Coccan hỏi tôi :
-Nhận ra NhaTrang không ?
Khi đưa ra một tấm hình chỉ chụp có chút xíu con đường đi ra biển …Lúc ấy tôi còn ở San Dimas xa xôi nửa vòng trái đất. Tôi trả lời :
-Nếu NhaTrang bị hủy diệt vì một trận đại hồng thủy hay núi lửa phun trào…chỉ cần có một nhúm tàn tro thì tôi vẫn nhận ra.
Coccan nói :
-Nếu thật vậy thì bạn là một người rất chung tình nhưng không chung thủy !! Tiếp tục đọc
Category Archives: Tôn Nữ Thu Dung
LÀM SAO CHO TÔI QUÊN…
Nếu phải nói một lần
Ngôn từ như độc dược
làm sao cho tôi im
Bởi ơn đời vô lượng
Làm sao cho tôi tin
Một thiên đường xa khuất…
Sẽ phải đến một lần
Chốn tôi hằng mong ước
Người có hiểu vì đâu
Từng đêm dòng nước mắt
Sẽ phải chết một lần
Địa ngục nào có thật…
Làm sao cho tôi quên
Trong ơn đời vô lượng
Làm sao ngày Phục Sinh
Sẽ ứa tràn ân sủng…
Sẽ phải sống một lần
Xin cho tròn mơ ước
Gởi một chút hồn câm
Đến bên người thánh khiết.
TÔN NỮ THU DUNG
BIỆT KHÚC
1.
Một mai tôi về
Căn phòng nhỏ hẹp
Đêm dài lê thê
Bên ngoài cửa khép
Tiếng mưa não nề
Nghìn trùng mõi mệt .
2.
Thôi giọt đàn rơi
Vọng âm cõi khác
Ngủ đi tôi ơi
Giấc mơ hạnh phúc.
3.
Đôi khi tiếng cười
Rơi bên bờ vực
Giấc mơ của tôi
Bay qua tù ngục
Hạnh phúc của tôi
Nhạt nhòa nước mắt.
4.
Thôi đừng thở than
Khi lòng tuyệt vọng
Đã mất thiên đàng
Tìm chi ảo mộng ?
TÔN NỮ THU DUNG
GIỮA TRÁI TIM… TÌNH RỖNG
Như con nhím tôi tự mình thu xếp
Một chốn về vắng lặng đến vô biên
Tôi không thể xô người khung cửa hẹp
Lựa chọn nào cũng ray rứt không yên
Như chiếc lá rơi trong chiều tiễn biệt
Dấu chim Di thất lạc cuối chân trời
Sao mây xám cứ bay từ tiền kiếp
Theo tôi hoài về thiên cổ xa xôi
Như tiếng hát của một ngày xa khuất
Giữa trái tim …tình rỗng , phải không người
Xin thứ lỗi
nếu tình tôi
không thật
Ảo vọng buồn- lơ đãng- hãy quên thôi !!!
TÔN NỮ THU DUNG
THIÊN ĐƯỜNG ĐÃ MẤT…
Quán cà phê vườn nằm trên con đường đi ra biển, dễ thương và bình an quá đỗi. Từ xa đã thấy một cành phượng vĩ nghiêng nghiêng trước cửa, mùa hè rực rỡ hoa và mùa đông xanh biếc lá. Từ xa đã hình dung dáng Tina như con sóc nhỏ khi vui và con chó ốm khi buồn…Tôi dừng xe chưa vội vào nhà, chị Khuê cũng vừa về tới, la :
– Giờ này mới về hả Văn ? Giao Tina một mình nó làm không nổi đâu !
Nghe tiếng, Tina nhìn ra nhăn nhó :
– Về rồi đó hả ? Thắp giùm Tina mấy ngọn đèn đi.
– Sao thấy mặt là sai vậy cô nương ? Cả mớ người trong đó ai mà không thắp được !
Tina nạt, hung dữ như một con mèo rừng :
– Nhưng đó là việc của anh, anh phải có trách nhiệm chớ.
– Dạ được, thưa cô.
Tôi nháy mắt chọc Tina rồi đi thắp đèn. Tina là một cô bé quen với cả nhà tôi từ kiếp nào xa lắc. Trước đó tôi ở Pleiku chắc Tina cỡ chừng 5,6 tuổi, khi tôi đi học tập về thì Tina đã là người lớn rồi và đã biết cách làm tôi liêu xiêu. Lần đầu tiên gặp lại Tina tôi hỏi mẹ :
– Ai đó mẹ?
– Con dâu út của nhà mình đó.
– Trọng có bạn gái rồi mà mẹ.
– Ờ, mẹ thích nên nói vậy thôi. Đó là Tina, con bác quận.
Tôi nhớ rồi, con bé có hai bím tóc nhỏ xíu lóc chóc chạy lang thang từ sân quận qua ty quan thuế và miệng lúc nào cũng hát líu lo…Những ngày còn ở Pleiku con bé làm cả ty quan thuế xanh mặt khi nó té từ tầng 2 xuống và bị treo tòn ten trên cái móc sắt của hàng giàn giáo đang xây dựng ở tầng 1. Nó không rớt xuống đất chết vì cái manteau nỉ quá dày, nó hét như cái còi xe chữa cháy. Chính tôi là người trèo lên gỡ nó xuống và cốc đầu nó thật mạnh vì quá tức và quá sợ. Từ đó, nó bị cấm cung. Nhiều lúc đi ngang sân quận thấy nó lúc thúc chơi một mình trong phòng, thấy tội nghiệp tôi gọi :
– Ra đây nhóc, anh chở đi chơi .
Nó nhìn ra ngần ngừ tiếc nuối rồi lúc lắc cái đầu có hai bím tóc nhỏ xíu:
– Ba cấm, mẹ cấm…
Đúng là một con bé ngoan.
Tôi lớn, về Sài Gòn học, đi lính, đổi về lại Pleiku…Tôi không phải là người khách lạ đi lên đi xuống…Tôi đến Câu Lạc Bộ Phượng Hoàng ăn chơi cho quên những ngày trận mạc. Tôi gặp Thủy Tiên -một -em-Pleiku-má-đỏ-môi-hồng-xinh-đẹp- Yêu và cưới… Những khi chiều xuống, tôi đứng trên con dốc Trịnh Minh Thế nhìn loanh quanh tìm lại thời niên thiếu… Chỗ này xưa là sân quận , chỗ này xưa là ty quan thuế, chỗ này xưa là trường Minh Đức…Không còn gì dấu vết của một thời thơ dại… Chuyện hôm nay đã thành chuyện kể. Những khi chiều đem nắng qua sông. Tôi bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng. Mình nhớ ai mà buồn chi lạ … bốn câu thơ của Mường Mán đã nói dùm tôi tất cả… Ồ , không lẽ tôi lại nhớ con bé 5, 6 tuổi áo manteau nỉ đỏ bị treo lủng lẳng trước sân quận ngày nào !!!
Tina gõ gõ cây viết trước mặt tôi cắt ngang dòng hồi tưởng. Lúc nào con bé cũng có cách lôi tôi về thực tại
– Hồi chiều chị Thủy Tiên điện về, không gặp anh chị bực mình lắm đó
Khi tôi đi học tập thì Thủy Tiên mang con theo gia đình đi Mỹ, cô đang tìm cách bảo lãnh tôi.
– Có chuyện gì không Tina ?
-Không biết, em đưa máy cho Trọng. Anh hỏi Trọng đi. Mà sao anh cứ đi uống rượu hoài vậy?
-Làm ơn đừng tra hỏi anh có được không?
Tina nhìn tôi, lúc nào nói chuyện Tina cũng nhìn vào mắt tôi như thể con bé tìm kiếm điều gì tôi còn giấu trong đáy mắt:
– Thiên đường đã mất tìm thấy lại trong sân các quán rượu…phải không anh ?
Không, tôi định nói thiên đường đã mất của anh tìm lại được ở nơi đây, quán cà phê có nhánh phượng nghiêng và Tina yêu dấu…
Ánh đèn lồng cổ kính soi xuống quầy một vòng tròn nhỏ bé chỉ để thấy khuôn mặt Tina xa vắng…Trời mưa,những giọt nước lăn lăn hoài trên khung cửa kính làm quán cà phê ấm cúng hẳn lên. Ngoài vườn, những chiếc dù lóng lánh nước mưa cũng bay ngã nghiêng theo gió . Buổi tối, từ chỗ ngồi quen thuộc, tôi mở những bản nhạc mà khách yêu cầu. Đó là công việc chính mà Tina giao cho tôi ngoài những công việc không tên khác mà cô không muốn nhờ ai. Cô nói:
– Anh phải ở trong tầm tay, ủa quên, tầm mắt của Tina, nghe chưa !
– Dạ nghe, cô chủ nhỏ.
Cái thương hiệu ủa quên, ủa quên của Tina thật láu lỉnh những lúc cô vui , còn lúc nghiêm và buồn thì đừng hòng cạy miệng.
Như hôm nay…
Khi tôi về tới nhà thì trời ngừng mưa, cả ngày hôm nay trời mưa mù mịt . Quán đã lên đèn , những Let’s it be , Yesterday…lấp lánh dạ quang trên tường. Mọi sự tưởng chừng như ổn . Sau mưa, những chiếc lá long lanh đọng nước như những giọt lệ ngập ngừng.
Tina không nói gì, không cả nhìn tôi. Mấy nhánh Immortelle tím nằm chơ vơ buồn bã trên bàn, lọ hoa pha lê trống trải. Một lần Tina nói: Anh biết không, Em chỉ thích Marguerite, đơn sơ và dễ vỡ, nếu anh không chăm sóc nó, nó sẽ chết.
Tôi không thích Marguerite, yểu điệu, mỏng manh. Tôi chỉ thích Immortelle mạnh mẽ, vĩnh cửu…Có thể chưng cả tuần không cần thay nước. Và chiều nay ,có thể ai đó cảm thấy cần thay đổi không khí nên đã dại dột mua Immortelle về cắm. Lẳng lặng, tôi ném nhánh Immortelle vào sọt rác và mở The Picture, tiếng guitar nức nở… Since you ‘ve been gone my world’s been dark and gray…
Một giọt nước mắt rơi, hai giọt nước mắt rơi…tôi đếm, tôi đếm… có một thôi thúc mãnh liệt trong tôi là được ôm Tina vào lòng dỗ dành như những ngày em còn thơ dại, nhưng không thể, anh không thể, Tina biết không…Giữa chúng ta là một dòng sông cuồn cuộn sóng, một trùng dương mờ mịt bến bờ… Tina hãy tha lỗi cho anh, anh rất tiếc…
– “Yêu là không bao giờ phải nói rất tiếc !”Trong Love Story Jenny đã nói như vậy anh có biết không ?
Lúc nào Tina cũng dẫn chứng bằng sách vở, sao không bao giờ em trực tiếp nói một điều gì của riêng em muốn nói với anh ?
-Ủa quên, mà anh có nói yêu Tina bao giờ đâu há !
-Hôm nay Tina bị sao vậy ?
-Chẳng sao cả, Tina vui.
Tina chỉ chiếc bình pha lê trong veo cắm đầy Marguerite trắng
-Anh biết tội rồi phải không ?
Tôi choáng, tôi không thể nói với Tina là tôi đã có ý định mua để chuộc lỗi nhưng tôi bận đi nhậu và tôi quên lửng… Nhưng ai đã cứu tôi để chiều nay Tina có nụ cười dễ thương đến vậy ???
Ngày thật dài và đêm dường như vô tận… Tina, em đã làm gì vậy ? Em đã làm gì vậy ? Tôi gào lên trong những cơn say của tôi… những tiếng vô thanh , những lời vô âm…ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu… Khuya, bên kia đường, biển cũng gào lên đau đớn. sóng tung bọt trắng xóa như nước mắt của mây. Ly Johnnie- walker sóng sánh màu hổ phách : thoáng hiện em về trong đáy cốc/ nói cười như chuyện một đêm mơ… Khuôn mặt Tina lung linh, mờ ảo , em thường nghịch ngợm bỏ thêm vài viên đá nhỏ vào ly rượu của tôi, lắc lắc nhẹ để nghe tiếng đá chạm vào thành ly lanh canh và sủi những bong bóng nhỏ li ti…
– Nghe dễ thương không anh ?
– Ờ, dễ thương.
– Như tiếng chuông gió ha anh ?
– Ờ, như tiếng chuông gió.
– Nhưng như vậy thì rượu sẽ nhạt đi, không ngon nữa, phải không anh ?
– Ờ, rượu sẽ nhạt đi.
Tina nhìn tôi đăm đăm ,Như thể tìm điều gì tôi còn giấu kín , một điều giấu kín trong tim con người là điều giấu kín thôi, Tina chớp mắt , hàng mi rợp xuống một bóng tối buồn buồn :
– Anh sao vậy anh ?
Tôi không thể nói : anh không sao . Tôi không thể nói…
– Phải chi em đừng bao giờ lớn.
Tina hờn dỗi:
– Phải chi em đừng bao giờ lớn để được theo anh và Y Krấp vào rừng ăn trứng kiến…
Rừng thì ở ngay sau nhà , những chiếc trứng kiến nào no tròn ,trắng tinh , sạch nhất anh và Y Krấp lại nhường cho em. Về nhà kể lại , mẹ rùng mình, nhưng ba nói : không sao , bổ lắm đó , chim non ở trong rừng ăn trứng kiến mà lớn chứ ăn gì…Tôi mỉm cười , Tina lúc nào cũng có cách làm cho tôi vui , không nhớ chuyện gì mà lại đi nhớ chuyện vào rừng ăn trứng kiến.
– Tina nhớ hay quá , lúc đó Tina còn nhỏ xíu.
– Tina nhớ hết mà anh , trước ngày anh về Sài Gòn học , anh dẫn Tina đi lang thang , mỏi chân anh phải cõng Tina về , và đó là lần cuối cùng Tina có anh…
Ồ, con thỏ con nhỏ bé , ấm áp trên lưng tôi ngày nào với cái mũi nhỏ xíu hỉnh hỉnh đánh hơi :
– Anh có mùi chi lạ lạ , không phải mùi rừng.
Không phải mùi rừng !!! Đôi mắt nâu hoang dại của Tina nhìn tôi trách móc ,đôi mắt thỏ con đi lạc. Tôi bàng hoàng , mùi khói thuốc của điếu thuốc đầu tiên trong đời để giã từ niên thiếu… và cũng giã từ luôn con thỏ con nhỏ bé của tôi…
Chúng tôi thất lạc nhau trong một nghĩa nào đó , thỉnh thoảng, trong mớ ký ức hỗn độn , Tina vẫn là một giấc mơ êm ả nhất của tôi. Tôi loáng thoáng nghe : …Tina lớn , Tina giỏi giang mọi điều , Tina xinh đẹp và em mãi mãi là một ngôi sao cô đơn…Sao vậy Tina ?
Nhưng Tina bao giờ cũng dõi theo anh, anh có biết không ? Quen ai , Tina cũng cân đo đong đếm với anh nên mãi mãi Tina là ngôi sao cô đơn đó ! Em không muốn mất anh , anh có biết không …Vì lý do đó em phải lấy Trọng để mãi mãi được gần anh. Em thương anh lắm , anh không biết sao ?
Váng vất trong cơn say , tôi hỏi Trọng :
– Thật sự em có yêu Tina không ?
Trọng cười ,thanh thản , hồn nhiên :
– Ai mà lại không yêu một cô bé như thế hả anh ???
Đêm hoang vắng, mưa cơ hồ như từ trăm năm giận hờn trút xuống tiếng Guitar gỗ mê hoặc từng cảm giác. Trọng cúi xuống nhã mỗi tiếng đàn là một dư âm lạc lõng, xót xa… Âm nhạc phải chăng là cứu cánh… Dù đau đớn quằn quại tôi vẫn thiết tha yêu thương trần gian điên dại này…
-Ai đã nói câu đó vậy Tina?
– Hình như Hermann Hesse, Tina quên rồi, để Tina tìm lại…
Nụ cười răng khểnh mim mím của Tina xinh như đóa quỳnh hàm tiếu:
– Trọng hát Hạnh Ca đi Trọng.
Giọng Trọng trầm khàn, nồng nàn ma quái:
Đôi khi hạnh phúc là tù ngục
Con sâu nhỏ bé nằm khổ cực
Buổi tối ngủ trong chiếc kén khô
Ôm ấp hoài lứa trứng đã hư
Tôi tin hạnh phúc mình tuyệt vọng
Sao không vỗ cánh vào đời rộng
Hạnh phúc phải đâu có riêng em
Tù ngục phải đâu có riêng tôi
Đôi khi hạnh phúc là chờ đợi
Tôi như hạt bụi nằm mòn mỏi
Đàn bướm rực rỡ giấc chiêm bao
Đàn bướm rực rỡ giấc mơ tôi…( Hạnh ca , Hoàng Ngọc-Tuấn )
Đôi mắt Trọng khép lại như nhốt kín không cho đàn bướm rực rỡ giấc chiêm bao bay đi. Và Trọng buông từng note nhạc buồn như những tiếng thở dài, như tiếng vạc thảng thốt từng đêm từng đêm về tránh mưa trên sân thượng.
Tina xoay xoay hoài chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út, những ngón tay thon dài sơn màu tím nhạt, những ngón tay tài hoa em vẽ lên tôi bao đau đớn muộn phiền… từ chỗ ngồi quen thuộc của tôi, góc khuất nhất của quán, ly Johnnie Walker sóng sánh màu hổ phách, không có những viên đá nhỏ, không có tiếng chuông gió lanh canh, không có đôi mắt thỏ con đi lạc, không có những nũng nịu dỗi hờn… Tina đóng vai người lớn, Tina đóng vai vợ hiền, Tina đóng vai người xa lạ…
Tina vẫn ngồi trong quầng sáng của ánh đèn lồng cổ kính mỗi đêm, và trên quầy, trong lọ pha lê ngày nào cũng ngập tràn Margueritte trắng. Tôi không còn thắc mắc về một chiều mưa mùa trước ai đã mua Margueritte trắng giùm tôi!!!
Hai tay Tina chống cằm, đôi khi Tina quên mất rằng mình phải đóng cho tròn vai người xa lạ. Tina ngước nhìn tôi , chớp mắt:
– Anh buồn khi em lấy Trọng, phải không anh?
– Không, anh vui, Tina là một cô bé ngoan mà, anh biết, em sẽ không bao giờ làm Trọng buồn, phải không Tina?
-Dạ, em sẽ không bao giờ làm buồn ai, trừ em… Anh yên tâm.
Tôi tin những điều Tina đã nói. Em luôn luôn trãi lòng ra với mọi người như một trang sách mở dù điều đó làm nhiều người khó chịu… Em không cần mọi người đâu anh, em chỉ cần anh… Tina đã nói câu đó với tôi trong một ngày em hoang mang tuyệt vọng. Tôi đã ôm em dịu dàng trong tay để em úp mặt vào ngực tôi tức tưởi khóc… Em đã làm gì vậy anh? em đã làm điều gì không phải? Tôi thay vì an ủi dỗ dành đã nói với em những lời lạnh nhạt: Tina, em đã chọn Trọng, điều đó hoàn toàn đúng. Em hãy sống vui vẻ, anh sẽ không sao đâu!!! Tina ngước lên nhìn, những giọt nước mắt của em còn rát bỏng trên ngực tôi, tôi sẽ mang theo những khổ nạn này cho đến chết… Đôi mắt em hốt hoảng, tuyệt vọng không cùng, đôi mắt của một loài thú hoang bị đuổi xua vào tử lộ, như những đôi mắt nai sững sờ chết lặng khi bị ánh đèn pha rọi sáng của những đêm đi săn ở Mang Yang… Mọi người không hiểu em, ngay cả anh cũng không hiểu em nữa sao anh, em đã trãi lòng mình ra đến vậy!!!
Sống với Trọng thật vui và vui hơn nữa là luôn luôn có Văn bên cạnh… Thật bệnh hoạn và điên rồ với ý nghĩ đó, nhưng tôi không hề muốn tự dối lòng…
Những đêm như đêm nay, ngón tay Trọng vẽ lên mắt, lên môi tôi những vòng tròn nhột nhạt. Trọng nói:
-Tina thật dễ thương, Trọng thích Tina tô son màu cam nhạt, ngon như một múi quýt vừa chín tới.
Tôi bật cười, Trọng vẫn không ngừng sáng tạo những tác phẩm mới mang tên tôi:
-Trọng thích Tina vẽ quầng mắt màu dark or gray, bí ẩn như một tội lỗi có thật… Trọng thích Tina mặc áo hơi hở hang chút chút, vừa gợi cảm, vừa đẹp… Tina lúc nào cũng kín ma kín mít… Như cái chemise nâu Tina đang mặc, phải mở thêm một hột nút ở đây, Trọng mở giùm tôi một khuy áo… và nước hoa phải là Victoria Secret… mùi của đam mê…
Tôi ném chiếc gối vào Trọng :
_ Phiền phức quá, Tina lúc nào cũng là Tina thôi… Anh Văn nói Tina thơm mùi con nít, Tina thơm mùi bánh men ăn hồi nhỏ, Anh Văn nói ngồi quầy không được ăn mặc hở hang, bao nhiêu người dòm ngó…
Trọng cười:
– Nhiễm độc nặng nề… anh Văn biết cái quái gì về mỹ học. Tina chỉ nên nghe theo lời Trọng thôi… Anh Văn lúc nào cũng muốn gói Tina lại bỏ vào tủ kính!!!
Chúng tôi chỉ là hai đứa con nít và một trò chơi dại dột để che dấu một bí ẩn khôn cùng… Cũng có lúc Trọng hoang mang cô độc:
– Sao Tina lại làm điều đó cho Trọng?
Những lúc đó tôi đã cố làm giảm nhẹ mọi điều:
– Ồ, đôi bên cùng có lợi mà Trọng. Trọng vẫn tiếp tục yêu Khôi và Tina vẫn tiếp tục có – anh -Văn… chẳng ai bị mang tiếng mang tăm gì cả…
Khôi là người yêu cùng giới của Trọng… Ôi, thú đau thương của những chàng nghệ sĩ!!!
– Có – anh -Văn, Tina nói sao nghe đầy tuyệt vọng. Trọng nghĩ một ngày nào đó Tina sẽ chán cái trò chơi này mất thôi!
Tôi nhìn vào đôi mắt nâu buồn bã của Trọng vỗ về:
– Nghe Tina nói nè Trọng, tình yêu giữa Trọng và Khôi là có thực dù nó mang nhiều sai trái , nhưng giữa anh Văn và Tina là cả một nghìn trùng…
Trọng không chờ nỗi đến ngày chúng tôi chán cái trò chơi con nít đó. Tôi không hiểu lắm về những mối tình đồng giới. Nói chung tôi không hiểu lắm về tình yêu, chỉ với một mối tình thơ nhỏ bé mà tôi đã lao đao hoài cho tới chết…
Trọng uống một lọ Valium 500 khi Khôi yêu người khác. Cái chết của Trọng sẽ là một bí ẩn, một tội lỗi của tôi nếu Trọng không để lại những lời nhắn tuyệt mệnh cho Khôi, nhưng những ngày này Khôi đã đi Singapore cùng người khác – một – đại – gia – nghệ – sĩ. Và với tôi, đơn giản hơn, Trọng chỉ nhắn một lời đùa giỡn nhẹ như bấc mà cũng nặng như một mùa địa ngục: cảm ơn Tina mọi điều, Trọng trả Tina về cho anh Văn nguyên vẹn trước khi Trọng lỡ tay buông mình vào hư vô!
Mỗi năm, tôi lại về bên Trọng mang theo một màu hoa trắng… Tôi thấy tôi và Trọng ngồi bên nhau trên nhánh phượng nghiêng của quán cà phê vườn ngày cũ và Trọng hát, buồn mênh mang trong chiều đang xuống thấp:
…tìm một chỗ ngồi
bâng khuâng chờ đêm tới
quán cà phê buồn
cành phượng vĩ chao nghiêng
ai đến nơi này
cho tôi lời tiễn biệt
nỗi nhớ vơi đầy
tôi chưa biết gọi tên… (lời hẹn nghìn trùng -tntd)
………
Tôi đi cùng trời cuối đất để gặp lại Tina trong một ngày thu muộn…bảy năm và bốn tháng kể từ lần cuối tôi nhìn em từ khung kính phòng cách ly của phi trường Tân Sơn Nhất…
San Dimas mùa này đẹp đến nao lòng…Phượng tím không còn trên cây nữa mà trút xuống cỏ xanh những thảm hoa nhợt nhạt , thành phố ngợp trong màu hoa trắng…hồng trắng , margueritte trắng ,bồ công anh trắng…và cỏ thì xanh ngợp mắt.
– Mùa này San Dimas của Tina xấu nhất đó !
– Của Tina ?
– Dạ.
Nhatrang của Tina, biển của Tina,Pleiku của Tina, rừng của Tina và bây giờ San Dimas của Tina… chỉ có anh không bao giờ là của Tina…Thấp thoáng một cô bé con tóc bím, nức nở ôm chầm lấy tôi ngày nào khi tôi giả vờ đi lạc trong rừng của những ngày thơ dại…
– Tháng trước thành phố đầy phượng tím , trước nữa ngập hoa vàng , trước nữa toàn màu quỳnh sa mạc , trước nữa…
Đang nói, tự nhiên Tina nhìn tôi nhoẻn miệng cười tươi tắn dễ thương và đổi giọng:
– Gặp Tina anh vui không anh ?
– Ờ anh vui.
Tina nghiêng đầu , tóc bay bay trong gió :
– Không, anh lạ lắm…
Tina nhìn tôi dò hỏi , những ngón tay thon thả của em tìm đến tay tôi, có lẽ em vừa linh cảm một điều gì bất ổn:
– Hình như anh muốn nói với Tina gì đó, phải không anh ?
Tôi cầm bàn tay nhỏ bé của Tina , bàn tay lúc nào cũng lạnh và buồn buồn mặc những móng xinh đẹp sơn đủ màu vui mắt…
– Anh đã ly dị với Thủy Tiên sáng nay !
Tina co người lại hệt như ngày xưa em trông thấy một con sâu róm ghê sợ đang ngấu nghiến một chiếc lá non:
– Anh nói…
– Đúng, anh đã ly dị với Thủy Tiên, nói đúng hơn anh để Thủy Tiên đứng đơn ly dị…
– Điều đó có khác gì nhau đâu anh ?
Tôi giữ khuôn mặt Tina trong hai tay mình để em không thể nào trốn tránh sự thật . Đôi mắt Tina nhìn tôi hoảng hốt như con thú nhỏ cùng đường;
– Như vậy , như vậy thì Tina biết làm gì được cho anh bây giờ ?
– Từ nay , khi Tina lạnh, anh sẽ ôm em …khi Tina khóc , anh sẽ lau nước mắt cho em…khi…
Tina vùng ra khỏi tay tôi nhanh như những con sóc buổi sáng vẫn xuống xin bánh mì bên thành cửa sổ , nước mắt Tina ràn rụa chảy:
– Em biết nói sao với mẹ ? Em biết nói sao với mọi người ?
– Em không cần nói…
– Anh không biết đâu , mẹ đã van xin em tránh xa anh , mẹ nói nếu có chuyện gì em là người hoàn toàn có lỗi…Em đã hứa , em đã hứa…
– Nhưng em đã tránh xa anh rất lâu… 6 , 7 năm rồi còn gì…Lỗi không phải ở em , Tina…
– Anh không thể…Anh không được…Chị Thủy Tiên…
– Nếu em muốn nói đến đạo đức , trách nhiệm , nam nhi đại trượng phu và các thứ v.v… gì đó thì anh xin em thôi đi , đừng ném những chữ đó vào anh nữa, được không ?
Hình như tôi đã nhen một que diêm vào cơn giận của Tina:
– Nghe em nói đây. Em đã nghe , em đã biết mọi điều…Có thể thời gian và các thứ v.v.. gì đó.(đang giận dữ Tina vẫn làm tôi buồn cười vì cái cách lập lại những gì tôi nói của em ) đã làm tình cảm của anh và chị Thủy Tiên phai nhạt…Lỗi phải của ai em không cần biết…I don’t care anymore…Nhưng đó là vợ anh , con anh , có phải không ? Anh ly dị vì anh nghĩ anh còn em , em lúc nào cũng bên cạnh , yêu thương anh , đợi chờ anh… Who do you think you are ? Nhưng điều đó không có nghĩa là em bất chấp mọi điều , bất chấp mọi người… Em đâu phải…đâu phải…
Tina không tìm ra một câu độc ác nào để nói hoặc không nỡ ném vào tôi một câu độc ác , nên môi em bặm lại ,run rẩy…Tôi đã làm gì không phải để tổn thương em đến vậy ?
Trời mùa thu se lạnh , mây xám giăng mù mịt. Gió thổi tóc em bay cuồng loạn… ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì…Từ đỉnh Big Bear gió hoảng loạn đưa về San Dimas mùi gỗ cháy , mùi cỏ dại , mùi rừng…
Gió vẫn thổi tóc em bay cuồng loạn vướng trên mắt trên môi tôi … mùi gỗ cháy , mùi cỏ dại , mùi rừng..Em đi qua hai , ba cánh rừng buổi tối…cửa xe đóng kín mà sao vẫn nghe hoài mùi gỗ cháy , mùi rừng , mùi cỏ dại của xa xăm… Em ước chi anh chở em đi , anh chở em về như những ngày thơ dại ấy…tiếng cười em giòn giã trong nắng trong mưa…Em ước chi có vai anh để tựa những lúc mệt nhoài muốn hất tung mọi thứ… Đôi mắt em thú nhận vài điều em đang che giấu…
– Thì bây giờ … Tina , chẳng phải anh sẽ làm những điều đó cho em hay sao ?
Những giọt nước mắt Tina lăn dài trên má . Tina chớp mắt , Một tay em giữ tóc thôi bay , một tay em gạt đi những dòng nước mắt. Đôi mắt thỏ con đi lạc của Tina nhìn tôi buồn bã và mênh mang quá đỗi , giọng em rã rời tuyệt vọng trong thu hoàng hôn San Dimas mênh mông:
– Anh, Em thật sự không biết làm gì với cái mặt trăng anh vừa hái xuống cho em…
TÔN NỮ THU DUNG
BÀI HOAN CA SẼ VỀ ĐÂU ???
Tôi đọc và viết trong ngập tràn nước mắt . một người anh lớn , một nhà thơ tôi yêu quý vừa ra đi trong khi chúng tôi không kịp làm một việc bé nhỏ anh từng gởi gắm . Tôi lục lại từng cái email trao đổi với anh :
December 16 :
-Anh Tâm ơi , anh có thích tụi em đưa truyện dài BHC của anh lên Amazon.com như NTNCN của anh KĐ ko anh ? Tụi em sẽ lay out…Hỗng có tiền nhưng có tiếng anh à …Và cũng là một hình thức VĂN HỌC HIỆN THỰC PHÊ PHÁN ( dù Anh hỗng PHÁN điều gì và chẳng PHÊ chút nào …) của một kẻ thuộc về BÊN BỎ CUỘC ( em ghét ai nói BÊN THUA CUỘC ).TNTD
-ThuDung, thư của em làm anh vui và có thêm sức mạnh để chiến đấu với bệnh tật. Post lên trang TT trước đi em, ra viện anh em mình tính tiếp. Cảm ơn các em đã lo cho anh, quý mến.CTNM
Jan 6 :
-Dung ơi , anh gởi mấy bài của chị Elena và Hoàng Kim Oanh. CTNM
-Dạ , cảm ơn anh Tâm rất rất nhiều…nhưng bài lên chầm chậm chút anh nhé . Bọn em đang muốn khóc vì ngập đầu trong bản thảo mà TCT thì đã xin nghỉ việc 1 tháng đi ngao du sơn thủy .
-Em giỏi công tác dân vận lắm ! Nhiều người khen …
– Cảm ơn lời KHEN mà CHÊ này của anh lắm lắm !!!
Jan 7:
-Thưa anh CTNM , bài chị Elena sẽ đăng vào hôm nay , anh vẫn khỏe ?
– Thăm các em , anh khỏe mà ,
Anh Tâm
Jan 10:
– Thưa anh , tụi em có mang về VN một số Tuyển Tập TT, xin anh cho đc để gởi đến .Tụi em kính chúc anh mau khỏe , chị Vân nhiều nghị lưc và niềm tin.
– Anh vừa nhận được thư Dung, cảm ơn lời chúc sức khỏe. Anh đang cố gắng vượt qua căn bệnh hiểm nghèo này… đc anh là ….. Cho anh gởi lời thăm BBT Tương Tri. Tình thân , anh CTNM.
Chiều 18/2 : check email Lưu Thy Nguyễn :
-Dung post cái hình anh CTNM làm tui nhớ những ngày cuối cùng của ông Giác !
– Miệng ăn mắm ăn muối … Anh CTNM khỏe rồi … Thịnh lay out BHC xong chưa ???
– Cuối tuần nay đi bà chằn , tui phải đi làm kiếm cơm nhưng mà tui sẽ cố gắng nhanh nhất có thể …xong đầu tuần đưa lên Amazon
– OK , thanks so much ( thanko mucho !!!)
Sáng 19/2 :
-Email anh Đặng Châu Long , Email anh Trần Bảo Định …
VĨNH BIỆT ANH , NGƯỜI BẠN LỚN CỦA TƯƠNG TRI
tôn nữ thu dung
CỎ VÀ GIÓ
( CHUYỆN CỦA LÁU CÁ)
Leo F. Buscaglia đã nói: “Chết là một thách thức, nó bảo chúng ta đừng lãng phí thời gian, nó bảo chúng ta hãy nói thẳng với nhau là chúng ta yêu nhau…”

Có một ngày ,Tử Tế nói với tôi :
– Mình không thể rút chân ra khỏi vũng lầy của chúng ta được nữa rồi.
Tôi mới rời mắt khỏi màn hình, còn đang lẫn lộn giữa hư và thực, không hiểu Tử Tế vừa nói gì nên hỏi lại :
– Vũng lầy của chúng ta ?
Tử Tế cười, tôi thích nụ cười đó, thật độ lượng và cũng thật trẻ con để cho tôi có thể dễ dàng ăn hiếp:
– À há, văn chương chữ nghĩa vậy thôi chứ thật sự mình muốn nói tới tình trạng giữa mình và Hoang Mang.
Hoang Mang – Hoang Mang là người có đôi mắt màu hạt dẻ, nâu nâu, vàng vàng, lúc nào cũng ngây thơ ngơ ngác… đôi mắt lạc lõng khiến người khác cảm thấy cần phải che chở yêu thương. Tử Tế thích điên cuồng điều đó. Tôi bỉu môi, cảnh giác:
– Coi chừng lầm hàng nghen Tử T.
Tử Tế nhìn tôi, rất ngạc nhiên vì cái giọng hằn học chưa hề có của tôi:
– Sao vậy Láu Cá? Không phải là Láu Cá cũng thích Hoang Mang lắm sao?
Một lần nữa tôi đau vì niềm tin tuyệt đối mà Tử Tế dành cho tôi, giống như tôi đã là gạt Tử Tế bằng cái vẻ ngoài đơn giản…Tôi hoàn toàn không thích Hoang Mang…Tôi không thích cái kiểu yểu điệu mong manh của cô ấy… Lúc nào cũng muốn dựa vào Tử Tế… Tôi nói nghĩa bóng, hay cứ hiểu nghĩa đen cũng đúng. Nhưng tôi rất mến Tử Tế, tôi cứ tự bắt mình phải thích những gì Tử Tế thích, yêu những gì Tử tế yêu, nói những gì Tử Tế nói… Tôi là Láu Cá, tôi như con tắc kè hoang dã, tự biến mình thành thiên hình vạn trạng… và tôi đau nhưng không ai biết tôi đau…
– Hoang Mang cũng quý Láu Cá lắm đó!
Tử Tế nói, tôi thì cần cái quái gì Hoang Mang quý với thương tôi! Thấy Tử Tế thân tôi, Hoang Mang muốn lấy lòng Tử Tế thì có. Tôi chúi đầu vào màn hình không thèm trả lời, làm bộ như chăm chú đọc…Tử Tế cũng loay hoay làm việc khác… Tôi muốn Tử Tế cút đi đâu khuất mắt cho rồi vì tôi không muốn Tử Tế nhìn thấy tôi đang rất muốn khóc… Tử Tế không cút đi, Tử Tế quay lại nhìn chăm chăm vào màn hình của tôi, ngạc nhiên khi vẫn cứ thấy hoài một giao diện Window XP cỏ xanh ngút mắt… Tử Tế nhìn sát vào mặt tôi, ngỡ ngàng:
– Một giọt nước mắt nè, hai giọt nước mắt nè… À há, có người ganh tị với Hoang Mang!!!
Và lần đầu tiên, Tử Tế đã thấy một trận mưa làm ngập lụt cả vùng L.A luôn ngập tràn nắng ấm…
Tôi không thèm ganh tị với Hoang Mang, tôi chỉ không muốn Tử Tế nói về Hoang Mang bằng cái giọng quỵ lụy đáng thương như thế… Tử Tế có thể đi hoang đàng chi địa, lăng nhăng lít nhít… tôi chỉ nhìn bằng nửa con mắt thôi và không thèm nói một lời phán xét nếu Tử Tế không mở miệng yêu cầu tôi phán xét… nhưng tôi không muốn nhìn Tử Tế dại dột bước vào cái bẫy thơ ngây của Hoang Mang… Tôi là Láu Cá, tôi nín khóc còn nhanh hơn là muốn khóc. Tôi nói:
– Về đi Tử Tế. Không chừng Hoang Mang đang đợi.
Tử Tế nhìn tôi, nửa tin nửa ngờ, tôi mở tin nhắn: “Đến Sonata”. Tử Tế cũng mở cell phone: “Đến Sonata”. Tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi Tử Tế, nhưng Hoang Mang đã hẹn cả hai… Đối với Hoang Mang tôi là một cô em bé nhỏ của Tử Tế, nếu muốn Tử Tế động lòng thì phải đối xử tốt với tôi thôi… Được rồi, nếu Tử Tế thích style của Hoang Mang tôi sẽ buộc mình theo style đó! Thích yểu điệu thục nữ? Được thôi, tôi sẽ yểu điệu đến cùng… Thích thơ ngây yếu đuối? Tôi sẽ sẵn sàng yếu đuối thơ ngây… Hãy đợi đó đi, Tử Tế!
( CHUYỆN CỦA THỢ SĂN )
Tôi nhìn mọi điều bằng đôi mắt của Thợ Săn… Nghĩa là thấu hiểu… Tôi thích Láu Cá, Láu Cá thích Tử Tế, Tử Tế thích Hoang Mang… Còn Hoang Mang… chỉ một mình tôi biết rõ… Tôi là Thợ Săn!
Quán cà phê nằm ven triền đồi, những bậc tam cấp cheo leo làm liêu xiêu bước chân Láu Cá trong khi Hoang Mang với đôi giày cao gót bước đi thoăn thoắt. Đôi mắt Tử Tế không thể không nhìn theo dáng Hoang Mang dong dõng sãi những bước dài như trên sàn cat walk… cũng không thể không quan tâm đến Láu Cá vụng về… Thợ Săn ngồi trên cao nhìn xuống, đôi lúc Thợ Săn tự cho mình là thượng đế, phán xét những hành vi của đám nhân gian lộn xộn dưới kia… như hôm nay Láu Cá váy áo lòe xòe phủ gót để che một đôi giày cao… Láu Cá không còn bé nhỏ đứng ngang vai Tử Tế như mọi ngày nữa… Láu Cá không quần Jean xanh rách gối, áo thun rộng tự vẽ những hình những chữ rất chic và các đôi giày vải đủ màu đủ sắc… Không thể nói là Láu Cá không xinh…Và thật kỳ lạ, Láu Cá bỗng như một bản sao nhợt nhạt của Hoang Mang… Chính điều này làm Thợ Săn không thích nhất. Thợ Săn ném một trái thông khô xuống đường đi của họ.
Hoang Mang ngước nhìn, đôi mắt chớp chớp xinh đẹp và cười thật tươi.
Tử Tế ngước nhìn, đưa tay chào.
Láu Cá ngước nhìn, bặm môi tức giận…
Cả ba đều thật dễ thương, mỗi người một vẻ… Tử Tế và Hoang Mang là một cặp rất tuyệt… Còn Láu Cá? Láu Cá chỉ có thể là một cặp rất tuyệt với Thợ Săn mà thôi… Nhưng Láu Cá không hề biết điều đó… Láu Cá đang thả mồi bắt bóng… một cái bóng mà có thể khi đã có nó trong tay rồi thì Láu Cá lại thở dài… … Thợ Săn hỏi:
– Như mọi ngày phải không các bạn.
Hai người kia gật đầu chỉ có Láu Cá lắc đầu quầy quậy:
– Đen, không đường, rất nóng.
Tử Tế nhìn Láu Cá, ngạc nhiên:
– Sao vậy Láu Cá ? Hôm nay giận hờn ai đó?
Láu Cá gây gỗ:
– Sách vở nói uống đen nóng là giận hờn ai sao?
Thợ Săn cười, nháy mắt:
– Thay đổi style ha! Chiều nay Láu Cá xinh lắm… Yểu điệu thục nữ vậy thì biết bao nhiêu quân tử hảo cầu! Miễn là đừng có bặm môi. trợn mắt với ai!!!
Láu Cá muốn hắt cái ly nước vào mặt Thợ Săn cho hả giận, hắn giống như con ma xó theo dõi từng ý nghĩ của Láu Cá và không ngừng chọc tức… nhưng lỡ đóng vai thục nữ, Láu Cá cố gắng mĩm cười rất độ lượng thơ ngây:
– À há, mình mới đọc cà phê muối nên muốn thử chút đỉnh vậy mà…
Tử Tế thở phào nhẹ nhõm. Còn Hoang Mang… đôi mắt Hoang Mang đẹp tuyệt vời nhìn Láu Cá… Thợ Săn không dám nhìn lâu vào đôi mắt đó, không phải vì sợ chết chìm… nhưng nếu cái nhìn có thể hủy diệt được một con người thì đó chính là cái nhìn của Hoang Mang dành cho Láu Cá. Nó khốc liệt đến độ Thợ Săn chỉ muốn ôm choàng lấy Láu Cá để chở che… nhưng giọng nói của Hoang Mang thì cả một trời dỗ dành dịu ngọt:
– Không nên đâu Láu Cá, em sẽ mất ngủ tối nay, hãy uống một tí xíu cà phê thôi, nhiều đá, nhiều sữa như mọi ngày đi cưng.
Giọng Láu Cá cũng ngọt ngào không kém:
– Em muốn thử món đó, Hoang Mang. Em nghĩ chắc ngon nên ngày nào Tử Tế cũng muốn có nó.
Những viên đạn bọc đường đang bay vèo vèo ngang dọc quanh Tử Tế. Tội nghiệp bạn tôi không hề hay biết, cũng may, nếu biết thì trong cuộc chiến tương tàn này Tử Tế biết ngã về ai ???
( CHUYỆN CỦA LÁU CÁ)
Hai tay Láu Cá chống cằm nhìn ra cửa sổ, ngoài kia chỉ là một vườn cỏ xanh ngợp mắt và những đóa Bồ Công Anh trắng theo gió lay lay thật nhẹ. Con sóc bé nhỏ mon men đi ven khung cửa sổ nghiêng nghiêng đầu nhìn quanh tìm mẩu bánh mì mà Láu Cá vẫn để phần mỗi sáng. Khi tìm thấy nó mừng rỡ cầm bằng cả hai tay đưa lên miệng nhấm nháp và đôi mắt long lanh nhìn Láu Cá đầy vẻ biết ơn… Láu Cá không muốn ngồi nhà để nhìn hoài con sóc nhỏ, Láu Cá cũng không muốn chờ hoài cái cell phone reo… Láu Cá lái xe đến Sonata để tìm quân sư Thợ Săn. Ghét thì cứ ghét chứ Thợ Săn thật sự là quân sư quạt mo của Láu Cá.
Thợ Săn hỏi:
-Đi một mình hả Láu Cá?
Láu Cá gật đầu, cười:
-Vì biết tới đây thế nào cũng gặp Thợ Săn.
Thợ Săn nhìn, nghi ngờ, cảnh giác:
-Có chuyện gì rồi, phải không?
Láu Cá không trả lời, hôm nay Láu Cá có vẻ bất cần đời với cái kính đen to che nửa mặt, một chiếc áo thun rộng vẽ hình Angry Bird và một chiếc quần Jean bạc màu đến không thể nào bạc hơn…Thật sự lúc nào Thợ Săn cũng thấy Láu Cá thật xinh dù nhiều người phản đối và cho là Láu Cá du côn thì đúng hơn cả…
-Tử Tế đâu?
-I don’t know!
-Hoang Mang đâu?
-I don’t know!
-Thợ Săn đâu?
Láu Cá bật cười, chọc cười Láu Cá thật dễ, Láu Cá lúc nào cũng cười cười nói nói trừ những lúc giận ai, hay tại Láu Cá cứ thích khoe cái răng khểnh duyên dáng của mình. Kể cả những lúc Láu Cá giận giữ hay nghiêm và buồn đến độ Tử Tế phát sốt, phát rét, Thợ Săn cũng có cách để làm Láu Cá bật cười :
-Đen, không đường, rất nóng?
Láu Cá nhún vai, điệu đàng:
-Không, như mọi ngày thôi.
-Nghĩa là nhiều đá, nhiều sữa và một chút xíu cà phê?
Láu Cá gật đầu, cười.
-Nghĩa là hôm nay không cần tạo dáng với ai?
Láu Cá gật đầu, cười
. -Nghĩa là không muốn tranh giành ảnh hưởng nữa?
Láu Cá gật đầu, cười.
-Nghĩa là Tử Tế đã ngã về phía Hoang Mang?
Láu Cá không gật đầu và cũng không cười nữa, giọng nhỏ nhẹ hiền lành dễ thương hiếm thấy
: -Mình đừng nói chuyện này được không hở Thợ Săn?
-Vậy thì Láu Cá đi một mình đến tìm tôi làm gì nếu không muốn nói đến chuyện đó? Láu Cá im lặng, quán cà phê nằm cheo leo trên ngọn đồi cao nhìn bao quát cả vùng Walnut và xa hơn nữa… Chập chùng rừng nối tiếp nhau qua nhiều thành phố… Walnut, West Covina, San Dimas… Những cánh rừng xanh âm u bất tận… Khi Thợ Săn đi săn ảnh – không phải săn người hay săn thú – như lời trêu chọc của đám bạn cùng công ty, vô tình tìm ra quán cà phê độc đáo này và từ đó nó trở thành đại bản doanh của cả đám… …Gần như là trung tâm, nên từ San Dimas, Láu Cá đến cũng gần, La Verne của Tử Tế xa hơn một chút nhưng cũng cùng freeway 57, Thợ Săn từ West Covina và Hoang Mang ở Diamond Bar kề cận đó. Thợ Săn không thích cái không khí yên lặng như thế này của hôm nay chút nào… Hệt như cái tĩnh lặng của mắt bão – chệch một chút là sẵn sàng tàn phá tan hoang – Láu Cá vẫn im lìm với chiếc kính đen che nửa mặt, nhưng Thợ Săn vẫn kiên nhẫn đợi. Kiên nhẫn chẳng phải là thuộc tính của những tay thợ săn chuyên nghiệp sao? Đánh hơi con mồi và kiên nhẫn đợi, như đứng cả ngày trời chờ đợi một đám mây mặt trời lang thang trôi qua sa mạc để chỉ đọng lại một giây trong ống kính tuyệt vời chút ảo ảnh rực rỡ trước lúc tàn phai! Láu Cá tự cho mình là phù thủy, có thể phù phép mọi điều theo ý muốn nhưng thật sự cô chỉ là một con ma bé nhỏ trong truyền thuyết Harry Porter: phá phách và liều lĩnh chứ chẳng làm được cái gì cho ra trò ngoài cái kiểu làm ra vẻ bất cần đời dễ ghét. Thợ Săn khuấy ly cà phê cho Láu Cá, đưa tận miệng, dỗ dành: -Uống và kể đi Láu Cá. Chẳng có gì mà Thợ Săn không giải quyết được.
Chậm rãi như thời gian không hề tồn tại, Láu Cá nhấp một chút cà phê đã tan lạt nhách, tháo kính và nhìn vào mắt Thợ Săn.
Chưa bao giờ Láu Cá làm Thợ Săn bối rối đến vậy. Đôi mắt Láu Cá hốt hoảng và buồn bã không cùng, Láu Cá bám chặt vào tay Thợ Săn như sợ lời nói của mình sẽ làm đau ai đó:
-Tối qua, tối qua Hoang Mang sốc thuốc, Tử Tế phải gọi 911.
-Không sao đâu, Láu Cá. Chuyện thường thôi. Hoang Mang chơi thuốc để hát man dại hơn, liêu trai hơn đó mà… Tai nạn nghề nghiệp… Chẳng qua là hơi quá liều lượng chút xíu, nhưng cô ấy đã khỏe rồi…
-Vậy là Thợ Săn đã biết?
-Ai cũng biết, Láu Cá. Huống chi là Thợ Săn, người đôi khi tự cho mình là Thượng Đế.
Láu Cá bàng hoàng:
-Nhưng Tử Tế cũng không hề biết cho tới tối hôm qua…
-Bởi vậy hắn mới là Tử Tế! Tử Tế và Láu Cá là hai người Mohican cuối cùng của thế kỷ 21… Hai vật thể lạ còn sót lại dưới vòm trời này…
Láu Cá cắn môi, trầm ngâm suy tưởng, một lúc lâu, cô băn khoăn, e dè hỏi, rất khác với tính cách của cô:
-Nhưng bây giờ, khi Tử Tế đã biết Hoang Mang chơi thuốc thì Tử Tế có còn yêu điên dại cô ấy không?
Chúa phạt Thợ Săn vì đã huênh hoang kiêu ngạo đôi lúc tự cho mình là Thượng Đế. Trong mắt Láu Cá duy nhất chỉ một mình Tử Tế, dù lúc nào cô cũng ngúng nga ngúng nguẩy… Nhưng đã trót đóng vai quân sư, Thợ Săn không thể nào không trả lời đúng theo lương tâm nghề nghiệp:
-Có thể có mà cũng có thể không…
Láu Cá quắt mắt, giận giữ:
-Nói vậy thì ai chẳng nói được? Tôi chỉ muốn nghe Yes or No, hiểu không?
Không nhịn được nữa, Thợ Săn gầm gừ:
-Hãy đi tìm Tử Tế mà hỏi, tôi không phải là Tử Tế!
Thợ Săn chơi một đòn quyết liệt để Láu Cá thôi đừng ảo tưởng:
-Nhưng theo tôi chắc là Tử Tế sẽ yêu… Luôn luôn và mãi mãi… Đó mới chính là tình yêu đích thực.
Láu Cá cầm ly nước tạt thẳng vào Thợ Săn, cũng may ly cà phê nằm ngoài tầm tay Láu Cá. Cô đứng lên, kiêu hãnh như một Angry Bird trong một game online cô yêu thích dù bị tổn thương cùng cực. Cô bước đi không thèm ngoái lại… cái dáng bé nhỏ dần khuất phía chân trời… Cô sẽ lên xe, phóng điên cuồng cho đến khi Police chận lại phạt cô một ticket… Hay cô sẽ dừng xe trong một góc rừng nào đó, hoang vắng, âm u… gục đầu trên vô lăng và nhạt nhòa nước mắt… Cô không muốn ai nhìn cô đang khóc, ngoài Tử Tế.
Thợ Săn thở dài:“Tại sao chỉ-vắng-có-một-người-mà-thinh-lặng-đến-vô-biên-như-vậy-chứ??? “
( CHUYỆN CỦA HOANG MANG )
Nụ cười Hoang Mang lung linh như một đóa quỳnh nửa khuya còn đọng những hạt sương thủy tinh. Tử Tế cúi xuống muốn ngậm lấy đóa quỳnh bằng một nụ hôn thanh khiết, nhưng đôi mắt giận dữ đâu đó của Láu Cá làm Tử Tế khựng lại. Ôi Láu Cá, làm ơn đi chỗ khác chơi đi… Cô có biết gì về tình yêu đâu mà lúc nào cũng đòi lên mặt. Hoang Mang ôm khuôn mặt của Tử Tế, nhìn vào đôi mắt thân yêu đó, dịu dàng:
– Cứ hôn tôi đi, không sao đâu, một nụ hôn chúc mừng tôi trở về từ cõi chết.
Tử Tế lắc đầu, giận dữ:
– Tôi không chúc mừng gì cả. Chuyện này tôi không muốn xảy ra lần nữa đâu.
Hoang Mang nheo mắt, đôi mắt nâu hoang dại rợp một bóng mi dài âm u:
– Nhưng rồi nó sẽ lại xảy ra nữa thôi, Tử Tế… Nếu đêm qua không có bạn… Tôi đã lỡ tay buông mình vào hư vô…
Tử Tế thì muôn đời vẫn là Tử Tế:
– Đừng, Hoang Mang, hứa với tôi đi!
– Không được đâu, Tử Tế. Hãy để tôi một mình… Bạn không thể dừng khi đang đà chạy…
Giọng Hoang Mang đẫm nước mắt mà đôi mắt cô thì ráo hoảnh, một nỗi đau đớn xót xa nào đó tràn ngập tim Tử Tế… không ngần ngại, Tử Tế ôm cô vào lòng dịu dàng vỗ về:
– Nghe này Hoang Mang, không ai có thể dừng lại đúng lúc khi đang đà chạy, nhưng hãy để tôi chạy cùng với bạn, được không?
Hoang Mang khép mắt, dựa vào vai Tử Tế, một chốn nghỉ ngơi ấm cúng, yên lành… một người bạn chân thành chia sẻ mọi phiền muộn, lo âu.
Buổi chiều lặng im như đang dần trôi về hoang vắng, chỉ có tiếng nhạc từ chiếc loa âm tường vang nhỏ nhẹ… “có phải mùa thu giấu em lâu đến thế… để cuối con đường anh kịp nhận ra em… em hôn anh đắm say như cơn gió… và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu…” Những bài hát Hoang Mang từng đêm ru hồn người trong Club man dại đến lạ lùng sao chiều nay chợt đắm đuối và cô đơn không tưởng… có ai đó đang thả vào không gian những notes vĩ cầm rời rạc… như gió lang thang về tận đỉnh trời… có ai đó đang thả vào không gian những chiếc bóng bay ảo ảnh… long lanh, ngọt ngào hạnh phúc… Rất bình yên…
…Láu Cá quay mặt đi, gạt những dòng nước mắt… cô không muốn ai biết cô là người thua cuộc… cô chỉ định tới nói với Hoang Mang những lời dịu dàng, dễ chịu… cô đặt bó hoa Mặt Trời bên thành cửa sổ… Những đóa hoa nhìn cô thấu cảm với những nụ cười màu vàng rực nắng trong chiều hanh hao… Bây giờ cô chỉ muốn có một điều: ngủ. …Thợ Săn ngồi trong xe, nhìn Láu Cá bước xuống thềm, cô như đi trong giấc mơ, lang thang, vô định… Thợ Săn bực mình rời xe, tới gần nắm tay Láu Cá, bàn tay cô bé nhỏ, lạnh lẽo trong tay Thợ Săn. Môi cô rất buồn như nửa mảnh trăng nhợt nhạt… cô nhìn Thợ Săn, nhưng cái nhìn của cô thờ ơ đâu đó, ngỡ ngàng xa vắng… Thợ Săn thở dài tìm cách chọc cô vui… Thợ Săn ngâm nga một đoạn trong Cỏ và Gió mà có người vừa audio book :“Đừng-như-hoa-hồng… yêu-nhau-bằng-gai-nhọn… Hãy-như-loài-cỏ-dại… thả-nhẹ-hương-cho-gió-bay-về-mai-sau… bay-về-xa-xăm… Không-phải-là-thiên-thần… nhưng… hãy-yêu-nhau -bằng-lòng-thanh-khiết… “ …Láu Cá mỉm cười mà nước mắt thì cứ rơi… rơi…
TÔN- NỮ THU- DUNG
TỪ NGHÌN TRÙNG MÂY BAY
Chập chùng chiều xuống thấp
Sao cứ hoài mưa rơi
Phone cho em : ái ngại
Em đâu còn của tôi
Em xa từ tiền kiếp
Từ nghìn trùng mây bay…
Tôi nghiêng buồn cặn rượu
Nhậu cùng anh Nhóc ơi !
Em cười như giọt nắng
Môi ngậm lời băn khoăn
Những hẹn hò thầm lặng
Đã xa rồi …trăm năm…
TÔN NỮ THU DUNG
BÀI TẶNG NGUYÊN ĐÁN
Em buộc mây trời trong vạt áo
Đồi xưa xanh mướt cỏ phiêu bồng
Gót sen lướt nhẹ qua triền nắng
Có gió đâu mà tôi bâng khuâng
Em níu hồn nhiên vầng nhật nguyệt
Đừng buông tay nhé nhỡ khuya rằm
Có vì sao lạc trong đôi mắt
Tôi biết làm sao khỏi nhớ nhung
Em xa như thể tinh cầu lạ
Tiếng cười những hạt thủy tinh rơi
Long lanh sương vỡ đêm về muộn
Lạnh quá hiên xưa vắng một người…
TÔN NỮ THU DUNG
BÀI THÁNG GIÊNG
Tháng Giêng về trên lá cỏ
Áo vàng lụa óng như tơ
Mẹ cười :Ơi này cô nhỏ
Điệu vừa vừa đó nghe chưa !
Tháng Giêng hồng lên đôi má
Tưởng như nắng cũng theo về
Có người khen sao xinh quá
Ngượng ngùng em lấy tay che
Tháng giêng nồng nàn hoa thắm
Chân chim về rộn vườn nhà
Hiên ngoài có đôi mắt ngắm
Nhưng mà tuổi bướm còn xa
Tháng Giêng mượt mà áo mới
Tóc dài em ngát hương chanh
Ước mơ nào xa vời vợi
Và dễ thương như trời xanh
Tháng Giêng chim về hái trái
Em về áo lụa mong manh
Gió mênh mang mùi cỏ dại
Ánh nhìn ai đó long lanh
Tháng Giêng mùa hoa vàng đến
Gởi lên mái tóc em dài
Tháng Giêng mùa dâu vừa chin
Môi hồng em có ngây say
Tháng Giêng ngàn hoa mở hội
Mời em từng bước dịu dàng
Chân chim cành gai bối rối
Ơi em công chúa hoa vàng
Tháng Giêng như dòng sông nhỏ
Êm đềm tóc xõa ngang vai
Em về nương theo cánh gió
Gởi mây những nỗi sầu dài
Tháng Giêng ngọt ngào tiếng hát
Ru em ngủ những giấc nồng
Sớm mai nắng vào thức dậy
Bốn mùa hãy vẫn là xuân
Tháng Giêng tháng Giêng rực rỡ
Thầm xin một đời yên vui
Thời gian âm thầm bước nhỏ
Êm đềm qua mãi không thôi…
TÔN NỮ THU DUNG
(Bán nguyệt san Tuổi Hoa số 232 ra ngày 01/03/ 1975)



![tina[1]](https://tuongtri.com/wp-content/uploads/2014/02/tina1.jpg?w=474)
