nộ được cách âm tuyệt vọng bằng các ngôn ngữ tư duy tự lấy mình làm cứu cánh, trong khi văn xuôi chỉ là những ký hiệu bày tỏ sự vật bên ngoài…

Thơ ông chiếu vào nội tâm u uẩn :
tiền thân dù có, dù không có
thì vẫn:
đã tuyệt vời chưa thân xác ơi!
Cái u uẩn đó, đôi khi bộc lộ ra bằng hoan lạc:
Mỗi phân da thịt một linh hồn
Có ai ngửa cổ cười sung sướng
Cổ trắng ngần, ôi… muốn chết luôn
Có ai hất tóc qua vai ấy
Mà đây xao xuyến cả tâm hồn
Bâng quơ một nụ cười ai nở
Làm ai ngồi đứng mãi bôn chôn
Ơi gót chân son từng bước đỏ
Ơi búp tay quỳnh ngón thon thon
Nõn nà một khối: tòa hoan lạc
Nuốt lấy nguồn vui, hôn lại hôn

(TẠ TỪ THÂN XÁC)

Thân xác và tâm hồn…
Thực thể và vô hình…
Hữu hạn và vĩnh cửu…
Những cặp đối lập ấy luôn hiện hữu để cuộc đời bày biện ra những khắc khoải khôn nguôi.
Ấm hơi Thân Xác từng quên cả
Hư vô lạnh lẽo buốt càn khôn..
.
( TẠ TỪ THÂN XÁC)
Trong thơ ông, cái chết luôn là sự đợi chờ:
Nó không hình không sắc
Tuyệt không có tiếng có lời
Nó không có gì. Chỉ là một sự chờ đợi lặng lẽ
Thế thôi.

Nó là sự chờ đợi từ vô thủy đến vô chung
Ai nấy lần lượt đến với nó, không ai gặp nó
Tất cả đều hướng về nó, như hướng về ý nghĩa cốt tủy của chính mình
Tất cả đi về hướng nó. Nó chờ.
Nó chờ một con kiến, nó chờ một con voi.
Nó chờ một hạt bụi, nó chờ một đoàn quân.

Trên dòng thời gian đang trôi, những kẻ xanh mặt bảo nhau: “Nó chờ.”
Những kẻ mặt xám như tro bảo nhau: “Nó chờ đấy.”
Những kẻ run rẩy, tắc cổ, nghẹn họng thì thào: “Sắp rồi. Nó thôi.”
Trông cái nắng ngoài song cửa, tôi nghĩ: Nó đang chờ.
Nhìn chiếc răng em trắng muốt, tôi thầm nghĩ: Nó đang chờ.
Mắt nhìn con chữ đang thành hình trên giấy, tôi kêu thầm trong trí nhớ: Nó đang chờ.

Sự chờ đợi không lời mỗi lúc một thiết tha
Và mỗi khẩn trương.
(SỰ CHỜ ĐỢI)
Từ 1975, khi vừa lìa tổ quốc, ông đã muốn VỀ, Xác nương nhờ đất khách mà hồn thì cứ lãng vãng quê hương… đâu phải riêng cái chết mới có thể chia lìa hồn-xác?

Ra đi tuổi chẵn năm mươi
Năm mươi tuổi nữa nào nơi ta về
Ngàn năm mây trắng lê thê…

( VỀ)

Đã rất nhiều nhà thơ khác dự cảm về cái chết,

như Hàn Mạc Tử :
Một mai kia ở bên khe nước ngọc
Với sương sao anh nằm chết như trăng
Không tìm thấy nàng tiên mô đến khóc
Đến hôn anh và rửa vết thương tâm

như Đinh Hùng:
Thần chết cười trong bộ ngực điên
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền
Nỗi lòng xưa dậy tan thanh vắng
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên.

như Bích Khê:
Thân bịnh: ngô vàng mưa lá rụng
Bút thần: sông lạnh ánh sao rơi
Sau nghìn thu nữa trên trần thế
Hồn vẫn về trong bóng nguyệt soi…

như Mai Thảo
Sớm ra đi sớm hoa không biết
Đêm trở về đêm cành không hay
Vầng trăng đôi lúc tìm ra dấu
Nơi góc tường in cái bóng gầy…

Như Du Tử Lê:
hãy mang đi hồn tôi
một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy hương phai
một hồn đầy gió nổi…

như Nguyễn Tất Nhiên:
Cây trong vườn nhớ la đà
Lệ như thơ khóc vài ba mộ phần
Mưa nào rớt giữa hư không
Xác tôi nằm dưới bia hồng chân mây…

và nhiều nhà thơ khác , dự tưởng về cái chết luôn đau đớn , bi thảm ,trăn trở… Riêng ông , ngắn gọn thôi, đã dự cảm về cái chết của mình rất lãng đãng, thơ mộng vào một ngày tháng Chín, tháng THU CA

Tháng chín rồi
Ngày mỏng quá ngày ơi
Sắc xanh là sắc da trời
Mong manh là khói lặng lời là mây
Cả một ngày thong thả đếm từng giây
Chân trời rộng li ti từng sợi liễu
Đường cát trắng có trúc gầy yên yếu
Mặt hồ im nước biếc lại muôn xanh
Mình ta đi thấp
Dưới dãy tùng vút cao
Trong bụi con ong bầu
Còn say bên đóa hoa tàn cuối thu
Ta về quạnh quẽ trước sau
Người đi đất hút thấy đâu bóng người
Trời cao xóm nhỏ
Vườn ngõ trống trơ
Mình ta với một mình thu
Thu nghiêng tai ngóng bước thu chìm chìm
Ta say vắng vẻ im lìm
Nghiêng tai nghe rớt tiếng chim lưng trời…

( THU CA)
Và hôm nay, ông đã ĐẾN ( nơi bạn bè ông đã và sẽ đến, lần lượt không thiếu một ai) nơi thiên thu bày cuộc hội ngộ cuối cùng… Cái chết đối với ông chỉ đơn giản là một nơi để ĐẾN hoặc VỀ

Mãi miết ra đi, đâu tính đến
Đến nơi nào?
Bảy tám mươi năm, rồi cũng đến
Đến rồi sao!

(ĐẾN)

Mai kia, mình đã đi xa, đêm đêm tiếng ủng ẳng của trần gian rồi có đuổi theo sang thế giới bên kia, như thể tiếng gọi kêu tuyệt vọng của cõi nhân thế tuyệt vời?” ( Võ Phiến)

Tôi không biết viết gì về một nhà văn lớn vừa giã biệt trần gian , lòng kính trọng và ngưỡng phục đối với một bậc thầy trong văn chương nghệ thuật,  người đã đặt nền tảng cho dòng văn học hải ngoại …
Bởi có liên quan đôi chút đến chữ nghĩa và cùng chung thân phận lưu vong,  chỉ xin có vài dòng  tiễn ông về cõi vĩnh hằng:
Quê người ngựa hồng mỏi vó
Cố hương mây trắng bay về...

Tôn Nữ Thu Dung

TUỔI NGỌC, ” THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI” VÀ NGUYỄN NHẬT ÁNH.

tonnuthudung

Trước 1975, miền Nam Việt Nam có nhiều tờ báo dành cho tuổi học trò. Tuổi Ngọc, Tuổi Hoa, Ngàn Thông là 3 tờ báo được thế hệ tuổi vừa lớn yêu thích nhất. Một số các nhà văn nhà thơ (bây giờ)thành danh từ chiếc nôi văn học ấy.
Với slogan” Tuần Báo của Yêu Thương”, tờ Tuổi Ngọc là nơi chúng tôi chập chững đi những bước đầu. Chúng tôi thuở ấy chưa bao giờ gặp mặt nhau nhưng vẫn yêu quý nhau như những chiến hữu thân tình nhất.
Không kể những người chủ biên như chú Duyên Anh, anh Đinh Tiến Luyện, anh Từ Kế Tường, anh Đoàn Thạch Biền , anh Phạm Chu Sa, anh Phạm Thanh Chương… Có rất nhiều cây bút nổi danh khác cộng tác bài vở như nhà thơ Trần Dạ Từ , Nhà thơ Huy Tưởng, nhà văn Nhã Ca, nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, nhà thơ Du Tử Lê, nhà thơ Phạm Ngọc Lư,nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, nhà thơ Mường Mán, nhà thơ Trần Dzạ Lữ v.v…Tôi không thể nào nhớ và kể hết. Ngay cả những bạn cùng thời, những cây viết trong lứa tuổi đôi mươi thời ấy cũng bị quên lãng khá nhiều (xin các bạn đừng buồn, khi đọc những giòng này mong các bạn liên lạc với chúng tôi)
Trong những cây bút chập chững ấy, về văn xuôi, nổi bật nhất là chị Ngọc Minh ( Nguyễn thị Minh Ngọc, trong Face Book là Pearl Nguyen). Tôi yêu mến và ngưỡng mộ chị biết bao với cách viết thông minh và du côn du kề quá thể.Chị còn được bao bọc bởi một hào quang mờ mờ ảo ảo của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn với “Thư Về Đường Sơn Cúc” làm trái tim dễ xôn xao của tôi cứ đau nhoi nhói vì thương cảm… (Những ai đã từng trải qua những năm tháng trẻ tuổi sống tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975, không mấy ai không biết nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn. Ông là nhà văn nổi tiếng với những truyện ngắn viết cho tuổi ô mai, học trò vô cùng dễ thương, như các tác phẩm “Hình như là tình yêu”, “Cô bé treo mùng”, “Ở một nơi ai cũng quen nhau”, “Thư về đường Sơn Cúc”, “Hôn lễ”… Ông mất năm 2005)
Về thơ, tôi lại càng không thể nào kể tên cho hết… Trần văn Nghĩa, Nguyễn Liên Châu, Nguyễn Vân Thiên,Đỗ Trung Quân, Nguyễn Đặng Mừng, Trần Hữu Dũng, Nguyễn Thái Dương, Phạm Khánh Vũ, Tạ văn Sĩ,Trần Anh,Trần Viết Dũng, Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Tấn Cứ , Nguyễn Ngọc Nghĩa, Đỗ Thị Hồng Liên, Thụy Đỗ, Văn Công Mỹ, Nguyễn Ngọc Thiện, Nguyễn Nhật Ánh… nhiều nhiều nữa… và tôi…(tôi là một đứa nhóc nhất, nhõng nhẽo nhất, bị anh Từ Kế Tường complain nhiều nhất : “viết chữ phăng vừa vừa thôi, thợ sắp chữ đọc không ra, in sai thì lại càu nhàu cẵn nhẵn!!!”. Là vì, bạn biết đó, chỉ cần một dấu sắc huyền hỏi ngã in sai thôi là bài thơ trở thành lãng nhách. Từ thời đó, tôi đã vô cùng khó khăn với chữ nghĩa của… bất kỳ ai!)
Lại nói tiếp về bạn Nguyễn Nhật Ánh, bạn có sở trường làm thơ 5 chữ… (gọi bạn, vì bạn ấy chỉ lớn hơn tôi chừng vài tuổi) Nhưng, theo một số… dư luận viên… nhiều chuyện thì thơ bạn không hay bằng thơ 5 chữ của Văn Công Mỹ , Nguyễn Phước Tiểu Di và Phạm Khánh Vũ
(…Ta đứng trên đồi cao
Ngó bốn bề hiu quanh
Thèm ôm hết tình sầu
Ném vào lòng vô tận…

…Đêm qua vầng trăng thanh
Rơi xuống dòng suối nhỏ
Và ngàn năm ngàn năm
Không bao giờ về nữa…phạm khánh vũ)

Chúng tôi, văn kỳ thanh nhưng bất kiến kỳ hình. Những bạn lớn khác, có thể họ gặp nhau đâu đó trong các buổi họp mặt , họp nhóm, hay rủ nhau đi cà phê… nhưng tôi thì chỉ có một nhúm bạn nhỏ nhoi đếm không hết một bàn tay, mà toàn là bạn của chị tôi! Phạm Khánh Vũ , Đỗ thị Hồng Liên , Thụy Đỗ , Quang Minh, Đức Mỹ, Tần Lương v.v… Ai đến nhà cũng… tìm tôi để hỏi: “Em thơ, chị đẹp em đâu?
Tôi chỉ có 2 người bạn là Trần Anh và Nguyễn Man Nhiên ( mà tôi cũng nghi nghi là 2 người này quen chị tôi trước, từ khi bút nhóm Giao Hữu của họ ra đời ).
Có một người tôi chắc chắn là tôi vô cùng yêu mến và ngưỡng mộ từ thuở nhỏ là anh Trần Văn Nghĩa. Anh làm thơ như thổi từng đám mây sương khói, trong trẻo tuyệt vời… Anh là nhà thơ muôn đời áo trắng. (Không phải nói chứ hồi nhỏ gặp ai tôi cũng khoe : “Chao ơi chiếc răng khểnh/ cô bé cười bao dung…”để rồi lúc nào cũng ráng mà bao dung mặc dù nhiều khi điên tiết rất muốn bung dao!!!)
Nhưng rồi anh Nghĩa cũng giận tôi sau một hiểu lầm nho nhỏ. Anh từ Đà Lạt về gặp một số bạn bè văn nghệ ở Nha Trang… ai đó chỉ nhà tôi cho anh. Anh tìm tới không gặp tôi, anh ném vào thùng thư vài dòng nhẹ hẫng mà đau không tả: “Anh có đến nhà em nhưng không gặp được . Hàng xóm nói em là con ông lớn!”… Ừ thì tôi có thể là con ông lớn, nhưng đó phải đâu là một tội lỗi gì to tát cho lắm để anh dễ dàng phủi đi mối thân hữu bấy lâu! Tôi bèn tìm cách điều tra nguyên nhân dẫn đến hành vi… ác ôn đó, tôi hỏi chận họng Nguyễn Viết Trung ( tức Nguyễn Man Nhiên trong Face Book):
-Trung nói gì với anh Nghĩa phải không?
-Không, Trung chỉ kể là mỗi tối tụi Trung đi gác nhân dân tự vệ ngang qua nhà là réo Dung ơi , Dung hỡi để chọc mấy con chó nhà Dung sủa om sòm.
Tôi hậm hực đưa “lá thư” cho Trung đọc, anh chàng phán :
-Ông này đầu óc phân chia giai cấp còn hơn cọng sản, dẹp qua một bên đi!
Nghe lời Trung, tôi dẹp qua một bên với niềm cay đắng và để thất lạc anh đến 36 năm sau…

Tôi không dễ kết giao với những người bạn mới , tôi luôn sẵn sàng đưa tay cho bạn, nhưng đồng thời , trong tôi, một tánh linh trực giác nào đó để tôi lập tức rút tay về trước khi tình cảm bị tổn thương. Tôi sống trong bốn bức tường của một trường Dòng từ Mẫu Giáo đến lớp Mười Hai dù gia đình tôi không theo Thiên Chúa Giáo, Các Soeurs rất thương tôi vì tôi thuộc không sót một bài kinh và không bỏ một buổi lễ nào kể từ khi vào trường… Theo Soeur Hiệu Trưởng, trường Thánh Tâm đã có nhiều học sinh thành đạt về mọi mặt nhưng chưa ai là … nhà văn, nhà thơ và Soeur kỳ vọng vào tôi ( Bạn phải chứng kiến cảnh soeur ôm mấy chục cuốn sách của tôi vào từng lớp, tuyên bố : “Ai mua sách của Thu Dung, Soeur cộng cho 1 điểm hạnh kiểm” thì mới thâý nhói đau khi tôi đã phụ lòng kỳ vọng của Soeur!) Tội nghiệp Soeur, Kỳ vọng ấy đã tan thành mây khói vì biến động lịch sử 30/4/1975.
Để giúp tôi đạt đến ước mơ “Tùy Viên Báo Chí Của Tổng Thống”, Soeur nhốt tôi vào vòng cương tỏa. Học, Học, Học. Viết, Viết, Viết… Tôi biết rằng khi tôi ngồi trong góc của phòng hiệu trưởng ( trước mặt tôi là các bạn bị phạt cấm túc) viết hay đọc ,hay học bài… có chị An thư ký quản lý giờ giấc thì Khánh Hòa , Anh Đào , Thanh Duyên, Mỹ Dung đang thong dong ngồi trong rạp ciné, thả hồn cùng Omar Sharif… Kim Huê, Ngọc Huệ , Phan Hạnh lang thang trong vườn cây ăn trái của nhà Ngọc Huệ… và các bạn khác lên Phú Vinh hoặc Thành… ăn bánh ướt! Lớn hơn chút nữa , các bạn biết yêu iếc hẹn hò, riêng tôi vẫn luôn ở một góc phòng khóc cười với những trang vở hoặc vài quyển sách… Tôi mắc nợ muôn đời với chữ!
Một lần tôi hỏi Soeur Hiệu Trưởng : “Tại sao con không hề muốn được đi chơi như các bạn?”
Soeur trả lời rất … siêu hình học : “Bởi con có một niềm đam mê lớn hơn những thú vui trần thế!”
Tháng 8 /75. Soeur cho chị Mùi đến nhà gọi : “ Em lên trường nhận thư và hình. Soeur mới soạn xong vì sắp bàn giao trường cho nhà nước.”
Tôi lên , Soeur giao một hộp carton đầy nhóc thư và hình đã qua kiểm duyệt, thư nào cũng được mở ra, hơn 200 lá thư tôi đọc đến đâu nước mắt chảy ra đến đó… những lá thư làm quen, ái mộ, giận hờn vì không được hồi âm… Soeur hỏi : “ con giận Soeur?” Tôi quẹt nước mắt :” Con không dám, nhưng đó là lý do con bị mang tiếng kênh kiệu lâu nay!” Soeur cười rất hiền :” Đừng chú trọng lắm đến miệng người thiên hạ . Chúa đã biết con là một đứa bé rất ngoan!” Trời ơi , điều đó chỉ một mình Chúa biết!!!Chúa biết, nhưng tôi thì ôm hận ngàn thu,luôn như con nhím… co ro trước những hành vi độc ác và để bảo vệ mình phải nhọc nhằn bung ra những gai nhọn thù hằn!
Soeur cầm lên một bức thư khác :” Con xem, người ta nói không sai : Chữ bác sĩ, cậu này mới học năm thứ 2 nha khoa mà đã viết chữ quá xấu”. Tôi nhìn tên, lạy Chúa , nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện ( bây giờ anh đã  nổi tiếng lắm rồi ) với lá thư làm quen và xin phép phổ nhạc bài thơ “Sinh Nhật Một Loài Nai “ của tôi đăng trên Tuổi Ngọc. Và chắc anh không quên cũng như không giận khi hơn 40 năm sau đọc được lời phân giải muộn màng này…
Vài lá thư nữa từ một địa chỉ KBC nào đó, sau này anh Nguyễn Đăng Mừng nói : “Nó thích thơ em lắm, viết nhiều thư làm quen mà em không trả lời. Nó chết trận rồi!”

Nhiều năm trôi qua, khi tôi bắt tay vào làm tờ TƯƠNG TRI cùng vài người bạn ở hải ngoại, thì các anh chị , các bạn thời Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc đã dành cho tôi bao nhiêu là ưu ái , từ những lời khuyên bảo , truyền bí kíp võ công, giao bài vở cho … để muốn làm gì thì làm và sẵn sàng hậu thuẫn… Bởi vậy, tôi chịu nhiều áp lực… Mang tiếng là Tổng Biên Tập oai trấn giang hồ nhưng tôi cứ phải e dè dòm ngó chung quanh mà không dám toàn quyền sinh sát như các Tổng Biên Tập oai phong lẫm liệt khác. Bởi trong tôi luôn có một mặc cảm… phức hợp ( ái chà , lại dở cái giọng lưu manh giả danh trí thức nữa rồi) là không biết mình có làm gì sai trái… Vì tôi biết, mỗi khi tôi sai có không dưới 5 người sẵn sàng sửa lại với… tư cách pháp nhân là cố vấn tối cao (mà tôi luôn kính phục lẫn biết ơn). Đồng thời cũng có không dưới 5 người sẵn sàng rình rình ném đá bất cứ một lỗi lầm nào dù chỉ nhỏ như một sợi tơ nhện mong manh ( mà tôi luôn không thèm chấp nhất).

Có 2 người tôi luôn nghĩ đến với một niềm an ủi ấm áp là anh Nguyễn Tấn Cứ và anh Nguyễn Ngọc Nghĩa… Hai người này mang đến cho tôi những hồi ức ấu thơ . Họ có thể bình thản gọi tôi : “Hi , Nhóc”, rất đơn giản tự nhiên như bốn mươi năm về trước, dù bây giờ , nơi đây , tôi đã thực sự trở thành một Lady chính hẫu

Có nhiều lúc chán nãn buồn phiền vì công việc , vì sức khỏe, vì những ganh ghét chua ngoa, tôi muốn buông tay, nhưng những ánh mắt, những nụ cười, những bàn tay ấm áp đã … ”níu tôi ở lại giữa muôn trùng “ không cho tôi bỏ cuộc.

Tôi yêu quý quân sư quạt mo của tôi cùng với những lời khích bác chê bai tàn tệ làm tôi tức giận, để tôi vùi đầu vào học, học nữa, học mãi (như cái ông Lê văn Ninh quái quỷ nào đó xúi dại, xúi khôn…)

Tôi yêu quý một người bạn khác luôn giấu mặt, giấu tên nhưng lúc nào cũng ở bên cạnh, sẵn sàng đỡ hết cho tôi những lằn tên bay đạn lạc từ bốn phương tám hướng mà vì lơ đãng tôi cứ để chúng làm tổn thương mình không đáng.

Tôi yêu quý cuộc đời đã độ lượng dành riêng cho tôi những điều ưu đãi.

Mấy hôm nay, trên mạng xôn xao đề cập đến Nguyễn Nhật Ánh cùng lời tâng bốc của một vị giáo sư tiến sĩ nào đó,chắc hẵn anh sẽ bật cười( rất lịch sự) trước những lời xưng tụng thô thiển và vô nghĩa. Tự bản thân anh , anh đã biết mình đang đứng ở đâu, cần chi người khác nói!!!… tôi lại nhớ tới anh và cái thời Tuổi Ngọc ( anh là người mà bạn có thể chọc tới bến cũng không thèm giận) bởi vậy tôi mới dám viết những lời này.

Bỏ làm thơ ( vì thấy thơ mình dở hơn thơ… tụi nó!). Wait and see. Anh chuyển qua viết truyện cho trẻ thơ và thành công quá đỗi. Không ai viết nhiều và bằng một tâm hồn thơ dại được như anh. Không truyện nào của anh mà tôi không tìm đọc và yêu thích.
Tôi có thể rất… trí thức để đọc những danh tác thế giới và gật gù ( hoặc giả vờ gật gù) tâm đắc ! nhưng có ai thân thiết để tôi tin tưởng hỏi rằng : “Tác giả nào làm tôi mềm lòng nhất khi đọc?” , tôi sẽ không ngần ngại trả lời :” Nguyễn Nhật Ánh”! Đừng ai xúi tôi đọc Patrick Modiano , Alice Munro, Mạc Ngôn, Tomas Transtromer, Mario Vargas Liosa v.v… các thứ! Tôi đã và sẽ đọc một số cho giống… những người trí thức khác, nhưng thú thật tôi đã lãng quên chúng nhanh chóng. Hãy cho tôi đọc Bồ Câu Không Đưa Thư, Cô Bé Đến Từ Hôm Qua, Bàn Có 5 Chỗ Ngồi, Thàng Quỷ Nhỏ,Phòng Trọ 3 Người, Buổi Chiều Window, Bí Mật của Tóc Tiên v.v… những tác phẩm nho nhỏ , đơn giản đã đem đến cho độc giả những giây phút thư giãn tuyệt vời… Nhưng đến một ngày đọc “Thiên Thần Nhỏ Của Tôi” thì tôi đã khóc vùi theo từng trang sách và nghĩ thầm tác giả viết cho mình, cho những mất mác mình đang gánh chịu…
tôi cứ cắm đầu chạy, chạy mãi. Tôi muốn chạy thật xa nơi tôi đã tình cờ biết được câu chuyện về cuộc đời nghiệt ngã của Hồng Hoa, nơi tôi đã biết được toàn bộ sự thật trong sự gắn bó giữa Hồng Hoa với khu vườn của tôi. Hóa ra từ trước đến nay, Hồng Hoa đã cố tình che giấu tôi tâm sự u uẩn của nó. Những nan hoa cửa sổ hình ngôi sao và chiếc cầu thang vòng cung hai mươi bốn bậc mà Hồng Hoa nhắc tới hôm nào chính là những hình ảnh trong ngôi nhà Hồng Hoa sống trước đây và hiện nay tôi đang sống chứ chẳng phải ở nhà một người bạn nào. Và cái hình vẽ nguệch ngoạc trên cây mận kia là do chính bàn tay bé bỏng của Hồng Hoa khắc lên hồi nhỏ chứ không phải ai khác, cũng như không có một ngôi mộ nào khác hơn ngôi mộ trong vườn là nơi Hồng Hoa đã tự tay chôn cất con mèo nhỏ Mi-mi. Vậy mà em đã giấu anh! Tôi tê tái nói thầm và nghe những giọt lệ mằn mặn trên môi.
Và vừa khóc vừa đi, không buồn chùi nước mắt, tôi lang thang qua hết đường phố này đến đường phố khác, lòng thẫn thờ nghĩ đến Hồng Hoa, ngôi sao bé bỏng và bất hạnh của cuộc đời. Anh đâu biết khu vườn của anh chính là khu vườn của em, nơi em bị chiếm đoạt nhưng em vẫn luôn luôn tha thiết quay về, dù là quay về trong lén lút, để say sưa và hồn nhiên đắm mình trong kỷ niệm ấu thơ. Mà em đâu có cần gì to tát, ngôi nhà của em, em không hề nhắc một lời. Nỗi khát khao nhỏ nhoi của em chỉ là được chạy chân trần trên cỏ, được âu yếm vuốt ve một thân cây hay thẫn thờ nhặt trên tay một bông khế rụng. Hẳn ngày xưa em đã sống vui vẻ và vô tư với những niềm vui trong sáng và nhẹ nhàng như thế, cũng như anh những ngày xưa quê ngoại.
Chiều đã tắt nắng nhưng chân tôi vẫn cứ bước, mặc dù tôi không biết mình đang đi đâu. Những ngã tư và những ngã tư. Những hè phố và những hè phố. Tất cả lần lượt trôi qua như ảo ảnh. Trong khu vườn của tôi, hẳn giờ này những chiếc lá đã đi ngủ và những vạt nắng cuối ngày đã bắt đầu rời khỏi ngọn cây cao. Và trong bệnh viện, trên chiếc giường trải drap trắng, trong bộ quần áo trắng, với cánh tay băng trắng, Hồng Hoa hẳn giống như một thiên thần tội nghiệp. Không biết giờ này em đã tỉnh dậy chưa, và khi nhìn thấy những vì sao lung linh bên cửa sổ, em có bâng khuâng nghĩ đến khu vườn đang giãy chết ngoài kia. Và em có bao giờ biết, đối với tôi, em luôn luôn hồn hậu và đáng yêu như một thiên thần, dẫu là một thiên thần vừa gãy cánh chính trong vườn địa đàng của tuổi thơ em.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi không nghĩ đến chuyện về nhà…

( Trích “Thiên Thần Nhỏ Của Tôi”, Nguyễn Nhật Ánh)
Tôi nhớ ngôi nhà của mình , nơi tôi được sống trong yêu thương hạnh phúc và đành đoạn lìa xa , nơi mà một lần sau buổi học ngoại khóa Báo Chí, Không ai đi đón nên tôi về chung xe với thầy Hải, Thầy Huy Tưởng và Thầy Bửu Ý.Khi xe dừng trước cổng. thầy Huy Tưởng nhìn khu vườn rộng, có lối đi là hai hàng Trúc Đào hồng thắm lóng lánh trong mưa đã hỏi, vừa đùa vừa thật : “Có khi nào cô đi lạc trong khu vườn cổ tích này không cô bé?” Thầy Bửu Ý trầm trồ:” Đẹp quá, như một khu vườn Huế”. Và thầy Hải cười :”Bởi vậy con nhỏ mới biết làm thơ!”. Bây giờ thầy Hải đã mất, Thầy Bửu Ý còn ở Huế, Thầy Huy Tưởng đang ở Úc và tôi thì ở Mỹ… Những phương trời cách biệt… Nhưng tôi biết, đâu đó, các thầy cô giáo, các anh chị và bạn bè yêu quý luôn bên cạnh,theo dõi, giúp đỡ và gởi gắm vào tôi vài điều kỳ vọng… Nhưng tôi hầu như tuyệt vọng, tôi biết làm sao hơn !!!

…Bạn đọc xong, nói: “Giống như những lời trối trăn khi sắp chết!”.
Ồ không . Đây mới là viết cho những người bạn ở Tuổi Ngọc thôi. Tôi còn phải viết cho những người bạn ở Tuổi Hoa , những người bạn ở Thánh Tâm , những người bạn ở Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải, những người bạn ở Cao Đẳng Sư Phạm Nhatrang và những người bạn ở TƯƠNG TRI xong thì mới yên lòng nhắm mắt. Wait and see!!!

Tôn Nữ Thu Dung

THỦY TINH TAN VỠ ( Hết)

tonnuthudung

CHƯƠNG CUỐI :

Trong giấc ngủ muộn và mệt nhọc, Cao lay tôi vội vã :
– Diệp ơi, Diệp ơi …
Tôi bàng hoàng mở mắt chưa ý thức được mình đang ở đâu, tôi chống tay ngồi dậy Cao nói :
– Bây giờ Diệp ở lại đây với Sư bà , anh về trước, chiều cô Diệu Hải sẽ đưa em về .
-Không, Diệp muốn về với anh.
Cao lắc đầu :
– Không được đâu, sau chừng ấy biến cố??? Chúng đang truy nã anh dưới kia… Anh phải theo đường núi để về. Ở lại tối nay chúng sẽ lục tung Tịnh Xá .
Tôi níu tay Cao, từ bao giờ tôi vẫn có ý nghĩ tôi luôn được một thiên thần che chở, chuyện gì xảy đến cho tôi cũng dễ dàng vượt qua hơn người khác, tôi muốn đi cùng Cao để san sẻ với anh những khổ nạn…
– Anh cứ ở đây , Sư bà sẵn sàng che giấu mình mà .
– Không được đâu, rất phiền cho Tịnh Xá… Chúng ta đã ở đây ba ngày rồi… Diệp thử tưởng tượng nếu chúng bắt anh tại đây .
tôi nhìn thấy một thứ ánh sáng khác thường trong đôi mắt Cao. Mới ba ngày thôi mà tôi có cảm giác hơn một trăm năm sống… Cao đứng thẳng, chiếc áo lính bạc thếch làm anh cao lớn và phong trần quá… Anh sẽ là người tôi muốn yên ổn tựa vào những lúc yếu đuối lẻ loi. Tôi không muốn nhắc những điều đã trãi qua dù những cơn ác mộng vẫn thường xuyên ám ảnh…
– Ba ngày rồi anh vẫn chưa thay áo .
Anh cười,(để tôi không có cảm giác cái không khí bi thảm của một cuộc chia tay?)
– Cái áo sô xanh của anh khô rồi đó, anh thay đi cho mát. Anh mặc áo sô trông nhẹ nhàng dễ thương lắm
– Dễ thương là nhờ mấy cái hình Diệp vẽ
– Sao anh ít khi mặc nó ?
– Bởi anh lớn rồi, anh đâu muốn Diệp nhìn anh qua hình ảnh trẻ thơ! Và anh sợ rằng mặc nhiều lần nó sẽ phai cái hình bàn chân người đi qua đời tôi Diệp vẽ !
– Không sao đâu, rãnh Diệp sẽ vẽ lại nhiều cái khác đẹp hơn!
Cao gạt những sợi tóc tôi lòa xòa trước trán :
– Thôi , anh phải đi đây Diệp .
Tôi cắn môi, tự nhiên nước mắt tôi ứa ra, mọi người vẫn cứ chọc tôi giòn cười tươi khóc… chẳng ai mau nước mắt bằng tôi.
Cao thay chiếc áo sô màu xanh nhạt… tôi đã vẽ lên đó một bàn chân trong những hình lập thể tím than . Rất ấn tượng ( Cao từng nói )
– Đừng khóc, Diệp , anh về trước, chiều nay cô Diệu Hải về Nhatrang mua thực phẩm cô sẽ chở em về tận nhà.
Tôi nức nở :
– Đừng nói với Diệp như dỗ con nít, anh cứ giả vờ thản nhiên hoài, anh đã thấy trước những gì nguy hiểm sao không cho Diệp biết ?
Cao lại ngồi xuống, để tay lên vai tôi, dỗ dành :
-Nghe anh nói đây, không có gì nguy hiểm cả, hay nếu có thì rất ít. Anh điều tra kỹ rồi. Họ đang phong tỏa khu vực dưới Quốc Lộ chặn xét các xe cộ về Nhatrang vì họ nhận dạng được anh. Nhưng Phi đã có một chỗ quen đưa anh theo đường núi về ga Đại Lãnh… Đi ngược phía Bắc, Diệp yên tâm về trước vài ngày yên yên anh lại về… Mùa này thiên hạ vượt biên ào ào, tụi nó canh me lấy vàng chứ hơi đâu đi tìm anh.
Tôi vẫn linh cảm một điều gì bất ổn… Sẽ có một nguy hiểm nào đó mà không ai lường trước được, mọi việc không thể nào đơn giản như lời anh nói. Cao đứng lên, ngần ngại nhìn tôi:
-Nói cái gì đi Diệp, đừng im lặng như vậy.
Tôi có thể nói được gì? Ngăn không cho anh đi? Đòi đi theo anh? Tôi đứng lên, tôi đi chân không nên chỉ cao ngang vai anh, tôi dúi mặt mình vào ngực anh để lau nước mắt, như úp mặt vào ngực ba tôi ngày nào đi thăm ba giữa những ngày ông đi cãi tạo… Cũng như ba tôi, mùi khói thuốc từ anh bao bọc tôi êm ả… tôi cũng hít hà đánh hơi như con chó con ngày nào… Anh ôm tôi , môi anh ngậm những sợi tóc tôi chắc mặn mùi nước biển. Tôi không khóc được nữa, chỉ muốn nhắm mắt chết thật bình yên trong giây phút này thôi.

Rồi như cơn mơ, khi hơi ấm từ ngực anh trở thành lạnh lẽo, tôi cũng lạnh điếng người dù hơi thở anh vẫn ấm áp trên mặt tôi, nhưng cái lạnh từ đâu sâu thẳm trong tim đang dâng lên… dâng lên… tôi thấy trong phút chốc, hình ảnh tôi trên đồi cát, áo trắng, tóc bay, ôm trong tay xác một con hải âu loang máu… Tôi cũng đang như con chim hải âu đó, run rẩy, thoi thóp những sinh khí cuối .

Rồi như cơn mơ, tôi thấy mình tựa cửa nhìn theo bóng Cao đi men theo con đường mòn dẫn lên đồi… Chiếc quần jean bạc và chiếc áo sô màu rêu đang xa dần… khuất trong bóng lá. Như lần nào tôi thầm thì: quay lại nhìn Diệp đi, quay lại nhìn Diệp đi… nhưng anh không quay lại, Sư bà đứng bên cạnh tôi cũng nhìn theo hướng Cao đi :
– Chiều nay Diệp về với cô Diệu Hải, xe Tịnh Xá về Nhatrang chở gạo và thực phẩm… Ơ kìa, sao kỳ vậy…
Tôi hốt hoảng nhoài người ra, Cao lăn xuống đồi trước khi tôi nghe tiếng súng hay gần như tôi không hề nghe tiếng súng. Bằng một phản xạ không ngờ được, tôi chạy bay về hướng đó, các cô chạy theo níu lại, thảng thốt :
– Không được, Diệp ơi, nguy hiểm lắm…
Nhưng không còn một nguy hiểm nào đe dọa tôi được nữa… Tôi đã chia chung với anh những giờ hạnh phúc và tôi phải chịu chung cùng anh cả những phút nguy nan… Tôi không để ý đến hai chân không vấp vào những cạnh đá xanh rướm máu, Tôi không còn sức để chạy nên lết đến bên anh, một tên du kích quay lại khóa chặt tay tôi… Tôi ngẩng đầu lên hất những sợi tóc bay phủ mắt, tôi không nghĩ là mình đã bị bắt. Phút này đây, chân trần và tay không tôi đã đến với Cao, tôi khụy xuống cạnh anh nhìn chăm chú vào những hình lập thể tím than trên ngực áo. Sao lại có màu đỏ này nhỉ? Tôi chúa ghét màu đỏ, và tôi nhớ tôi không pha màu đỏ bao giờ… Vệt đỏ loang rộng từ từ, từ từ, hình như vệt máu, Tôi lại nhớ tới vệt máu trên chiếc khăn quàng cột chặt tay anh ngày nào trên bãi Xuân Ninh… Tôi lại nhớ vệt máu trên đôi cánh con hải âu bị thương tôi nhặt được trên một đồi cát ở Cà Ná.
Khuôn mặt Cao hơi ngước lên, đôi mắt anh mở hé… Mẹ tôi thường nói đó là đôi mắt của những người đang chiêm bao trong giấc ngủ… Tôi cúi xuống, nước mắt tôi nhỏ trên mặt anh… Không có ngón tay anh xoa dịu dàng lên mặt tôi, không có tiếng nói anh dỗ dành tôi quên lãng. Một người nào đó níu tôi đứng lên:
-Chị Diệp về lại Tịnh Xá đi, em sẽ đưa anh Cao về NhaTrang
Tôi quay lại, cũng Minh, nó đó sao? Sao nó lại vừa cứu tôi vừa giết tôi như thế. Nó biết tất cả và nó để chúng tôi loay hoay trong cái vòng tròn nó vẽ. Tôi không còn đủ thì giờ để suy nghĩ, nó giục giã :
– Em sẽ nói hết sau. Chị về ngay đi, tụi nó ào xuống bây giờ thì em chẳng làm gì được nữa…
Sư bà cũng vừa đến ôm tôi, mấy cô vừa khóc vừa dìu tôi đi. Thấp thoáng tôi thấy trước mắt dáng Cao in sừng sững lưng đồi. Anh cười với tôi, môi nhếch lên vừa đủ thấy cái răng khóe nhọn, nụ cười nửa miệng đểu giả một cách dễ thương… Nắng sớm rơi trên tóc anh sao vẫn vàng trong buồn bã… tôi nghe tiếng anh dịu dàng hơn bao giờ hết : nói cái gì đi Diệp , đừng im lặng thế !
Tôi vuột khỏi tay Sư bà, chạy vội theo anh, tôi sẽ ngã vào tay anh, tôi sẽ úp mặt vào ngực anh thơm mùi khói thuốc, tôi sẽ nói: Cao ơi, cho Diệp theo anh, cho Diệp đi với mà anh …

Tôn Nữ Thu Dung

Trượng phu (1)

tonnuthudung

Nụ hôn giờ trống không
Chiều mệt mõi rượu nồng
Đời như không còn nữa
Một ngày qua mỗi buồn

Tóc phù du thôi xanh
Sao mà mưa đoạn đành
Nâng ly chìm hồn vía
Rượu cuồng điên lời kinh

Quán trọ buồn không khách
Bơ vơ đời loanh quanh
Tôi một mình say mãi
Quên dáng buồn mong manh

Tôi là viên gạch vỡ
Nằm bên bờ tường em
Hoa cỏ vườn hoang nở
Cuộc tình ai ngọt mềm

Còn chi đời trượng phu
Cung kiếm nhện giăng mù
Khúc hát vùi quá khứ
Còn chi đời mày râu

Đã trót chê Phạm Thái
Nhập cuộc biết sương mù
Còn bao nhiêu chí lớn
Xin trao về Quỳnh Như…

Tôn Nữ Thu Dung