Con Bà Tướng

Tạ Chí Thân

.

Cả khu này chỉ có hai gia đình: tôi và nó là Việt Nam nên trở thành thân nhau, mặc dù nó trẻ hơn tôi 10 tuổi…

Nhiều buổi chiều trong tuần, tôi và nó gặp nhau sau vườn, làm vài chai cùng trò chuyện. Nó khoái nghe tôi kể về những Anh Hùng của lịch sử Việt Nam: Hai bà Trưng, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Vua Quang Trung… Nó chăm chú nghe, mỗi lần đến những đoạn chiến thắng ngoại xâm, nó đều la lên sảng khoái:

– Người Việt Nam mình ĐÃ thiệt

Rồi tu chai bia ừng ực.

Tới khi tôi kể đến đoạn vua Quang Trung băng hà:

– Vua Quang Trung trút hơi thở cuối cùng… Hôm ấy trời đang nắng, bỗng như tối sầm lại. Mây đen từ phiá biển cuồn cuộn theo gió kéo tới. Từng đàn chim trời lũ lượt bay qua nóc cung điện nhà Vua, cùng buông ra những tiếng kêu thê thảm, như than vãn cho vị anh hùng vừa sớm lìa đời…
Vua Quang Trung mới vừa 39 tuổi, lên ngôi chưa đầy năm năm, đã không còn nữa!!! …

Mặt nó buồn thảm, nước mắt rung rưng….Tôi kể tiếp:

– Rồi Bà Tướng Bùi thị Xuân bị bắt, nhà Nguyễn điệu mẹ con Bà Tướng ra pháp trường cho voi dày…
Con Bà Tướng sợ quá, khóc thét lên…
Bà Tướng quát to:
– Con nhà tướng không được khóc. Con nhà tướng không được nhắm mắt sợ hãi. Mở mắt ra nhìn thẳng vào mặt kẻ hành hình! Lưng phải thẳng, đầu phải ngẩng cao, tâm phải dứt khoát và tay phải mạnh mẽ! Hãy ghi nhớ lời ta mà mang vào lòng tiếng trống trận rền vang.
Con Bà Tướng không la khóc nữa, chịu voi dày mà chết…

Lần này, khuôn mặt nó lạnh tanh… Nói ngập ngừng trong vẻ giận dữ:

-Bà Tướng là người anh hùng thì có thể… chứ con Bà Tướng, biết gì mà im lặng chịu voi dày mà chết. Lịch sử Việt Nam mình quá oai hùng… nhưng đừng thêu dệt thêm… làm mất đi tính chất…
Tôi trầm ngâm.. kể cho nó nghe câu chuyện gần đây thôi, không thêu dệt:

– Vợ tôi dẫn đứa con gái đầu lòng vừa mới 7 tuổi đi đường bộ… băng rừng, trèo đèo, vượt suối… gai cào, đá cắt.. con gái tôi cứ khóc thét lên. Mẹ nó nhỏ nhẹ: Nếu con khóc như thế này thì mẹ con mình sẽ không gặp được ba!!!

Từ đó, suốt chặng đường đi… con gái tôi cứ thui thủi đi tới, cắn răng mà chịu.

Lúc đến nơi, tắm rửa cho nó.. vợ tôi chi biết ôm vào lòng mà khóc vì cả người nó bị cào xướt khắp nơi… Có chỗ sưng đỏ tấy, có chỗ đã nung mủ độc…Con tôi mà còn vậy… huống gì con Bà Tướng???”
Nó bật lên câu nói như lúc trước:
– Người Việt Nam mình ĐÃ thiệt.
Nhưng kèm thêm:
– Mà người Việt Nam mình cũng ÁC thiệt… Bà Tướng từng theo vua Quang Trung chinh Đông bình Bắc, không chết bởi bọn ngoại xâm mà lại bị chết bởi người Việt Nam mình… Người Việt Nam mình cũng ÁC  thiệt…

Tự nhiên tôi thấy chưng hửng… Tưởng cứ kể chuyện thật về trang sử oai hùng của Việt Nam và những chuyện chung quanh để nó hãnh diện, nó có hãnh diện thật sự đó chứ…nhưng cái suy diễn thực tế của thời đại bây giờ… với lớp tuổi trẻ hiện nay, tự nhiên lại đem một vệt đen vào đầu óc nó.

Tôi thấy: Tôi bậy thiệt…!!!…

Tạ Chí Thân

ĐI HAY VỀ

Tạ Chí Thân

hinh-cali-345

Nơi tôi làm việc… có những ngọn đồi thoai thoải, rộng hàng trăm mẫu.

Cứ mỗi độ đông về, sau những cơn mưa đầu mùa, cỏ non bắt đầu cựa mình xanh  biếc vùng trời là từng đàn ngỗng trời cả hàng ngàn con từ phương Bắc vượt ngàn dặm về trốn lạnh.

Đàn ngỗng trời mà còn nhớ nơi đề về hàng năm… huống gì người Việt tha hương. Nhưng về rồi, hai ba tuần lại thấy bồn chồn trong dạ vì những đổi khác không tên… không thể nào tìm lại được ngày cũ như đàn ngỗng trời đã tìm được mỗi lần về.

Đến khi có người hỏi  “Chừng nào về lại Mỹ?” mới thấy giật mình mà nghĩ…  “Đi VN hay về VN?  – Đi Mỹ hay về lại Mỹ?”

Thôi thì…  “ĐI HAY VỀ CÙNG MỘT NGHĨA NHƯ NHAU” vậy !!!

Đoản văn trên tôi viết cách đây hai năm, được đăng trên nhiều trang mạng.

Năm nay, nơi tôi làm việc lại không có được một giọt mưa đầu mùa! Người ta vội vàng lắp đặt hệ thống tưới nước và rải vô số hạt cỏ trên những ngọn đồi thoai thoải hàng trăm mẫu… và cỏ non lại bắt đầu cựa mình xanh biếc vùng trời. Từng đàn ngỗng trời hàng ngàn con từ phương bắc vượt ngàn dặm lại bay về trốn lạnh… nhưng chỉ lượn lờ trên không, hoặc đáp xuống rồi lại vội vàng cả đàn bay đi nơi khác! Hình như đàn ngỗng cảm nhận được sự khác thường và lo sợ như có một cạm bẫy đang giăng bủa đâu đây!

Hình như người Việt tha hương cũng vậy! Cái tình HÒAI HƯƠNG cao cả và thiêng liêng lắm, bạn ạ! Thoáng nhìn đồng ruộng nay trở thành sân cù trải cỏ xanh thăm thẳm, có người nông dân (hoặc con cái họ) gù lưng vác bao cù đi theo những chủ nhân ông vô thức mới, luôn miệng quát tháo, thì cái tình thiêng liêng đó bỗng nhiên không còn nữa!

Hay là muốn thanh thản, hồn nhiên khi về thì cứ như ai kia nói: “MANG HAI MIẾNG DA CHE HAI BÊN VÀ NHÌN THẲNG NHƯ NGỰA…” Vậy thì tội cho những năm tháng sống ở nước ngoài quá!

Hai năm, từ khi viết đoản văn trên… tôi lại nghiệm thấy: ĐI VÀ VỀ (CÓ THỂ) KHÔNG CÙNG  NGHĨA NHƯ NHAU…  tôi ơi!

TẠ CHÍ THÂN

NẾU…

Nếu tôi chết…
đừng đưa tôi ra biển.
Sóng vỡ tan…
đâu thể đến quê nhà.
Nếu tôi chết…
đừng ném tôi đâu đó.
Ngàn cô nương…
sẽ ướt mắt , lệ nhòa.
Nếu tôi chết…
hãy chôn tôi dưới cỏ
Trên mộ bia
đơn giản khắc : một điều.
Nếu tôi chết…
bài thơ tình thuở nọ.
Xin gởi em…
còn lại…Khúc Ru Chiều .

TẠ CHÍ THÂN

VIỆT DZŨNG

 179479-DP-131222-VietDzung_400

Chương trình tang lễ Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng

Thứ Sáu, 27-12- 2013:

–   4-5 PM Lễ phát tang tại Peek Family Colonial Funeral Home,7801 Bolsa Ave, Room #1, Westminster, CA 92683- (714) 893-3525

–   5-8 PM thăm viếng linh cữu Việt Dzũng.

–   Từ 8 PM  (giờ CA) Đài SBTN  sẽ tuyền hình trực tiếp Lễ Tưởng Niệm.

Thứ Bảy, 28-12-2013:

–   Thăm viếng suốt ngày từ 8 AM -8 PM

Chủ Nhật, 29-12-2013:

–   Thăm viếng từ 8:AM – 5PM

Thứ Hai, 30-12-2013:

–   7 :30AM – 8 :30AM Lễ tại nhà quàn Peek Family Colonial Funeral Home,7801 Bolsa Ave, Room #1

–   9:30 AM di quan tới nhà thờ Thánh Linh (Holy Spirit):17270 Ward St.Fountain Valley, CA 92708

–   Sau thánh lễ –  lễ di quan (linh cữu) tới Nghĩa Trang Chúa Chiên Lành Good Shepherd Cemetery, 8301 Talbert Ave, Huntington Beach, CA 92605

Với tôi, thằng em VIỆT DZŨNG là một người bình thường, chân thật!. Người Việt mình đều là những người thân yêu của VIỆT DZŨNG… chỉ không thích và không muốn sống chung với những ai không vì đất nước và dân tộc Việt Nam đúng nghĩa.

Vài ngày nữa, thân xác thằng em sẽ về nằm trong lòng đất lạnh, nơi xứ người… Chỉ xin: một lời cầu nguyện!

TẠ CHÍ THÂN

ĐỪNG

Chiều bâng khuâng gọi
Giọt nắng về trời
Vầng trăng huyền thoại
Thầm thì đêm ơi

Giấc mơ hoang dại
Nỗi buồn đánh rơi
Xin em đừng vội
Gởi tình vào tôi

(Tình yêu vô tội
Như cánh gió hiền
Xin em đừng gợi
Một điều đã quên)

Xin em đừng nói
Nếu hồn chao nghiêng
Xin em đừng đợi
Chân ai qua thềm…

TẠ CHÍ THÂN

PHƯƠNG ĐỐNG TU TIÊN

TẠ CHÍ THÂN

pdttcnag241662

Phương Đống ở đất Trường An, con thứ bảy của gia đình thế tộc. Từ nhỏ vốn thích chuyện yêu ma nên bùa phép cứ hoài đa mang trong tâm tưởng!

Ngày nọ ngồi không, chợt thấy tóc bạc lòa xòa trước trán mới giật mình mà nghĩ đến thân:

“Ta đường đường là dòng danh giá mà đến nước này vẫn chưa theo kịp Bùi Diệp, Nguyễn Trí, Nguyên Vi, Du Ngã… huống gì mà đòi sánh vai với Linh Phương, Hoàng Quý, Văn Nghĩa, Dzạ Lữ… đừng nói chi đến thầy thuốc Châu, Khương…”

Bèn lấy gân cổ gọi vợ là Hàn Thị đến gần mà phán rằng Tiếp tục đọc

DỌA

Đưa tay anh nắm
Mưa dài lê thê
Ngoài kia lạnh lắm
Em ơi đừng về

Gió chiều hoang dại
Khăn quàng đâu em
Thôi anh cho mượn
Một bờ vai êm

Môi còn rét mướt
Nụ hôn thuở nào
Một đời xuôi ngược
Chờ hoài em sao ?

Nghe anh nè nhỏ
Ngày sắp tàn rồi
Ngoài kia mưa gió
Tựa vào anh thôi !

Tạ Chí Thân