CỦA CHÙA TRẢ MIỄU

recycle-paper

TẠ CHÍ THÂN

Dạo này, bỗng nhiên tôi ít viết… chắc là do yêu, ghét, lo, sợ… cho cuộc sống quá nhiều, đến nỗi không còn tập trung cho một giây phút để viết! Tội cho đời tôi ơi!

May thay tháng tám này thường lướt qua những báo, tin tức từ radio, TV, net… thấy kinh tế Mỹ đang từ từ vực dậy, chợt đọc được câu chuyện vui sau đây:

Tháng 8.

Mưa.

Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.

Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu .

Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn phòng.

Chủ khách sạn cầm lấy tờ 100 Euro và chạy đi trả nợ cho anh hàng thịt.

Anh hàng thịt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho ông nuôi lợn.

Ông nuôi lợn cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho người bán thực phẩm và chất đốt.

Người bán thực phẩm và chất đốt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho cô cave – trong thời buổi khó khăn này thì ngay cả “dịch vụ” của cô cũng phải bán chịu.

Cô cave chạy đến khách sạn, mang theo tờ 100 Euro để trả cho ông chủ món nợ tiền phòng trong những lần tiếp khách thời gian qua.

Chủ khách sạn đặt tờ 100 Euro trở lại mặt quầy, y như ban đầu.

Đúng lúc đó, người du khách từ trên gác đi xuống, bảo rằng mình không ưng được phòng nào, sau đó lấy lại tờ 100 Euro và rời thị trấn.

Chẳng có ai kiếm được đồng nào cả, nhưng cả thị trấn đã thanh toán hết nợ nần và cùng nhìn về tương lai…

Câu chuyện trên giống như là một chuyện vô lý… nhưng đọc và nghiệm kỹ thấy có lý và thực tế! Lại có những thị trấn, tỉnh thành, đất nước khác… cũng ông chủ nhân khách sạn lại vội vàng cầm 100 Euro đi qua tỉnh thành khác ăn chơi, mua bán, đầu tư… đến khi người khách không ưng ý đòi tiền lại, ông chủ khách sạn lại trở thành một con nợ mới!

Đất nước mình đang là vậy phải không? Vì tôi đang thấy ở nước Mỹ, nơi tôi ở đang có hàng triệu triệu đô la tiền tươi đang đổ vào mua bán, làm ăn, tích trữ… từ một “số người” người đang ở nước mình!

Hèn gì hàng tỷ tỷ đô la của người Việt nước ngoài, tiền viện trợ, tiền đầu tư, tiền cho vay không lãi, có lãi… hằng năm tuôn về nước mình mà mình vẫn còn mãi mãi nợ nhau và nợ người!

Câu chuyện in đậm trên là cách thức vận hành kinh tế ở Mỹ, theo kiểu”CỦA CHÙA TRẢ MIỂU”, khác với nước mình “CÁI THỊ RỚT BỊ BÀ GIÀ”… Than thay cho nước mình!

Tôi đã viết rồi… cho tháng này, dù chỉ vài hàng (nhưng bao nhiêu đó cũng đủ nhức cái đầu), tuongtri.com đừng trách tôi nữa nhé!

TẠ CHÍ THÂN

CHIỀU

Tạ Chí Thân

Mây trôi về núi
Nắng chìm lưng trời
Nghe mình tự hỏi
Sao đành, chiều rơi…

Sông tìm nguồn cội
Tan vào đại dương
Nghìn năm sóng dội
Mất dấu thiên đường

Vàng tay khói thuốc
Ngọt đắng tình tôi
Lối về xa khuất
Đừng vội, chiều ơi…

BÀN TAY NGƯỜI THẦY

NMG0003

Thầy Nguyễn Mộng Giác, Musée du Louvre, Paris 1989

Tạ Chí Thân

Đôi bàn tay là phương tiện để tiếp xúc nhiều nhất với tha nhân, thể hiện những tình cảm yêu thương trìu mến.

Tôi đã gặp gỡ nhiều đôi bàn tay trong đời:

Đôi bàn tay nhỏ xíu của bé con cần được mẹ cha nắm chặt.

Đôi bàn tay ấm áp của người hạnh phúc.

Đôi bàn tay lạnh lẽo của người cô độc.

Đôi bàn tay thân thương của bạn bè.

Đôi bàn tay dịu dàng của mẹ.

Đôi bàn tay che chở của cha.

Đôi bàn tay mong manh của người yêu đầu tiên.

Đôi bàn tay chăm sóc ân cần của người vợ.

Nhưng còn đôi bàn tay nào để giờ đây tôi ngồi nhớ lại …buồn, đau…

Cuộc đời của Thầy Nguyễn Mộng Giác, có thể gọi Thầy bằng các danh xưng: nhà văn, nhà báo, nhà biên khảo, nhà phê bình v.v… Nhưng trên hết Thầy là một người Thầy của chúng tôi…

Đôi bàn tay của Thầy miệt mài không mệt mỏi trên sách vở bao năm…

Đôi bàn tay suốt đời cầm bút, cầm phấn để thế hệ sau còn cái gì để nhớ…

Nhưng đôi bàn tay đó giờ đây yếu đuối, gầy, nhợt nhạt, nằm gọn trong tay tôi …lạnh, buồn…

Ngày đó, trong phòng bệnh của Thầy, tôi đã lạnh người khi TNTD từ giã Thầy: “Thầy, để con ôm Thầy một cái”. Thầy cười, nhưng cái nhìn của Thầy với TD hầu như đã thấp thoáng một niềm ly biệt.

“TÔI ĐÃ SỐNG MÃNH LIỆT VÀ ĐẦY ĐỦ. SỐNG BẰNG TIM, BẰNG PHỔI, BẰNG MÁU, BẰNG LỆ, BẰNG HỒN. TÔI ĐÃ PHÁT TRIỂN HẾT CẢ CẢM GIÁC CỦA TÌNH YÊU. TÔI ĐÃ VUI, BUỒN, GIẬN HỜN ĐẾN GẦN ĐỨT SỰ SỐNG”. Thầy đã nói: “Đó là tuyên ngôn của Hàn Mặc Tử và của Thầy”.

Với tuyên ngôn đó, tôi nghĩ rằng Thầy chẳng còn nuối tiếc gì khi trở về chốn mà từ đó ra đi…

Hôm nay (2/7/2013) đúng 1 năm thầy Nguyễn Mộng Giác từ giã cõi tạm này , tương tri gởi đến các bạn  bài viết  của Tạ Chí Thân , một tình cảm chân thành của học trò dành cho người thầy yêu quý.

Tiếc

Nếu anh không về kịp
Xin em đừng đợi chờ
Chiều đã vàng nắng cũ
Lá rơi đầy lối xưa

Những ngày dài thương nhớ
Những lời buồn hẹn hò
Xin em đừng nhắc nữa
Hãy ném vào hư vô

Hàng cây xưa xõa tóc
Em , đóa Quỳnh mong manh
Ngậm tình anh mật ngọt
Suốt một thời xuân xanh…

(Nếu anh không về kịp
Xin em đừng quên anh…)

TẠ CHÍ THÂN

TÔI KHÔNG ĐỨNG MỘT MÌNH

Hô khẩu hiệu thì có gì đâu khó
Độc lập. Tự do . Dân chủ… vô hình
Trên bục cao tôi không đứng một mình
Tôi đại diện cho quê hương sắp mất
Tôi vội vã vì trong từng tấc đất
Đã thắm hồng xương máu của tiền nhân
Thế hệ tôi chưa đền đáp một phần
Sao xứng đáng là tương lai đất nước?
Tôi đã viết bằng máu và nước mắt
Bọn giặc tàu phải cút khỏi Việt Nam
Tổ quốc thiêng liêng không thể ngụy hàng
Nếu phải đổi tự do bằng tù ngục
Tôi vẫn tự hào là người hạnh phúc
Vì trái tim  không cô độc bao giờ !

Tạ Chí Thân

CẢM NHẬN KHÓI SƯƠNG

Tạ Chí Thân

10539294-lg

Em khói sương anh cũng là sương khói
Khói sương đi và sương khói bay về…

(Trần văn Nghĩa)

Tôi đọc anh từ những ngày xưa trên Tuổi Ngọc, tờ báo có một dòng chữ thật đáng yêu trên trang bìa 1: Tuần Báo Của Tuổi Vừa Lớn. Tuần báo của những chờ đợi và yêu thương…

Những tranh bìa của Đinh Tiến Luyện. Lê Vĩnh Ngọc với các cô bé mắt nai, áo dài, tóc thả xinh như mộng…Những cây bút học trò Trần văn Nghĩa, Tạ Văn Sỹ, Phạm Khánh Vũ, Ngọc Minh, Văn Công Mỹ, Trần Anh, Trần Viết Dũng, Nguyễn Tấn Cứ, Nguyễn Hải Thảo, Đỗ thị Hồng Liên, Tôn Nữ Thu Dung v.v… Những cây bút người lớn hơn như Đinh Tiến Luyện, Hạc Thành Hoa, Từ Kế Tường, Trần Dzạ Lữ, Mường Mán,Nguyễn Thanh Trịnh, Nguyễn Tất Nhiên, Hoàng Ngọc Tuấn v.v… Thi nhau làm mưa làm gió trên vòm trời áo trắng học trò thời ấy… Thời chúng tôi vẫn nhịn ăn sáng để dành tiền cuối tuần mua đọc và hồi hộp đợi chờ bài của những tác giả mình yêu thích.

Một thời gian rất dài vắng bóng… Khi tôi có đủ tiền để mua bất cứ thứ gì mình thích mà không cần phải nhịn ăn sáng nữa thì Tuổi Ngọc không còn, tuổi thơ biến mất, những tác giả mình yêu biệt dạng, tưởng đâu tất cả đã trở thành kỷ niệm… Lâu lâu tìm thấy một bài nào của thời xưa thì bồi hồi xúc động như lần đầu cầm tay người ấy…

Nhưng như Kinh Thánh đã nói: Hãy tìm sẽ gặp , hãy gõ sẽ mở… chúng tôi đã tìm,đã gặp và đã có Tương Tri… những tác giả thân yêu xưa lần lượt tìm về hội ngộ… Tôi gặp lại anh, một nhà thơ được gọi bằng một Nick Name tuyệt vời NHÀ THƠ MUÔN ĐỜI ÁO TRẮNG. Những bài thơ của anh đã làm sống lại trong tôi một miền ký ức đẹp đẽ tưởng như đã mất. Từ THUỞ EM CÒN SỢ SANG ĐƯỜNG TÓC BAY với những nụ cười răng khểnh thơ ngây tuổi nhỏ:

Chao ơi chiếc răng khểnh
Làm nhớ suốt buổi về…

cho đến những lời trách móc nhẹ nhàng:

Sao em để gió về trời
Để anh ra khỏi cuộc đời của em…

hay vu vơ hờn giận:

Đâu rồi lời hẹn thề xưa
Bâng khuâng bọt nước đong đưa thủy triều…

với nỗi niềm nhớ thương hụt hẫng:

Có bao nỗi nhớ về bên đó
Cũng đành giữ lại để rồi quên…

và tiếc nuối thì khôn nguôi:

Thuở mười tám, hai mươi giờ đâu mất
Chỉ còn mây lơ đểnh nhớ bên trời…

mà nỗi buồn thì chất ngất:

Giờ thì buồn đến mênh mông…

Lại ao ước trở về “phải chi thời mới lớn”… để được “Tạ ơn em, Tạ ơn đời”

Cảm ơn cô bé giờ xa lắc
Cho đời hạnh phúc nhớ và yêu
Lá thư ngày ấy thành cổ tích
Thời buổi a còng chỉ thích mail…

Đọc thơ anh, để thấy đời sống đâu chỉ là tranh đua được mất mà còn là những hương vị của ngọt ngào, đằm thắm, yêu thương… Cảm ơn anh, nhà thơ MUÔN ĐỜI ÁO TRẮNG…

Tạ Chí Thân.

TÔI

Tôi mang theo nỗi nhớ
Của dòng sông hẹn hò
Của quê hương gầy guộc
Với một lời thề xưa

Tôi mang theo ký ức
Tôi mang theo nỗi buồn
Hành trang tôi chất ngất
Một khung trời yêu thương

Tôi chìm trong dĩ vãng
Tôi trôi theo dòng đời
Bao nhiêu năm đất khách
Bấy nhiêu ngày lưu vong.

Tôi, và tôi thuở ấy
Tôi, và tôi bây giờ
Ai từ ngàn năm trước
Thả xuống dùm giấc mơ…

Tạ Chí Thân

Mang nợ

Tạ Chí Thân

shipwreck-tubbataha-henry_18508_600x450

Ông A có giúp đỡ ông B vài điều không gì quan trọng  lắm, vậy mà ông A lúc nào cũng  kể công lúc gặp gỡ giữa hai người hoặc trong đám đông tiệc tùng  họp bạn. Dù vậy ông B vẫn luôn im lặng mà cười… cứ như vậy kéo dài hơn mười năm ông A vẫn còn cứ muốn kể lể hoài không thôi.

Một bữa, trong cuộc tiệc khá đông người… Ông A đứng lên nói (vẫn như những gì ông A thường nói trước mặt, hoặc sau lưng ông B):

“Tôi đã từng giúp thằng B từ những ngày nó còn khố rách áo ôm!”

“Không có tôi, thằng B chỉ bốc tro mò trấu”…

Ông B từ từ đứng lên:

“Thưa ông A!”

Mọi người trong bàn tiệc đều im lặng, trố mắt nhìn và lắng nghe thử ông B sẽ nói gì? (vì bình thường… hơn mười năm nay ông B chỉ im lặng và cười)

Ông B rót ly rượu đưa ông A và nói:

“Thưa ông A, xin cảm ơn những gì ông đã giúp tôi… ơn này xin ông qui ra tiền tui sẽ trả lại ông, để ông khỏi bận tâm nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua!”

Mọi người đều chưng hửng!

Tái bút: Ông B ơi! Cái nợ không gì to lớn lắm của ông mà ông A cứ nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua, cũng đáng bực mình lắm đấy, nhưng so với cái nợ mà chúng tôi không bao giờ muốn mang mà vẫn phải nghe nhắc đến trên TV, báo chí, nhan nhản ngoài đường… hơn nửa thế kỷ nay ! Vậy ai buồn hơn ai?

Tạ Chí Thân

CẢM NHẬN THƠ AN.

TẠ CHÍ THÂN

nthrxtnatpa

.
Vừa nhận được hai tập thơ nhỏ bé xinh xắn dễ thương: RỤNG XUỐNG TRĂM NĂM và NGUYỆT THỰC của ÂU THỊ PHỤC AN. Tôi  vô cùng xúc động: Vì Phục An… một người tôi chưa hề gặp mặt… Vì hai tập thơ đã đến với tôi từ bên kia bờ đại dương … Đã đi qua hơn nửa vòng trái đất… Vì tất cả… Xin được trân quí tình bạn giữa TCT và ATPA từ đây, Phục An nhé!

Nhìn hình chân dung tác giả trên trang bìa sau tập thơ, tôi thấy Phục An với một khuôn mặt hiền hòa quá đỗi… nhưng sao trong thơ lại chất chứa lửa tình, lửa đời… phừng phực như sẵn sàng bốc cháy ?

Đã đọc nhiều lần, tôi muốn viết về thơ của ATPA qua nhiều khía cạnh, sợ e chữ nghĩa không đủ để diễn tả hết nỗi niềm, xin chỉ viết về một chút “TRĂNG TRONG THƠ PHỤC AN” thôi… để các bạn còn CẢM NHẬN THƠ AN cùng tôi.

… Nếu thơ là tiếng nói nội tại.

thì tiếng nói nội tại trong thơ Phục An là tiếng đập cánh của con bướm đêm .

Con bướm đêm sinh ra từ trăng rằm nửa đêm dưới ánh trăng rằm thụ thai.

Khóc dưới trăng một mình dưới trăng ngồi khóc một mình…

Và bóng đêm không đơn giản là bóng đêm thơ mộng của nghìn thu trăng sầu mà chỉ một trăng huyền mơ tối trời tối đất.

Tôi yêu những hình ảnh âm u trong thơ Phục An :trăng vàng úa buồn rơi vùng cỏ lạ /trăng miên man tìm lối cũ người qua

của ngàn thu thương nhớ…

Tại sao vẫn chỉ là những đêm trăng lạnh bóng nguyệt mong manh từ vô tận đến bàng bạc màu trăng ngàn bia mộ

để cuối cùng cũng trả người cho dứt cuộc tình suông với một vầng trăng run lạnh ?

…Tiếng nói nội tại của Phục An còn là tiếng nói tâm linh  động vọng của một đời khắc khoải: Chúa bảo yêu thương / Phật kêu giải thoát / Em lỡ yêu anh / Đường nào cũng chết…

Sao tình yêu lại buồn đến vậy ? Buồn đến nỗi những đóa hoa đêm nay rùng mình vì nỗi nhớ…hộp email trống rỗng những dòng ảo ảnh của ngày qua…

…Đôi khi tôi đọc thơ Phục An trong những đêm mất ngủ…Thấy như bên kia đại dương bạn tôi đang thao thức trăn trở với từng con chữ của riêng mình…Thấy như bạn tôi đang ôm ấp những khổ nạn trong hồn…Hãy giải thoát khỏi chúng, Phục An. Tận đáy lòng , tôi mong bạn bình an và hạnh phúc. Mong bạn mãi viết tiếp để được thanh thản cõi lòng… và sẽ có tôi, là một trong những độc giả trung thành của thi sĩ ÂU THỊ PHỤC AN.

DSC08092  CẢM NHẬN THƠ AN.

TẠ CHÍ THÂN