BUÔNG

 

Buông tôi biển rộng sông dài
Buông tôi cuối đất cùng trời hoang sơ
Buông tôi đầu bãi cạn bờ
Buông tôi mưa tạt gió lùa vực xa
Buông tôi giọt lệ sương nhòa
Buông tôi nửa mảnh trăng tà nghiêng soi
Buông tôi
lơ đãng
chìm
trôi
Lỡ buông tôi
chớ
níu lời ăn năn!

Tôn Nữ Thu Dung

NGƯỜI HOMELESS VÀ CON CHÓ NHỎ

tonnuthudung

Người Homeless ngồi dưới gầm cầu Golden West
Cười với mây và thả ngụm khói bay
Giấc mơ trưa nay? Tôi hỏi, gã cau mày:
“Một chiếc Hamburger, một lon bia thật lạnh.”
Rất hồn nhiên gã xòe bàn tay bụi bặm:
“Cô có thể cho tôi?”
Tôi lục lọi hoang mang trong sâu thẳm tiếng cười
Không hề nhuốm một nỗi niềm cay đắng
“Một căn nhà, một chiếc xe, một gia đình đầm ấm?”
“Ồ không, sao lại phải bận tâm với  khoảnh khắc đó khi cuộc đời vốn ngắn”
Tôi chống tay nhìn vào đôi mắt gã âm u
Gã cũng nhìn tôi, nháy mắt gật gù:
“Cô là một Lady nhân hậu, cô tưởng mình là bà Thánh Thérésa?
Tôi, một kẻ lang thang không cửa không nhà
Nhưng tôi biết mình vô cùng hạnh phúc!
Và thấy cô, sao như sống trong tù ngục
Loay hoay tìm mà chẳng biết tìm chi!”
Tôi lại hoang mang lục lọi trong những câu nói lạ kỳ,
“Give me ten Dollars, Santa Thérésa, please!”
Tôi bật cười và vẫn mềm lòng như mọi khi…-Nheo mắt.
Đưa gã mười Dollars để gã đi uống bia và ăn fastfood.
Con chó nhỏ của gã nhìn tôi, vẫy đuôi cười , có lẽ nó cho rằng tôi là đồ ngốc…

Nhưng có hề chi! Tôi ( đôi khi) cũng ngốc nghếch kể gì!

Khá lâu sau tôi mới trở về
Dừng xe dưới gầm cầu Golden West
Gã Homeless phiêu dạt nơi nào không biết…
Tôi nhìn suốt con đường mòn vắng lặng
Gió tả tơi lay đôi bờ lau trắng.
Ngậm ngùi…

Giấc mơ trưa nay, tôi hỏi, gã đâu rồi?
Con chó nhỏ có đôi mắt biết cười có bên gã đến cùng trời cuối đất?
Bỗng nhiên tôi bật khóc
Tôi muôn đời thiếu nợ những đa đoan…

Tôn Nữ Thu Dung

MÀU XUÂN

CON TÒ HE.

UYÊN

tonnuthudung

Uyên của ngày thu muộn
Khúc lạc cầm u hoài
Chìm nổi dòng luân lạc
Chiều Nội Thành mây bay.

Uyên của ngày ly biệt
Chạnh lòng mưa cuối sông
Vỡ toang mùa trăng biếc
Rơi những lời ăn năn.

Uyên của ngày hoan lạc
Khắc khoải rèm mi cong
Uyên của ngày hạnh phúc
Đong đưa tình trăm năm.

Uyên của ngày địa ngục
Tan chảy thành tro than
Lửa hành hình bí ẩn
Đốt một đời tan hoang…

TÔN NỮ THU DUNG

TỔ QUỐC

tonnuthudung

Tôi được sinh ra từ một nước Việt buồn
Nơi ấy tôi tự hào ghi vào tim mình hai tiếng thiêng liêng: Tổ Quốc
Tuổi thanh xuân bắt đầu vào những ngày chiến tranh chấm dứt
Chưa thấy hòa bình đâu mà chỉ là những cuộc chiến đấu không ngừng
Chiến đấu với những cơn sốt rét kinh hoàng
Mà giấc mơ là một con thuyền lênh đênh sóng nước
Chiến đấu với những cơn đói run người trên từng bước đường xuôi ngược
Mà giấc mơ là những ngọn nến chập chờn trên chiếc bánh sinh nhật ngày xưa
Chiến đấu với những kiểu con người độc ác ranh ma
Mà giấc mơ là chiếc áo chùng khói lam từ một ngôi nhà nguyện
Tiếng Thánh Ca vang trong từng chiều xao xuyến
Giọt nước mắt nào
Thôi
Chảy ngược về tim
Tuổi trẻ chúng tôi
Từ Ấy
Đi tìm…

Bên kia Thái Bình Dương ngọn gió Lào khô quắt
Quất điên cuồng vào từng cuộc mưu sinh
Kiêu hãnh đấu tranh để ngẩng mặt đứng lên
Dù rơi xuống bao nhiêu máu và nước mắt
Tổ Quốc thân yêu xót đau từng vết cắt
Nghẹn ngào
Bỏ cuộc
Thiên di…

Bên này Thái Bình Dương mưa
Đỉnh Big Bear ngập một màu trắng tuyết
Từng ngày qua…từng khôn cùng nuối tiếc
Thẩn thờ tôi gọi Chúa Ơi!
Bên cạnh tôi, một bé thơ cuống quýt reo cười:
Con cũng người Việt Nam, tên con là Hoài Phố.
Tôi cúi xuống, mái tóc đen… bé nhỏ
Nép vào tôi như một cọng rong buồn
Những đôi mắt Việt Nam chung cội chung nguồn
Gặp nhau trên một đỉnh trời cao vút
Tôi biết bé thơ đã được dạy và hiểu về Tổ Quốc
Nhưng liệu rồi bé có còn tự hào về hai tiếng Việt Nam?
Tôi ngày xưa, nước mắt cứ rơi theo những trang sử oai hùng
Những ranh giới từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau nguyên vẹn
Tôi bây giờ, xa xăm như mây nguồn chớp biển
Ngậm ngùi thương quá quê hương
Tôi được sinh ra từ một nước Việt buồn…

TÔN NỮ THU DUNG

Thơ Tình Tháng Mười Một

tonnuthudung

Những ngày vui anh giấu tình trong túi
Quán rượu chiều không biết với ai say
Khuya khoắt lạnh, anh trở về lầm lũi
Lỗi tại em biền biêt
dáng xưa gầy.

Những ngày buồn anh giấu tình đâu nhỉ?
Lòng hoang mang và uất ức như mưa
Đêm u ám vẫn mịt mùng hoang tưởng
Lỗi tại em
thời ấy quá đong đưa.

Những ngày buồn, ngày vui, ngày lơ lững
Những đêm chờ, đêm vô vọng, đêm xưa
Nghiêng ly cạn…
giả vờ như hờ hững
Sao vẫn nghe đau buốt buổi giao mùa.

Em -tiếng hát- hẫng rơi vào tuyệt vọng
Anh tìm gì, ngoài một chút xót xa
Em -nỗi nhớ- rơi theo tờ lá mỏng
Anh, cuối cùng
như mây gió bay qua.

TÔN NỮ THU DUNG
( Những ngày vui anh giấu buồn trong túi– Nguyễn Tấn Cứ-)

ĐẤT NƯỚC TÔI…

tonnuthudung

…” Đất Nước Tôi văn hiến bốn nghìn năm…”
Lải nhải điều này ích lợi gì khi dân tộc nghẹn ngào oan khuất?
Khi xứ sở ngập tràn bọn quan tham sống thêm chật đất
Bọn thảo khấu lục lâm chia nhau cát cứ sơn hà…

Đất Nước Tôi đâu phải một món quà
Đâu phải của riêng để các ngài tha hồ biếu tặng
Từng tấc đất: máu và mồ hôi ông cha mặn đắng
Rơi xuống bao nhiêu mới có biển có rừng!

Quá khứ mịt mùng: từng trang nước mắt rưng rưng
Hiện tại nhập nhằng: bọn việt tàu ô hợp
Tương lai cơ đồ: Ai còn dám xưng con Hồng cháu Lạc
Ngậm buồn:
TỔ QUỐC ĂN NĂN*

Có muộn không? -Dân- Tộc- Tiên- Rồng?

*Tổ Quốc Ăn Năn: Tên một tác phẩm của Nguyễn Gia Kiểng

Tôn Nữ Thu Dung

TIỂU KHÚC

tonnuthudung

Nhịp đời trôi rất chậm
Ngày hoang mang thở dài
Giọt nắng chiều rơi muộn
Đêm thầm thì tàn phai

Những vì sao chớp mắt
Rèm mi khuya khép rồi
Con dế buồn che mặt
Tiếng muôn trùng xa xôi

Mùa hạ huyền trăng khuyết
Rơi xuống giòng sông đêm
(Nhịp đời trôi mỏi mệt
Qua từng ngày chông chênh…)

Đừng thả lời tiễn biệt
Khi cạn lòng… ly nghiêng

Tôn Nữ Thu Dung

CHẾT

tonnuthudung

Con chim chết bởi rừng khô
Con cá chết bởi biển hồ suối sông
Con người chết bởi hồn câm
Đại dương chết bởi rêu rong đầu nguồn
Ngòi bút chết bởi bẻ cong
Nhà thơ chết bởi nhẫn tâm cúi đầu
Lịch sử chết bởi loài sâu
Ngàn năm văn hiến?
Ở đâu?
Rùng mình!…
Hạt mưa rơi ướt tội tình
Hạt mưa nhiễm độc
nhục hình
thiên thu…

Tôn Nữ Thu Dung