Chuyển Nghiệp

Sương Nguyễn

3787029wxaibwidcr_ph

Chiếc xe đò chậm chạp chuyển bánh trên con đường khúc khuỷu, gập ghềnh, hướng về thị trấn miền biển. Ngày hôm qua mưa lớn, mưa như thác đổ cho nên chuyến xe trì hoãn lại một ngày, ngày hôm nay mới bắt đầu khởi hành. Trên xe, thật là chật chội. Hành khách ngồi sắp lớp như cá hộp. Mui chất cao những bao nilon đựng lá thuốc lá đã được tẩm và phơi khô chỉ chờ con buôn giao cho các nhà máy cắt và quấn thuốc  tại thị trấn. Giữa xe chất đầy những bao gạo núi, hạt tròn và lớn, cơm ăn hơi cứng nhưng giá rẻ hơn các loại gạo khác cho nên được ưa chuộng, bán rất chạy cho tầng lớp người nghèo . Khó khăn lắm Kim mới tìm cho hai con được một chỗ tốt ngồi gần bác tài xế, còn nàng đứng bám vào cây cột sắt chỗ lên xuống của xe. Ngày hôm nay nàng phải đưa hai con ra tỉnh sắm ít quần áo bận Tết, còn phải mua thêm sách vở, giấy bút mực cho chúng. Sống trên cái huyện miền núi này thiếu thốn đủ mọi thứ.

Xe đi ngang qua một khúc quanh giữa lưng chừng đèo, nhìn xuống là một vực sâu, lấp lánh dòng nước bạc tuôn chảy từ một cái thác ở gần đó đổ xuống dòng sông trắng xóa. Bác tài xế cẩn thận lái thật chậm ở đoạn đường quanh này. Bác đâu có ngờ rằng tối hôm qua mưa lớn, nước chảy xiết làm xói mòn, cuốn trôi đi một đoạn đường tráng nhựa, còn trơ lại lớp đất bùn, nhão nhoẹt. Bánh xe lún xuống dưới lớp đất bùn ướt  làm cho xe mất thăng bằng lật nghiêng một bên về phía vực sâu. May mắn thay có một bụi cây mọc ở bờ vực giữ bánh xe sau lại. Mọi người hốt hoảng chạy ra phía cửa trước để thoát thân làm cho xe rung chuyển, chao đảo, tiềng cây kêu răng rắc, gãy vụn dưới bánh xe làm  cho mọi người càng thêm sợ hãi, cuống cuồng xô đẩy, đạp lấy nhau để tìm đường sống Tiếp tục đọc

Tấm Lòng Người Mẹ

RC Gorman, Mother and Child

suongnguyen

Đi khắp thế gian
Không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời
Không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông
Không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng
Không phủ kín công cha
Tần tảo sớm hôm
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy
Mẹ che chở đời con
Ai còn mẹ!
Xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn
Lên mắt mẹ – nghe không!

Đã đến mùa báo hiếu, tôi ngậm ngùi, tôi đã không còn mẹ để dâng một bông hồng cho mẹ. Nhìn bông hồng trắng mà các con cài vào túi áo của tôi, tôi nhỏ lệ thầm thì: Mẹ! Con nhớ mẹ, con thương mẹ!

Mẹ tôi, suốt một đời gian khổ lo toan. Làm việc quần quật từ sáng đến tối để mưu sinh, không một ngày hạnh phúc trong đời sống vợ chồng. Từ buổi sáng tinh mơ, mẹ đã ra vườn cuốc đất trồng cây, vồng từng luống đất, gieo giống, rải hạt, nhổ cỏ, cố gắng tạo cho ngôi vườn nhỏ của mình giống như vườn rau của mẹ ở Việt Nam.

Từ mùa xuân đến mùa hạ, từng giọt mồ hôi đổ xuống, vườn rau của mẹ đã xanh ngắt, lủng lẳng những trái bầu, trái bí, mướp hương ở trên giàn. Dưa gan, dưa hấu, bí đỏ bò lổn ngổn trên thảm cỏ. Mẹ tôi không bỏ sót một tất đất để gieo hạt, ươn cây.

Trong vòng mười năm, chúng tôi đã có một vườn cây ăn trái. Buổi chiều đi học về, bạn bè thường năn nỉ tôi cho chúng vào vườn để hái trái cây: ổi, quít, cam, hồng, bưởi, đổi lại là những bao thịt bò khô, kẹo gum hay chai nước ngọt.

Đã bao mùa xuân qua, chúng tôi đã sống trong tình thương của mẹ, chạy nhảy trong ngôi vườn tràn ngập ánh nắng và màu sắc: màu đỏ của hoa, màu xanh của lá và trái cây, màu vàng của ong bướm, màu cam của những con chim tung tăng trên cành quít, màu hồng của những trái thanh long leo lên tường nhà. Mẹ là mùa xuân, mẹ là trái ngọt, mẹ là suối nguồn hạnh phúc. Mẹ đã đem lại cho chúng tôi nhiều màu sắc của cuộc đời Tiếp tục đọc

CHO THUÊ PHÒNG

Sương Nguyễn

roomForRent

Anh Hai gọi điện thoại từ Thuỵ Sĩ bảo tôi liên lạc với Real Estate broker tìm mua một căn nhà dưới một trăm ngàn, ngay trung tâm thành phố, lựa địa điểm sầm uất nhất để có thể xin việc làm hoặc đi chợ búa được dễ dàng, mới hay cũ không thành vấn đề. Tôi nhờ bà broker người Mễ chọn nhà ngay khu vực tôi đang ở, khu Spring Branch, bên kia Freeway là Memorial Shopping Center và khu nhà giàu ở đằng sau khu shopping. Chỉ cách một con đường cao tốc mà cả hai thế giới khác nhau, khu vực Spring Branch là khu nhà trung lưu, dành cho người già cả, đã về hưu. Phía bên kia là khu nhà cho giai cấp cổ trắng, ám chỉ những người giàu có, sang trọng,khác với giai cấp lao động, còn gọi là giai cấp cổ xanh, phải làm quần quật mỗi ngày để kiếm sống.

Ngoài hai giai cấp trên, giai cấp nhà nghèo, vô sản là sướng nhất, một số những chung cư trong khu Spring Branch chỉ dành riêng cho người có lợi tức thấp hay người nghèo, sống bằng trợ cấp của chính phủ. Một số người nghèo không đi làm cho nên họ sống rất buông thả, vô trách nhiệm, ngủ dậy trưa, suốt ngày chỉ lo ăn uống, rượu bia, hút sách, không chịu đi tìm việc làm để cải thiện đời sống. Tuy họ không có nhà cao, cửa rộng, không có xe mới nhưng đời sống của họ so với giai cấp trung lưu, họ sung sướng hơn nhiều. Họ không phải dậy 5 giờ sáng để đi làm và mãi đến 7 giờ tối mới về đến nhà, những người đi làm còn phải trả đủ loại thuế má, bills biếc thì gởi về đầy hộp thư. Còn về ăn uống, phiếu thực phẩm cấp cho gia đình nghèo dư thừa, cho nên mỗi lần đi chợ, họ chọn toàn món ngon, thật đắt tiền trong khi những người đi làm, lúc nào cũng vội vã, cơm hàng cháo chợ, khi thì một cái hamburger, khi thì một miếng Pizza qua quít cho xong bữa ăn, làm đầu tắt mặt tối cũng chỉ đủ tiền trả nợ nhà,xe và đóng thuế để nuôi dân nghèo. Một xã hội tư bản nhưng lúc nào cũng chú trọng đến những phúc lợi cho người dân, đến nổi làm cho những người dân nghèo sống quá ỷ lại,chỉ muốn dựa vào những phúc lợi này mà không muốn tự lực cánh sinh Tiếp tục đọc