VÀI ĐOẠN NHỎ THÔI

Đoạn một

Ngày hồn nhiên tỏa nắng
Vuông cỏ xanh  hẹn hò
Những nỗi niềm câm lặng
Cũng tan vào hư vô…

Đoạn hai

Người về phai lối nhớ
Hát khúc tình ca buồn
Ngẩn ngơ bờ tóc cỏ
Từng sợi bay qua hồn
Những nỗi sầu thiên cổ
Chết vùi trên môi hôn…

Đoạn ba

Em, hãy nói lời yêu
Dẫu không còn đáng nói
Em, ngày có quạnh hiu
Có dài như nỗi đợi ?

Đoạn cuối

Thả xuống dòng sông xưa
Những lời tình thuở trước
Đã ly biệt nhau chưa
Hỡi người mi cỏ ướt ?

Tôn Nữ Thu Dung

BÊN KIA TRỜI VỌNG TƯỞNG… VẾT THƯƠNG XƯA!

Tình sẽ không dung những lời dối trá
Ngày tinh khôi em giữ đó giùm người
Một mai nào có bước xuống đời tôi
Xin để lại bên kia trời vọng tưởng

Xin để lại bên kia trời độ lượng
Chiếc kén buồn chưa tự vỡ đêm qua
Người ngồi chờ năm tháng sẽ thăng hoa
Khuya khoắt sẽ thắp đời tôi bạch lạp

Em sẽ tới nét môi vòng tượng sáp
Đến thiên thu cũng ngỡ nụ hôn đầu
(Tình yêu đừng tính toán trước hay sau
Nghe bần tiện phải không em Yêu Dấu)

Tôi vẫn đợi như những ngày thơ ấu
Nửa đời ngồi chờ mãi chút hồng ân
Thập tự buồn Chúa cúi xuống…phân vân
Tôi phủ phục… biết ơn người cứu rỗi

Tình sẽ không dung những điều lầm lỗi
Trái tim em đủ độ lượng khoan hồng
Thắp tình người bằng ánh mắt bao dung
Rất kiên nhẫn thứ tha lầm lỗi cũ

Ngày bão rớt tự trăm miền thác lũ
Tay rong rêu em bám chặt hồn người
Sợ mai này đời vất vưởng xa khơi
Thất lạc hết những thân tình cũ, mới

Em sẽ tới, bước chân nào rất vội
Để tôi còn thở một chút hương tan
Để tôi còn giữ lại tiếng than van
Trong cõi chết đã có mầm sự sống

(Tôi ngơ ngác
… bên kia trời tưởng vọng
Tiếng ai cười
… buốt quá…vết thương xưa.)

Tôn Nữ Thu Dung

MÙA THU

Tôi thấy mùa thu lang thang trong mắt em
Bầy ngựa hoang điên cuồng chạy trên thảo nguyên
Xa qúa tầm tay không một lần giữ được
Nụ hôn tình cũng mây khói lênh đênh.

Tôi thấy mùa thu bay qua chiều hoang vu
Dòng sông xưa làm sao chở hết sương mù
Con sóng nhỏ dỗ dành từng viên đá cuội
Bờ đá đã mòn sao sóng cứ âm u.

Tôi thấy muà thu rơi âm thầm vào đêm
Cơn gió xanh xao cứ quanh quẩn bên thềm
Sao mãi mãi nửa vầng trăng nhợt nhạt
Theo tôi hoài từ một thuở- không -em…

Tôn Nữ Thu Dung

Những Mùa Thu Đi Qua

Tôn Nữ Thu Dung

docgang_hitomi91

Tôi đến phòng giáo dục trình diện vào một buổi sáng mùa thu. Đúng như trong sách vở: “một buổi mai đầy sương thu và gío lạnh”, mưa từ mặt sông bay hắt lên càng ray rứt trong tôi nỗi nhớ nhà. Người nhận giấy giới thiệu của phòng đọc quyết định và phán một câu:

-”Lên núi!”

Một người khác ngồi bên cạnh (chắc là phó phòng) liếc tờ giấy, ngẩng lên nhìn tôi, rồi cản:

-” Cô này đậu đầu khóa, có danh sách ở trường điểm thành phố, nhưng vì lý lịch nặng… hơn nữa cô ấy là một nhà văn.”

Mọi ý kiến được bàn bạc công khai – rất dân chủ – vì ở thời điểm đó chúng tôi chỉ là những con nai con ngơ ngác… và cũng ở thời điểm đó (1978) tất cả các xã đều thiếu trường và tất cả các trường đều thiếu giáo viên.

Tôi tròn mắt nhìn người gọi tôi là “nhà văn”, hoàn toàn xa lạ, nhưng thật là đẹp trai và nhân hậu (và đó sẽ là một câu chuyện khác, diễn biến vài năm sau, bạn có muốn biết?). Tôi bàng hoàng xúc động khi biết “tên tuổi” mình cũng thấu tới nơi đây…

-”Anh không thấy sao? Dòng Tôn Nữ con vua cháu chúa phải lên núi cho biết mùi…”

Tôi định hòi:

-”Mùi gì? Tiếp tục đọc

CÒN LẠI TIẾNG MUÔN TRÙNG

tonnuthudung

Khi về lại tôi như người lạ mặt
Một hoàng hôn tím thẩm cuối chân trời
Em ở đâu trong gió mùa đông bắc
Lời tình buồn thuở ấy mãi tinh khôi

Khi về lại tôi như người có tội
Ngày hoang vu còn lẩn khuất bao giờ
Em như sóng âm thầm ngàn thu đợi
Bước chân nào động vỡ giấc mơ xưa

Khi về lại tôi nghẹn ngào tự hỏi
Tôi tìm gì trên lối cỏ xót xa
Những hoài niệm cũng phai tàn như thể
Xác vàng hoa rơi rụng trước hiên nhà

……….

Chỉ còn mây mà mây thì bay mãi
Chỉ còn em mà em đã quên rồi
Chỉ còn lại tiếng muôn trùng khắc khoải
Chỉ còn tôi – vô vọng – một mình tôi

TÔN NỮ THU DUNG

TRÊN ĐỒI SƯƠNG NGÀY CŨ

Trên Đồi Sương Ngày Cũ 1

Tôi muốn biết những người đang ở đó
Có bao giờ nghe gió nhắn gì không?
Tôi muốn biết đất trong vườn hoang dại
Vừa nở thêm được mấy nụ hồng.

Tôi muốn biết những con đường im lặng
Có trở mình sau những lớp mù giăng
Tôi muốn biết những hoa sầu đông trắng
Có thoát hồn vằng vặc những đêm trăng.

Tôi muốn biết những người đang ở đó
Có bao giờ thoáng nhớ đến tôi không?
Những hôm bão rớt mưa to nhỏ
Gió có làm xanh những má hồng.

Tôi vẫn nhớ chỗ người yêu tôi ngủ
Trên đồi cao cỏ mọc rất thong dong
Tôi vẫn muốn hỏi thầm tôi rất nhỏ
Ngõ lên trời chẳng biết có gần không?

Nha Trang 1980

Trên Đồi Sương Ngày Cũ 2

Tôi thấy mình bé nhỏ
Giữa trời mây không cùng
Một nỗi gì như cỏ
Nghiêng mình ôm hạt sương…

Tôi thấy mình vô vọng
Như sóng tìm đại dương
Giữa muôn nghìn vô lượng
Gió tình cờ bay ngang…

Tôi thấy mình như lá
Trong bóng chiều lang thang…

San Dimas 2013

Tôn Nữ Thu Dung

TÔI ĐI HỌC

TÔN NỮ THU DUNG

No ESL Class Tonight

Sau rất nhiều năm hết làm thầy tới bán sách…, vừa mới chân ướt, chân ráo, chân trước, chân sau tới CA là tôi bị đưa ngay vào cái lớp bổ túc văn hoá ESL. (tức ENGLISH AS A SECOND LANGUAGE: ANH VĂN LÀ NGÔN NGỮ THỨ HAI )

Buổi mai hôm đó, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh … Chôm nguyên văn của Thanh Tịnh, chớ tôi mà viết được một câu hay ho đến vậy thì… thiên hạ chết liền (còn tui thì hổng có răng… mô!). Tôi diện cái áo pull trắng, quần jean xanh (không hề rách hay bạc phếch hai đầu gối như cái thời đi học ở Viện Đại học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang), ngoài khoác cái áo khoác đen, tay ôm Kindle Fire cho ra vẻ con nhà có học… Dán xong tờ giấy chỉ đường của Google Map trên vô lăng là tôi nhắm hướng Mt. SAC College mà trực chỉ.

Bạn tôi lấy danh nghĩa ma cũ khuyên răn ma mới: “Học ở đó hơi xa nhà chút chút, nhưng sau này “có công mài bút có ngày lên College” muốn lấy thêm vài cái chứng chỉ, một ít bằng khen để có Financial aid xài chơi thì cái bằng tốt nghiệp Mt SAC cấp cũng có giá trị lắm lắm , vì Mt. SAC là 1 trong 1000 trường tầm cỡ ở Mỹ…” Bạn đã từng học ở đó trước tôi chừng… 20 năm… (bạn không nói gì thêm, nhưng tôi thầm nghĩ: chắc là nó đứng thứ 999…) Thôi kệ, đi học ESL chớ phải đi làm vương làm tướng gì mà đòi hỏi cho cao sang… (tôi âm thầm nghĩ vậy.)

Tới ngã tư đèn xanh đèn đỏ nhấp nha nhấp nháy bảy tám làn đường thách thức tay lái lụa của tôi, tôi vuột mất cái tấm bảng to chà bá dựng góc đường MOUNTAIN SAN ANTONIO COLLEGE, phải tìm chỗ cua lại …Không sao, “đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông…” Câu này cũng không phải tôi nghĩ ra mà là của một danh nhân văn hóa tôi vô cùng ngưỡng mộ vì ông rất… đẹp trai Tiếp tục đọc

THÌ THÔI…

tonnuthudung

Chút nắng nhạt trên cây
Bâng khuâng chiều ngái ngủ
Bầy sóc lang thang về tìm chỗ trú
Hốc phượng tím chiêm bao hoang đường…

Thành phố mờ trong sương
Sương bay mù như bụi
Bàn tay đêm dịu dàng vuốt ve những sợi buồn tóc rối
Mùa thu về rồi sao …

Chiếc lá vừa rơi… nghiêng… chao
Tôi cũng muốn cho phép mình nghiêng… chao… như thế
Nhưng cuộc sống đã trót mang hình giọt lệ
Thì thôi…

Tôn Nữ Thu Dung

NHẬT KÝ TÔI

nhật ký 1

Vẫn còn có một đời
Dành cho tôi man trá
Vẫn còn có một lời
Dành cho anh gục ngã.
 
nhật ký 2:

Khi trở về thất thế
Cần thiết một cơn say
Dù biết rằng không thể
Đốt đời mình rượu cay.
 
nhật ký 3:

Đừng đợi chờ hạnh ngộ
Khoảnh khắc nào vô minh
Tình yêu tôi…nếu có
Cũng vô cùng mong manh.
 
nhật ký cuối:

Đừng mang lòng ngờ vực
Khi tình yêu còn đầy
Giữa đôi bờ hạnh phúc
Sẽ nhuốm màu tàn phai.
 
Tôn Nữ Thu Dung

BÀI TẶNG DOANH DOANH

tonnuthudung

Em ở phương nào xa khuất quá
Cầm tiêu hợp tấu biết tìm đâu
Lang thang muôn nẻo đường phiêu dạt
Chìm nổi trong ta khúc Phượng Cầu

Xuống núi ngoảnh nhìn sương huyễn hoặc
Quán nhỏ dừng chân ngắm bụi mờ
Ta thân ly khách đường mây trắng
Cũng thể dòng sông lác đác mưa

Môi nếm nỗi buồn men rượu đắng
Ly này, ly nữa chỉ mình ta
Ta gọi bên trời Doanh muội muội
Nước mắt thay lời độc ẩm ca…

Độc ẩm… đành thôi, người lữ thứ
Trông vời cố quận chỉ là mây
Chém xuống dòng sông trăm nhát kiếm
Nước vỡ… như lòng ta trưa nay…

Tôn Nữ Thu Dung