Vầng Trăng Cũ

tonnuthudung

Tắt đi vầng trăng cũ
Tháng tám về không hay
Ôi nụ cười muôn thuở
Hiu hắt trời mưa bay

Tắt đi vầng trăng cũ
Trong mắt người năm xưa
Tôi nằm nghe lá cỏ
Trở mình trong cơn mơ

Tắt đi vầng trăng cũ
Trên môi người thiên thu
Mưa xanh từ cõi nhớ
Đến nghìn trùng tương tư

Tắt đi vầng trăng cũ
Trong tim người âm u
Mưa giăng mờ thiên cổ
Che lối về xa xưa

Tắt đi vầng trăng cũ
Đêm mịt mùng chiêm bao
Tôi nằm nghe đất thở
Những giọt đời hư hao

Tắt đi vầng trăng cũ
Tháng tám về không hay
Ôi nụ cười muôn thuở
Hiu hắt trời mưa bay…

Tôn Nữ Thu Dung

MỘT NGÀY CỦA THÁNG CHÍN

tonnuthudung

Ta tìm thấy trong ta
Một niềm tin khánh kiệt
Đêm vô vọng sương nhòa
Óng ả niềm ly biệt

Ta tìm thấy trong ta
Tàn tro khuya khoắt lạnh
Tay chặn lời bi ca
Từ môi người trổ nhánh

Ta tìm thấy trong ta
Lửa tầng đầu địa ngục
Thiên đàng nào đã xa
Tiếc … không về kịp lúc

Ta tìm thấy trong ta
Giọt lệ mưa cuồng nộ
Đóa lưu ly khóc òa
Trong chập chờn giấc ngủ…

Tôn Nữ Thu Dung

CHIỀU ĐANG CHẬP CHOẠNG…

tonnuthudung

( truyện dành cho trẻ con)

Tóc Đuôi Gà ngồi đong đưa trên bức tường đá thấp, ngắm nắng chiều đang rơi dần về bên kia núi . Cảm giác mệt mõi , buồn bã ngập tràn khuôn mặt bầu bầu của nó. Nó chỉ muốn ngồi ở đây, chờ Nhóc đạp xe qua, nó sẽ ném mấy quả thông khô để Nhóc giật mình, loay hoay nhìn quanh tìm kiếm… và khi thấy Nó thì cười thật tươi , khoe cái răng cửa mẻ …
Nhưng nó biết, chiều nay Nhóc đi học Anh văn, Nhóc ngồi cạnh Sóc Nâu, Nhóc và Sóc Nâu là một đôi bạn cùng tiến do cô Giang chia trong lớp, hai đứa sẽ luôn conversation với nhau như hai con két màu mè sặc sỡ.
– Hello !
-Hi !
-How are you ?
-Thank you, I’m very well .
( Hoặc nhão nhè nhão nhẹt ):
-Not very well. I have a cold ( I’m sick , sad , angry …. Đủ thứ đau thương khác !!!)
Đại khái vậy … Nhưng đôi mắt Nhóc sáng rực lên và rèm mi của Sóc Nâu thì chớp chớp điệu đàng như đang đứng trên sân khấu . Nhiêu đó đủ để Tóc Đuôi Gà thấy ghét đến độ không thèm đi học nữa mặc cho cô Giang tới nhà hỏi han và Nhóc đã rất ngạc nhiên khi Tóc Đuôi Gà nghỉ ngang xương. Tóc Đuôi Gà ra tối hậu thư :
– Tui đi bơi vào mấy chiều Ba , Năm , Bảy . Nhóc có đi với tui không ?
– Ngày khác đi Tóc Đuôi Gà, Mấy chiều đó mình phải đi học Anh văn mà !
Xời , học Anh văn !!! Tóc Đuôi Gà rất muốn khóc và muốn hét lên : Đồ phản bội. Nhưng vốn bản tính kiên cường và can đảm , Tóc Đuôi Gà chỉ mím môi , lạnh nhạt , hững hờ :
– Vậy thì thôi.
Những chiều Ba , Năm , Bảy , Tóc Đuôi Gà nhào xuống hồ bơi , bơi đến mệt nhoài… dù Nó chẳng việc gì phải tập bơi điên cuồng đến vậy … nhưng nếu không bơi thì Nó biết làm gì cho qua cái thời gian trống rỗng đó ??? Nó không có bạn , khi đi theo Nhóc , bạn Nhóc là bạn Nó , và khi Nó đã quyết định không chơi với Nhóc nữa thì nó ghét lây bọn bạn của Nhóc luôn !
Tóc Đuôi Gà đã âm thầm để ý rằng Nhóc đã lân la nối lại các mối quan hệ cũ mà trước đó Nhóc đã từng bực dọc khi bị bọn họ mưu toan bán đứng vài lần … chỉ vì bây giờ họ đang là bạn của Sóc Nâu…
Rất vô tình như nhiều lần khác , Nhóc hỏi :
-Tóc Đuôi Gà cần gì tập bơi nữa . Bạn đã bơi giỏi như con rái cá rồi còn gì !!! Bạn đi học Anh văn với bọn mình cho vui
Bọn mình !!! nghe mà ngứa lá gan , Tóc Đuôi Gà hất cái cằm tròn tròn lên , kênh kiệu :
– Môn Anh văn lúc nào tui chẳng đứng đầu lớp , cần gì học cho phí thời gian ?
– Nhưng đi học vui lắm , bọn nó nhắc bạn hoài …
Vui lắm !!! Nhắc bạn hoài !!! Tóc Đuôi Gà biết tỏng ai vui ai nhắc , nhưng như đã nói Nó là một Kịch sĩ tài ba nên vẫn ngụy trang khuôn mặt rất bình thản , dửng dung. Nhóc luôn là một cậu bé chơn chất , hiền lành , dễ bị tác động từ người khác nên không bao giờ có thể dấu giếm được điều gì trước cái cách hạch hỏi thầm lặng của Tóc Đuôi Gà , Nhóc thành khẩn khai báo :
– Tui biết nhà Sóc Nâu rồi , hôm qua bạn ấy mệt nên tui chở bạn ấy về… Sóc Nâu có hỏi thăm Tóc Đuôi Gà , bạn ấy thích Tóc Đuôi Gà lắm đó !!!
Tóc Đuôi Gà muốn cào cái mặt ngốc nghếch của Nhóc như ngày xưa còn nhỏ xíu , nhưng bây giờ lớn rồi , đâu tiện… Nó giận dữ nắm chặt bàn tay lại để khỏi làm chuyện đó , những móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay rướm máu đau rát
Nhóc vẫn vô tình ( hay cố tình chọc tức ? ) :
– Sóc Nâu rất hiền và nhát cáy… Bạn ấy không dám bơi, không biết đi xe đạp , không hiking giỏi như Tóc Đuôi Gà , bạn ấy muốn nhờ tui chỉ !!!
Giận quá , không nhịn được , Tóc Đuôi Gà cười khẩy :
-Con trai bao giờ cũng thích mê mệt trước những cô gái yếu ớt , nhát gan , ngốc nghếch… vì vậy bọn nó mới tha hồ tỏa sáng , mạnh mẽ này , tài ba này , thông minh này , anh hùng này , trượng phu này …
Một loạt này …này… của Tóc Đuôi Gà làm Nhóc choáng váng và nín khe trước những nhận xét nhọn hoắt đầy gai góc ấy … Tóc Đuôi Gà bao giờ cũng mau chóng nhận ra cốt lõi vấn đề và không ngần ngại lôi tuột sự thật ra ánh sáng ( dù quá nhiều lần Nó đã không muốn làm vậy với đứa bạn thân của mình ).
Nhưng Nhóc cũng đâu phải là một đứa ngu ngốc để dễ dàng chịu thua …Nhóc nhìn thẳng vào đôi mắt đang nheo lại vì giận dữ , bình thản dằn từng tiếng một :
-Có thể bạn nói đúng… Nhưng bạn cũng không được phép cứ bắt buột người khác phải giống mình. Bạn thật đáng ghét . Bạn nghĩ bạn là ai chứ ???
Rồi cảm thấy như chưa đủ đô để ngấm vào cái đầu cứng như đá của Tóc Đuôi Gà , Nhóc phang tiếp ( đầy trí thức ):
– Tính cách quyết định số phận . Bạn hãy coi chừng …
Tóc Đuôi Gà đau điếng nhìn tên phản bạn… Thay vì hét lên : Đồ phản bội thì Tóc Đuôi Gà líu qíu nói lầm :
-Đồ biến thái !!!
Hết bình thản nỗi ( hay giả vờ bình thản ) . Nhóc tái mặt sững sờ…Tình thế vô phương cứu vãn. Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi , chưa bao giờ Tóc Đuôi Gà nung nấu một ước mơ cháy bỏng là được xô Nhóc từ đỉnh Pudding Stone này xuống hồ nước dưới kia để Nhóc vỡ tan tác ra từng mãnh vụn.
Vì không làm được điều đó , nên Tóc Đuôi Gà tháo kính ra khỏi mắt , để phòng khi có vài giọt nước mắt vô tình rơi ra , Nó sẽ đổ thừa vì không mang kính nên gió cứ thổi hoài để bụi bay vào mắt … Nõ nhảy xuống khỏi bờ tường đá :
– Tui về đây, A-di –os –has-ta –mà-nha-nà…
Nó tuông ra lắp bắp một tràng tiếng Mễ mà Nhóc không hiểu Nó nói gì và đã học khi nào …nhưng chắc chắn không hề là một lời xin lỗi…và chạy như bay xuống dốc …Gió tạt về phía Nhóc những sợi tóc vàng hoe, lòa xòa , cuồng loạn…
Cho dù bạn là ai , kiên cường đến đâu,hãy cho phép mình yếu đuối một lần, để tựa vào ai đó, nếu không bạn sẽ ngã gục mất thôi… Ai nói ??? Tóc Đuôi Gà lắc đầu xua đuổi cái lời khuyên mà nhiều lần Nhóc gật gù tâm đắc …
Bạn là ai ???Là ai ??? Tôi là Tóc Đuôi Gà …Tóc Đuôi Gà…Tóc Đuôi Gà… Nó hét lên trong gió lộng…những tiếng vọng âm u trong núi cũng gầm gừ vang theo…Đừng dừng lại , Tóc Đuôi Gà tự trấn tĩnh mình…Đừng bao giờ ngừng lại khi đang trên đà chạy…Đừng bao giờ ngừng lại, mặc kệ Nhóc và đám nhân gian lộn xộn phía sau lưng…
Chiều đang chập choạng vào đêm …
( Trích NGÀY HÔM QUA)

LỜI TỪ BIỆT

tonnuthudung

Lời từ biệt
chỉ một lần
nói nhỏ.
Để mùa thu
buông
cánh lá
nâu buồn.
Sương ngày cũ
rơi mình
trên lá cỏ.
Một mặt trời
hoang dại
cháy sau lưng.
Lời từ biệt
chỉ một lần
bày tỏ.
Chỉ một lần
quay lại
thoáng
rưng rưng…

tôn nữ thu dung

ĐÊM HOA ĐĂNG THÁNG BẢY

tonnuthudung

Bên bờ chiêm bao tôi choàng tỉnh giấc
Thấy bóng trăng soi xanh biếc trên vai
Nghe chừng đâu đây tiếng người trong vắt
Theo gió liêu trai câu hát Nam Ai…
(Hoàng Ngọc- Tuấn)

Vườn cỏ nằm chờ nắng, xanh đến ngút ngàn trong chiều hanh hao, những cây Ngô đồng cao loáng thoáng màu hoa phơn phớt tím… Tiếng chim về ríu ra ríu rít trên cành đào, cành ổi. Mùi ổi chín thơm phức trong chiều muộn, Vân Anh nhón chân cắn trái ổi trên cành làm xao xác bầy bướm hoang vỗ cánh bay lên, tiếng Vân Anh cười giòn tan một mình trong gió… Vân Anh là tên của một nàng tiên bị đọa trong câu chuyện “Ngọc đến Lam Kiều “, tôi không phải là chàng thư sinh trong truyện nhưng tôi vẫn điên cuồng yêu hậu duệ của nàng tiên xưa… Đôi mắt đen tròn của Vân Anh lấp láy qua vòm lá thấp:
– Hát cho Vân Anh nghe đi Tấn.
– Mỗi bài là một ly cà phê ở Vỹ Dạ xưa!
Vân Anh bĩu môi, như một trái dâu chua chua ngọt ngọt:
– Đủ 10 bài Vân Anh dẫn đi một lần luôn há.. Uống 10 ly cho tiện.
Tôi so dây… Những bài Vân Anh thích… Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta… Vân Anh đến ngồi cạnh tôi, tựa đầu vào bậc đá rêu xanh, đôi mắt Vân Anh khép hờ, đôi mi nhốt cả một trời thương nhớ… Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau và cùng chung một cội nguồn. Ba Vân Anh và mẹ tôi là anh em ruột. Mẹ tôi thường than thở: “Các cô Tôn nữ thường bị vướng vào một lời nguyền trong tình yêu.” Ngày trước khi ông cao vào cung dạy học đã được một nàng công chúa đem lòng yêu dấu… không thể dành giật tình yêu với một nàng công chúa, bà cao đành ôm hận rời kinh thành, về quê lập một cảnh chùa tu tập với một lời nguyền đắng cay nào đó dành cho các hậu duệ trong dòng dõi của nàng công chúa đó…
Từ bao giờ tiếng chuông chùa Tịnh Giác công phu chiều, sáng vẫn còn lênh đênh hoài trên dòng sông Như Ý. Sông thì ở trước mặt nhà êm đềm sóng vỗ, các cô Tôn nữ phòng Lạng Giang không bao giờ dám xuống tắm sông nếu không mang một chiếc vòng bạc nơi cổ chân làm phép.Lời nguyền của bà cao đã vận vào các cô Tôn nữ cho đến muôn đời… Nhưng Vân Anh không mang vòng bạc. Cô mang một sợi dây vàng lục lạc dưới chân để mỗi bước đi leng keng như có nhạc, mẹ Vân Anh không tin điều đó, vì nếu lời nguyền đã đủ trăm năm thì hận thù nào mà còn đậm sâu đến vậy?

Tháng Bảy mùa Vu Lan, xứ Huế chìm mù mịt trong mưa không dứt… Tháng Bảy nước nhảy lên bờ. Vân Anh rủ:
– Mình tới Vỹ Dạ Xưa uống cà phê đi Tấn.
Tôi nói:
– Nước ngập qua Đập Đá rồi, sao đi được.
Vân Anh cười:
– Chèo thuyền đi chơi. Có người lớn ở nhà đâu mà la mình.
Suốt đời tôi không thể từ chối Vân Anh điều gì… một con chuồn chuồn ớt cô đòi bắt cho bằng được ngày xưa, một đóa hoa lạ vườn nhà ai cô thích, một bài thơ cho báo tường của lớp… Tất cả tôi đều làm vừa lòng cô để được nghe thấy tiếng cười giòn tan như trái ổi.
Nước đã mấp mé bậc thềm cao nhất, Vân Anh chèo thuyền vào vườn:
– Thấy thương Tấn dễ sợ chưa? Sợ Tấn lội nước ướt tội…
Cô rất dễ thương những khi vừa ý nhưng nếu thử làm phật lòng cô thì trời ơi là địa ngục.

Chiếc thuyền nan chòng chành như chiếc lá, mùa mưa, thuyền là phương tiện để chúng tôi đi chơi trong những ngày lễ lụt. Thuyền cập vào bến của Vỹ Dạ Xưa, Quỳnh Hương nằm kề bên cạnh… Vân Anh co ro trong chiếc ghế bành, môi tím ngắt… Một bình trà nóng và hai ly cà phê sữa đá… thói quen kỳ lạ của Vân Anh và tôi dần dần nhiễm độc. Tôi ủ hai tay Vân Anh trong tay mình với khoảng cách là một mặt bàn đá trắng với một chiếc lọ pha lê cắm một đóa hồng vàng độc nhất
– Vân Anh đừng lấy chồng, Tấn cũng không lấy vợ, tụi mình cứ yêu nhau hoài như vầy nghe Vân Anh.
Vân Anh nhìn tôi:
– Tấn ngố ơi là ngố. Tụi mình không thể yêu nhau, tụi mình là anh em cô cậu ruột.
– Nhưng Tấn yêu Vân Anh đến chết được.
Vân Anh rút tay về, búng vào mũi tôi, miệng cười mà đôi mắt thì buồn ảo não, cô thầm thì:
-Vân Anh cũng vậy, Tấn ơi… nhưng tháng Chạp này Vân Anh phải lấy chồng rồi.Tấn phải quên Vân Anh đi!
Vân Anh cầm đóa hồng vàng trên tay, suýt soa đau vì chiếc gai nhọn hoắc:
– Tối rồi, mình về thôi Tấn.
Chiếc thuyền đi ngang Đập Đá, mưa bỗng dưng nặng hạt với những cơn sấm chớp… Vân Anh ôm chặt tôi:
– Vân Anh lạnh quá Tấn ơi.
Chiếc thuyền bé nhỏ xoay như chiếc lá giữa dòng sông chảy xiết không nhìn thấy bến bờ, đêm mịt mù mưa gió… Tiếng Vân Anh thảng thốt:
-Vân Anh không có chiếc vòng bạc nào cả Tấn ơi, Vân Anh sợ lắm.
Tôi buông tay chèo, ôm lấy Vân Anh và mặc cho chiếc thuyền bé nhỏ tự bơi trên dòng sông định mệnh…

– Mở cửa cho Vân Anh, Vân Anh lạnh Tấn ơi!
Tôi mở toang mọi cánh cửa trong nhà, trời không mưa như ngày ấy… Chỉ một vầng trăng lạnh lẽo xanh nhợt nhạt… Vân Anh lạnh, Tấn ơi, Vân Anh lạnh… Tiếng gõ cửa loạn cuồng trong gió… gió như những tiếng chân ngựa chạy cuồng điên về một phương vô định, tiếng Vân Anh thảng thốt gọi tôi hoài mỗi khi đêm tới, đôi mắt Vân Anh hoảng hốt đầy tuyệt vọng… Tấn đây, Vân Anh đừng sợ… Tấn luôn bên cạnh Vân Anh…
Vân Anh dựa bên vai tôi, đôi môi không còn tím tái mà phơn phớt hồng xinh xắn, đôi mắt ngước nhìn nũng nịu dễ thương: “Nhớ mở cửa cho Vân Anh về nghe Tấn, đừng xua đuổi Vân Anh… “
Vân Anh ngồi trên bậc thềm rêu mượt: “Tấn hát Từ em thôi là nguyệt đi Tấn”
Vân Anh cười giòn tan như trái ổi: “Tấn ngố ơi là ngố…”
Vân Anh áo trắng chạy đuổi đàn bướm hoang trong vườn…
Vân Anh nằm giữa một vùng cỏ xanh thơm ngát…
Vân Anh nhẹ nhàng với bước chân leng keng lục lạc…
Mỗi đêm Vân Anh lại về cùng tôi ôn lại những ngày xưa cũ và khi tiếng chuông chùa Tịnh Giác công phu buổi sớm, đôi mắt Vân Anh thật buồn, cô trôi như khói sương về một nơi nào vô định và lời cô vang vang trong gió “Nhớ để cửa cho Vân Anh về nghe Tấn, đừng xua đuổi Vân Anh”…

Những đêm hoa đăng tháng bảy, tôi ôm đàn ngồi hát trên thềm đá lạnh, có Vân Anh tóc mây bay dài trong gió… Dòng sông lấp lánh hoa đăng, mỗi ngọn đèn là một linh hồn lưu lạc, lãng đãng đi tìm một chốn nương thân… Tôi chỉ là anh chàng thư sinh ôm đàn đến giữa đời lênh đênh trôi dài theo câu hát… Kiếp này xin là người hát rong… Để cho tình yêu lên tiếng… Để cho trái tim vội vã… Không còn cháy trong đêm hoa đăng…

Những đêm hoa đăng tháng bảy, tôi lang thang tìm đến bến Lam Kiều, nơi nàng tiên Vân Anh còn nợ tôi một lời hẹn trăm năm chưa trả kịp. Tôi gọi tên Vân Anh… Vân Anh lồng lộng trong gió đêm, trong bóng tối, trong nghìn trùng hư vô…

TÔN.NỮ THU.DUNG

ĐỪNG

tonnuthudung

Đừng đổi em bằng một nỗi đau
Từng đêm nghe lạnh buốt chiêm bao
Tiếng chim thảng thốt dòng sông trắng
Đừng hỏi vì sao lạc mất nhau…

Đừng đổi em bằng một trái tim
Đôi khi lỗi nhịp phải đi tìm
Thoáng hiện trong màu tan vỡ ấy
Một vầng trăng cũ vẫn y nguyên…

Đừng đổi em bằng một giấc mơ
Ngàn thu tím ngắt đến đôi bờ
Những hoàng hôn đã phai tàn nắng
Và nắng cũng buồn hơn thuở xưa …

Tôn Nữ Thu Dung

CON- DẾ- BUỒN

tonnuthudung

Chỉ còn lại :
gió , mây và ký ức
Những mùa thu bay mất tự khi nào
Đêm huyền hoặc Em có còn nheo mắt
Những khuya dài tôi thức với chiêm bao

Chỉ còn lại :
khói , sương và kỷ niêm
Em hư vô từ thuở ấy xa vời
Ray rứt nhớ vì sao bên khóe miệng
Những môi cười đau nhẹ trái tim tôi

Chỉ còn lại :
tôi, nỗi buồn và cỏ
Và muôn trùng tiếng sóng vỗ lặng yên
Em cũng thế : Con- Dế- Buồn bé nhỏ
Dặn tim mình … Không nỡ nói :
Em quên !

tôn nữ thu dung

(2/8/2014)

HAWAII…THƠM MÙI ỔI CHÍN.

tonnuthudung

1

Hồ Ly luôn trở về vào tháng 7. Cô ngồi vắt vẻo trên cành ổi sẻ, những trái ổi bé bỏng nhỏ xíu mà ngọt ngào thơm ngát cả một khoảng trời . Hồ Ly mĩm cười khi nghe tiếng kinh nhịp nhàng vọng từ ngôi nhà gỗ ở lưng chừng đồi , nơi có một căn phòng sơn màu da cam đậm… Án ta pha, bà pha thuật đà ta pha đạt ma ta pha bà pha… Câu kệ mà Hồ Ly đã thuộc lòng. Từ ngày còn nhỏ , bà ngoại đã bắt Hồ Ly đọc CHƠN NGÔN TỊNH BA NGHIỆP để trấn yểm một con ma nào đó – nếu có – đang rình rập để bắt hồn bắt vía cô cháu gái yêu quý của bà … Bà ta ra mi, ma phạ đà ta, ma ha ta đạt ta bà phạ … Hồ Ly không hề hiểu những câu tiếng Phạn nhưng hình như đọc bằng tiếng Phạn thì thấy cổ kính linh thiêng và vô cùng êm ả … đủ sức trục xuất những cô hồn vất vưởng …
Nhưng bây giờ những câu kệ đó đâu có phải để dành cho những oan hồn uổng tử đã lăm le theo cô ngày mới lớn mà là dành cho cô, trấn yểm cô từ một người mà cô đã -yêu- cho -tới- chết …

Kym hay chở cô bằng chiếc xe đạp court trong những chiều tan học nếu cả hai trùng thời khóa biểu và cô trốn được tụi bạn thường cùng về chung xe bus của trường. Cô ngồi trước đòn giong , tóc cô bay ngược ra sau vướng vào mắt môi Kym để anh ngạc nhiên : Tóc Hồ Ly thơm ngát mùi ổi chín . Cô cười , luôn tựa người vào cánh tay Kym đầy nương tựa . Cô có thể cùng Kym đi đến tận chân trời góc biển , cuối đất cùng trời bằng chiếc xe đạp court này .. Từ trên con dốc Phượng Vĩ của ngọn đồi đại học , Kym thả dốc và hét lên trong gió lộng :
– Nhắm mắt lại , Hồ Ly … Nhắm mắt lại và bay…bay…bay…
Cô cười như nắc nẻ, chỉ cần biết Kym đang ở cạnh cô là cô không sợ bất cứ một điều gì …bất-cứ-một-điều-gì…
Một lần thầy viện trưởng lái xe hơi về muộn , đi sau , thầy đã hốt hoảng khi thấy chiếc xe đạp như bay trên đồi xuống , thầy giận giữ ngừng xe cuối dốc đứng chờ… Thoáng thấy xe thầy dừng lại , Kym cua vào con dốc khác … Hôm sau ,thầy gọi lên văn phòng mắng :
-Nếu chiều qua thầy bắt được hai đứa , thầy sẽ xáng mỗi đứa một bạt tai.

Một lần khác , nhân sinh nhật Hồ Ly , Kym đã mang tặng cô chiếc chuông đồng Kym lấy từ gác chuông của Nhà Vĩnh Biệt. Món quà được cô nâng niu cất giữ qua rất nhiều năm tháng… cô treo trên giàn Hoàng Anh vàng rực , để mỗi lần gió đi qua , tiếng chuông đong đưa vang lên như những tiếng vó ngưa về ngang đồi rung lục lạc. Cô không dám hé môi nói với ai Kym đã lấy nó từ đâu !

Những kỷ niệm sâu nặng đã níu cô và Kym bằng một sợi dây bền chắc nhất. Đứng trên đồi cao nhìn xuống mặt biển xanh thẳm dưới chân mình , Kym nói :
-Khi nào Hồ Ly bơi được một mình ra tới Hòn Tre thì lúc ấy anh sẽ dẫn Hồ Ly theo .
Nhưng lời hứa đó đã không bao giờ thành sự thật , Hồ Ly không bao giờ có thể bơi một mình ra đảo Hòn Tre… trừ mấy lần cùng Kym và chiếc áo phao màu cam rực rỡ , Hồ Ly đã bao lần ngừng lại , mõi rã rời , thả ngửa người trên mặt nước , và Kym , vừa dỗ vừa dọa , vừa đẩy vừa dìu để cuối cùng Hồ Ly cũng bơi tới Hòn Tre … rồi lại bơi về .
Kym đã không kịp chờ để dẫn Hồ Ly theo dù đó là điều anh luôn mong mõi…
Hồ Ly ra trường đi dạy ở một nơi tận cùng biên giới của tỉnh… Mỗi chiều lang thang trên con đèo ngập màu hoa Ngũ Sắc , tựa người vào tấm bảng địa danh , bên này là Phú Khánh , bên kia là Nghĩa Bình… Hồ Ly nhớ ơi là nhớ ngọn đồi Đại Học ngút ngàn một màu cỏ Chong Chong xanh rợn.

Kym dạy Thuận Hải , anh vượt biển theo ghe của gia đình người bạn. Anh để lại cho Hồ Ly một chồng giáo án , mấy xấp bài kiểm tra chưa kịp chấm ( Hồ Ly vừa khóc nức nở vừa chấm bài cho học trò anh để trường có thể báo cáo mọi thành tích cho kịp vào dịp tổng kết 6 tháng đầu năm…) và lời nhắn nhủ : Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương … mà anh không hề nhớ rằng Hồ Ly không thể nào làm việc đó khi chỉ còn lại một mình … anh đã không hề nhớ !

Hồ Ly trở về nhà anh , vào phòng điên cuồng lục soạn… những tập thơ chép tay của Hồ Ly . những trang nhật ký của ngày thơ dại, những món quà đầy ắp thương yêu… con búp bê bị tắt tiếng anh chưa kịp sửa, quyển Bắt Trẻ Đồng Xanh Hồ Ly tặng anh nhân kỳ truy lãnh tháng lương đầu tiên của lần đầu đi dạy … một tủ sách toàn những chữ ký bay bướm của Hồ Ly bên cạnh chữ ký như một nét phác thảo của anh… Mẹ anh nói trong nước mắt :
-Con đem về làm kỷ niệm.
Hồ Ly bỏ dạy , bây giờ thực sự Hồ Ly mới cần được chiêu hồn , cô ngơ ngơ ngác ngác như cọng rong phiêu bạt từ suối róc rách ra đại dương thênh thang… Lời hẹn hò của anh , Hồ Ly mang theo suốt cả cuộc đời mình : Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương…

2

Từ vùng hải phận quốc tế , chiếc ghe mang biển số KH… xô lệch không còn nhìn rõ nhỏ xíu như chiếc lá trôi dạt nhiều ngày… Hồ Ly nằm như ngủ … Nắng đã thiêu đốt cô như một bức tượng phủ một màu muối trắng … sáng lóa như một ánh hào quang..Chiếc áo cô mặc loang nhiều vệt máu đã trở màu nâu sẫm… Không có hoa , không có nến , chỉ có nỗi buồn và một mặt trời rạng rỡ giữa đại dương bao la…và mây…mây trắng ngợp trời .
Hồ Ly đi tìm Kym theo lời hò hẹn… Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương … Ở một nơi có màu Phượng Vỹ đỏ rực như trên ngọn đồi đại học mang tên Phượng Vỹ ngày nào … Một nơi có mùi hương ổi chín nồng nàn của ngày thơ dại… Nơi ấy chỉ có thể là Hawaii… thiên đường nhiệt đới.

3
Hồ Ly lại trở về trong tháng 7 và ngồi vắt vẻo trên cành ổi giận hờn … Mùa Phượng đã tàn rồi nhưng hương ổi thì còn thơm ngát ngọt ngào ướp tóc Hồ Ly như ngày thơ dại … Cô đăm đăm nhìn căn phòng màu cam đậm rực rỡ như căn phòng cũ của cô ngày xưa … Từ căn phòng ấy vang ra những bài kệ quen thuộc nhằm xua đuổi Hồ Ly … Án ta pha , bà pha thuật đà ta pha đạt ma ta pha bà pha… bà ta ra mi, ma phạ đà ta, ma ha ta đạt ta bà phạ…
Hồ Ly treo chiếc chuông đồng ngày cũ lên cành ổi sẻ, gió đi qua , tiếng chuông đong đưa hát như tiếng chân ngựa chạy trên đồi… Hồ Ly nghe tiếng Kym nói với một người nào đó( mà Hồ Ly thề đến chết thêm mấy kiếp nữa cũng không thèm nhìn mặt) :
– Em , hôm nay gió quá , mấy chiếc chuông gió vang thật buồn như tiếng chuông gọi hồn ai …
CHUÔNG-GỌI-HỒN-AI…
Cuối cùng thì Kym cũng nói được một câu làm Hồ Ly nhoẽn cười… nụ cười không hề có chút hồ ly mà ngập tràn nước mắt !

tôn nữ thu dung

THIÊN THẦN KHÔNG MANG ĐÔI CÁNH

tonnuthudung

1.
Đứng ngược sáng, khuôn mặt cô trong bóng mờ không rõ nét nhưng ánh sáng muộn của buổi chiều vàng rực lên như một vầng hào quang chung quanh khuôn mặt cô hệt như một thiên thần trong những giấc mơ êm ả nhất. Cô cúi xuống dỗ dành một bé thơ đang khóc. Cô tắm rửa, làm vệ sinh cho các bé bằng một cung cách an nhiên tự tại, đơn giản, khéo léo như cô được sinh ra để làm việc đó… Cô nhìn quanh, rồi ẵm một bé ra khỏi nôi nựng nịu… Cô vi phạm nội qui rồi… Không được đặc biệt yêu thương một bé nào trong mười bé được giao… Cô nâng bé ngang tầm khuôn mặt mình, áp vào má bé và thì thầm điều gì đó, rồi cả hai nụ cười cùng rạng rỡ như nhau . Bắt gặp cái nhìn của tôi, cô nheo mắt, vờ làm ra vẻ sợ hãi, cô so hai vai, như một bé con đang co ro vì lạnh, nhưng đôi mắt cô nhìn tôi lấp lánh một niềm thấu cảm… Tôi lắc đầu ra dấu không hài lòng. Cô trả bé lại vào nôi và bé òa lên khóc, những tiếng khóc không có thanh âm nhưng nỗi buồn và niềm đau thì có thật… Ai đã dạy tôi điều đó?

Mẹ. Mẹ của những ngày xa rất xa.

Nước mắt của mẹ rơi tràn ướt gối những khuya tôi thức giấc vô tình quờ tay tìm mẹ… Những tiếng khóc không có thanh âm… Tôi lớn khôn bằng những dòng nước mắt… Tôi lớn khôn bằng đôi tay gầy yếu của mẹ, mẹ dẫn tôi đi muôn nẻo đường đời… Từ cánh cửa của các trường khuyết tật, tôi được đặc cách vào một trường thực nghiệm. Mẹ đã học cùng tôi từng con chữ một, từng động tác hình thể để giúp tôi có một niềm tin vững chắc hơn trong cuộc đời bất hạnh. Mà trong cuộc đời thì nỗi bất hạnh nào có dành riêng cho ai!
Tôi không thể hỏi: Mây bay về đâu?
Tôi không thể hỏi: Gió có khi nào ngưng thổi?
Tôi không thể hỏi: Nước mắt có làm tan biến nỗi buồn?
Tôi không thể hỏi: Tại sao tình yêu luôn là điều bất khả ?
Tôi không thể hỏi nhiều điều, và tự thâm tâm tôi biết tôi đau đớn. Mẹ cũng không thể giúp tôi được gì ngoài những lúc ôm tôi vào lòng dỗ dành khi thấy tôi tận cùng tuyệt vọng…
Cũng những lời dỗ vô thanh… Cũng những tiếng nói vô ngôn…

2.

Chúng tôi cùng làm việc trong một ngôi trường khuyết tật của Unicef…
Cô đến từ một đất nước nhỏ bé ảnh hưởng nhiều bi kịch chiến tranh.
Tôi sinh ra ở đây, một đất nước giàu có ảnh hưởng nhiều bi kịch xã hội.
Hai đất nước bên này và bên kia đại dương nhưng cùng chung một bất hạnh, một nỗi buồn, một niềm tuyệt
vọng…

Tôi cào cấu hồn mình để giãi bày niềm đau trên trang giấy.
Cô rạng rỡ yêu thương bằng những nụ hôn, những ôm ấp dịu dàng với các bé thơ bất hạnh.

Như một thiên thần không mang đôi cánh, hay có ai đã giấu của cô đôi cánh để một ngày cô rơi lại trần gian…

tôn nữ thu dung

TÔI LÀ THỦY TIÊN

tonnuthudung

Từ khi nào tôi đã cảm thấy sống với Văn không còn vui nữa? Cũng đôi mắt mông mênh đó ngày nào làm tôi chết đuối bây giờ sao trống rỗng, mệt mỏi, buồn phiền… Tôi tìm lại bóng mình trong đôi mắt ấy… cũng Thủy Tiên xinh đẹp, cũng Thủy Tiên điệu đàng, cũng Thủy Tiên ngày cũ… Cũng còn nghe tiếng Văn ấm nồng đâu đây trong một chiều Pleiku lộng gió: “Em hãy nhìn vào mắt anh đi, hình bóng người anh yêu luôn hiện hữu…”. Tôi ngây thơ nhìn vào mắt Văn để rồi chìm luôn trong đó… Tiếng thông reo trên đồi vắng và nụ hôn đầu tiên còn thơm nồng mùi khói thuốc Camel trong ký ức… Lần đầu tiên tôi yêu một người mà tôi không giữ được trong vòng tay… Những đêm cuồng điên trong Câu lạc bộ Phượng Hoàng, rượu, thuốc, nhạc và những chàng trai bạt mạng giữa đôi bờ sinh tử. Đêm nay còn quay cuồng trên sàn nhảy, còn mê đắm rượu, tình yêu, âm nhạc… Đêm đêm đèn mịt mù ánh đỏ, dạ vũ đã tàn rồi để có thể ngày mai dấn thân vào khói lửa và trở về trên một chiếc băng ca đơn độc, lạnh lùng…

Tiếng Nguyệt Cầm vẫn từng đêm não nùng, ray rứt: “… Ngày mai đi nhận xác anh… Cuồng si thuở đó hiển linh bây giờ… Tình ta không thể vuông tròn… Say đi để thấy như còn người yêu… ” Tôi ôm chặt lấy Văn, Văn che hai tai tôi,âu yếm dỗ dành: “Đừng nghĩ về điều đó, cưng. Anh chỉ là lính kiểng, lính cậu… Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi…” Câu bên nhau mãi mãi đã theo tôi qua bên kia bờ đại dương, theo tôi qua bao buồn đau, mỏi mệt.

Nguyệt Cầm đã hỏi tôi: ” Tiên yêu hắn? ” Tôi hãnh diện trả lời: ” Dĩ nhiên, Văn có vừa đủ mọi điều để Tiên hạnh phúc.”

Nguyệt Cầm là quân sư của tôi, cô có một vẻ đẹp hoang dã vô cùng… Từ lúc người yêu cô mất tích, đêm nào cô cũng thê thiết trên sân khấu: “…Ngày mai đi nhận xác chồng… Say đi để thấy mình không là mình…” Và cô say, say đến độ có một đêm cuồng loạn, cô nhào vào một đoàn công voa chở tân binh ra trận!

Tôi không nhìn thấy xác cô thế nào dưới bánh xe GMC, nhưng trong hòm kính thì cô tuyệt đẹp, tóc xõa dài như mây, mắt khép hờ với một rèm mi rợp bóng đêm của một người đang mơ mộng với đôi môi hồng xinh xắn như chưa hề nhuốm chút tàn phai… Ai đã make up cho cô trong hình dáng của một nàng tiên hết hạn đọa đày ở trần gian vì tội lỡ yêu người trần thế… và hoa trắng, hoa trắng ngợp trời từ những người ái mộ nhan sắc cô, giọng hát cô và lòng chung thủy của cô…

Đêm đó, đau buồn cùng cực… tôi đến tìm Văn và quyết định gắn bó đời mình… Thật sự, Văn không phải là người yêu đầu tiên của tôi và tôi cũng vậy…Nhưng chiếm đoạt là thuộc tính của tôi… Tôi muốn Văn là của tôi từ ý nghĩ đến cuộc đời… Tôi chưa hề bao giờ nghe một lời từ chối của ai trong suốt đoạn đời mình trước đó, và bây giờ cũng vậy thôi! Tôi có thai và chúng tôi ràng buột nhau bằng một tờ hôn thú. Từ đó, tôi luôn nghĩ mình thắng cuộc…

Tôi thắng cuộc… nhưng để làm gì với linh hồn Văn trống rỗng, đôi mắt Văn âm u và nụ cười Văn xa vắng… Tôi hỏi, trong những cơn ác mộng dày vò: ” Anh không hề yêu em, phải không?”. ” Đừng nói vậy. Anh yêu em!”… Câu khẳng định hờ hững còn hơn một lời phủ định… Hoang mang, tôi đi tìm mãi một điều gì đã mang Văn ra khỏi đời tôi nhanh như thế… Không có ai, không có một bằng chứng nào khả dĩ. Và thời gian này chắc chắn Tina chưa hề hiển hiện… Con bé còn ở đâu xa lắc trong mịt mù ký ức của Văn! Hằng đêm. Văn ôm tôi trong tay, vẫn vòng tay vững chải yêu thương…Và hằng đêm, sau làn khói thuốc Camel hư ảo, đôi mắt Văn buồn buồn như vừa đánh mất một thiên đường ảo vọng… Tôi đã làm điều gì không đúng?

Tôi đã làm mọi điều đều đúng.

Tôi đã cùng gia đình vượt biển khi Văn còn đang học tập… Chuyến đi hãi hùng đã làm chúng tôi mất đi Sony bé bỏng… Điều đó càng đẩy Văn xa tôi hơn nữa. Tôi tìm mọi cách để bảo lãnh Văn nhanh nhất. Tôi lao đầu vào học và làm việc cật lực trên một xứ sở hoàn toàn mới mẻ, xa lạ… Năm năm lưu lạc xứ người với bao nhọc nhằn cay đắng, năm năm tôi níu giữ từng mảnh vụn kỷ niệm để giữ lòng chung thủy… Một thiếu phụ cô đơn như tôi rất khó giữ mình giữa muôn ngàn bất trắc… Nhưng tôi là Thủy Tiên và tôi yêu Văn… Sẽ không ai trách tôi nếu tôi vô tình sa ngã, nhưng tôi cũng biết rằng nếu có một cạm bẩy nào đó giăng ra, tôi sẽ tỉnh táo bước vào nếu cảm thấy trong đó có chút ít niềm vui …

Nghe nói Văn yêu Tina, cô bé thâu ngân của quán cà phê nhà… Tôi nghĩ với một người đàn ông không có vợ con bên cạnh điều ấy cũng thường thôi… Tôi hiểu Văn sẽ không làm điều gì trái với lương tâm và đạo đức. Đôi khi tò mò hỏi về con bé, bạn bè tôi khẳng định Tina là bạn gái của Trọng, em trai Văn.

Trước khi Văn xuất cảnh, tôi có về Nha Trang, Tôi đã gặp Tina và nói chuyện nhiều lần… Con bé nhỏ và xinh như một viên kẹo chanh… Không có gì đặc biệt và chắc chắn không phải gu của Văn…Thua xa tôi ngày trước và bây giờ… xinh đẹp, nồng nàn, hấp dẫn và cuồng nhiệt. Nhưng tôi vẫn hỏi: ” Nghe đồn anh liêu xiêu với Tina? “. Văn cười: ” Vậy thì đã sao nào? ” Tôi đã nghĩ là Văn đùa, không ai khẳng định với vợ là mình đang liêu xiêu cùng người khác một cách thản nhiên đến vậy! Nhưng tôi lầm… Văn đang nói thật, muôn đời Văn vẫn là Văn của ngày xưa cũ… ngang tàng tự tin đến đáng ghét… phải chi Văn đừng nói thật để tôi còn một chút mơ hồ, một chút hoài nghi… Và khi tôi biết điều đó là sự thật thì đã quá muộn rồi… Tôi chỉ còn một Văn trống rỗng, mệt mỏi… Tôi bắt đầu chọn cho mình một cạm bẫy ngọt ngào khác. Tôi là Thủy Tiên, Tôi là số một…

Buổi sáng, khi sắp bữa trưa vào hộp cho Văn, tôi đính kèm một dòng thư ngắn ngủi: “Em gửi anh địa chỉ của Tina… một thành phố đầy hoa và gió…” Tôi nghe như tiếng Văn dịu dàng: “Cảm ơn em.”.. Chẳng có điều gì để trách cứ nhau… Khi trái tim không cùng suy nghĩ… Tình yêu đó ngàn lần không đơn giản… Xóa được không những kỷ niệm mênh mang… Thật sự Văn đã không nói gì cả. Đó chỉ là lời của một bài hát mà Văn vẫn ôm đàn hoài nhớ mỗi đêm… Không có tôi trong đôi mắt buồn thênh thang đó… Không có tôi trong trái tim lỗi nhịp hẹn hò… Tôi đã xa nghìn trùng như cánh vạc…

Âm nhạc, Tình yêu, Lòng chung thủy, Sự phản bội v.v… Những thứ chết tiệt đó. Tôi nhìn vào gương soi và nở một nụ cười xinh đẹp nhất… Tôi đến sở, nơi cũng ngập tràn hoa và nắng, và niềm vui…
Rất đơn giản, chúng tôi ra khỏi đời nhau từ đó…

TÔN.NỮ THU.DUNG