DẶN DÒ

quanduong

Dọc đường viễn du
Con có đi qua vùng biển lửa
Quê hương
thê lương
Con hãy đếm giùm ba tất cả
Bao nhiêu nấm mộ bên đường
Con hãy đếm và hãy thống kê
Những đau khổ trần gian con đã gặp
Con sẽ thấy mẹ đang ngồi khóc
Bên nấm mồ con xơ xác quạnh hiu
Bởi cõi trần gian bóng tối bủa vây
người xa người
uất nghẹn

Thế nào rồi con cũng sẽ đi qua
Vùng biển tang thương
Trên chiếc thuyền quê hương
Ngược dòng hải lưu máu đỏ
Chảy đau thắt
đoạn trường
đau khổ
Trần ai

Thế nào rồi con cũng sẽ đi
Nhớ ghé thuyền lại chở giùm ba
Niềm đau vô hạn
Phần gia tài đã chia cho con

Dọc đường viễn du
Con sẽ gặp nhiều tên bạo chúa
Cùng những giọng cười dã thú
Xoáy vào hồn tựa nhát dao đâm
Con hãy nhớ không được lúc nào quên
Đó là những kẻ cướp tình phụ tử

Con cũng sẽ gặp những nhà viết sử
Hãy nói giùm ba ngòi bút chớ bẻ cong
Bởi trên cửa biển thê lương
Những đám lục bình trôi
mãi xanh

Dọc đường viễn du
Con có ghé lại nhà thượng đế
Cho ba gửi lời thăm
Nhớ hỏi giùm ba
Đau khổ trần gian này
còn phải chịu bao nhiêu năm

Con có xuống âm phủ
Nhớ hỏi Diêm Vương
Bao giờ tập trung đầy đủ
Lũ hung tàn bạo ngược ở trần gian

QUAN DƯƠNG
A 30 năm 1980

SÁNG MỒNG MỘT Ở QUÁN CÀ PHÊ

quanduong
Mồng một tết, bạn gặp ta ở quán
Bạn chúc ta năm mới được phát tài
Ta chúc lại bằng vài câu thông lệ
Xong hai thằng kéo ghế cùng líu lo

Ta gọi một ly cà phê sữa
Quán thưa người mặc sức hỏi thăm nhau
ta hỏi : hôm nay sao không đi làm cha nội
– tết nhất lặn ở nhà một bữa… đâu có sao

Tết với nhất. Hồn mấy thằng xa xứ
Trôi lang thang vất vưởng về quê nhà
Bạc đã đủ thân già mệt mõi
lá úa vàng chờ rụng về cội xa

Bạn hỏi có cách gì không chảy máu
khi bị ai chặt mình rơi đầu
Nam Quan – Việt Nam như thân với thể
bị cắt dứt lìa làm sao không đau

Bạn hói có cách gì mà vẫn sống
Khi bị ai bóp mũi bịt mồm
Hoàng Sa Trường Sa là xương liền máu
Đâu có lý gì còn thở lại đem chôn

Sáng mồng một lạnh run gần chết
tuổi già sức yếu lạnh teo gân
Bạn hỏi làm ta rợn tóc
nhớ nhà… bạn hỏi…. thêm nhức xương

Ta hỏi ngược lại câu bạn hỏi
Bạn cũng như ta ngọng câu trả lời
Ai bảo ngày xưa không giữ nước
Bây giờ hỏị
Biết hỏi ai đây

Đất biển nhức mình , bạn và ta nhức mẫy
Nước Việt Nam từ Nam Quan đến Cà Mau
Điều rất rõ họ lại cố tình không dám rõ
Bạn và ta từ thua tới thuạ

Sáng mồng một gặp nhau ở quán
Cà kê dê ngỗng xong rồi về
Dỗ giấc, ráng giữ mình tới sáng
Đời còn dàị
Đường chồng thêm nhiêu khê

Quan Dương

CHIẾC XƯƠNG LÁ

quanduong

Con gió thốc. Cuối năm. Sông gờn lạnh
nhấp nhô buồn. Sóng gợn lăn tăn
Ta đuối sức ngược dòng bơi không kịp
Chưa loay hoay. Quá khứ đã thăng trầm

Đông sắp tận. Cành xuân đang chờ mọc
Lá cũng chờ mòn mõi sau nhiều năm
Ta không thể vượt biên theo ngày tháng
nên trôi theo những chiếc lá ngả vàng

Chiếc xương lá mỏng manh cùng tuyệt vọng
phơi giữa trời lẫn lộn vàng thau
nghe tiếng rụng như nghe từng tiếng bước
dẩm vô hình vào lồng ngực ta đau

Đường ranh giới thời gian dừng lại
Đường tha hương khoảng cách rộng thêm cùng
Chuyện cổ tích đã qua thời linh nghiệm
Bụt bỏ đi không thèm hiện xuống trần

Bụt không hiện nên ta đành chịu thảm
đóa phong lan biệt ẩn trầm hương
Nơi chỗ trũng vết sầu còn đọng lại
Ta thấy ta ở đó. Chỉ một mình

Quan Dương

Nợ một điều không nói

quanduong

Núi kết núi dáng em nằm xõa tóc
Đợi chờ ai mà năm tháng mõi mòn
Thành phớ biển cùng em trong tiềm ức
Ta nhớ mình còn có một cố hương

Cố hương với cánh chim trời bay lạc
vào hồn ta hót tiếng hót nhẹ nhàng
Chia tóc em thành hai bờ trái đất
Nửa ở bên này nửa ở Nha Trang

Nửa ở bên này dòng sông em chảy
Len êm đềm qua ngõ ngách đời ta
Có chuỗi nắng ai xâu từ ký ức
Đeo nụ hôn lên gò má trắng ngà

Có giọt biển xưa chạy vòng khoé mắt
Như bóng hoàng hôn quanh quẩn nỗi sầu
Từ New Orleans ngồi nhớ về cổ tháp
Nối nụ buồn vào mắc xích hư vô

Chiều xa xứ vàng hồn ai vật vã
Rót thời gian xuống dòng nước xanh trong
Con đường cũ hỏi khi nào trở lại
Để bao giờ biển mặn được vầng trăng

Mơ một giấc mơ về một thành phố
Cổng nhà ta xưa dĩ vãng chứa đầy
Có tiếng guốc em đi từ một buổi
Cùng lời thề ước nguyện ở đâu đây

Cuộc sống vốn có nhiều điều khác biệt
Cuộc đời ta và em chẳng giống nhau
Ta có một tuổi thơ đầy khánh kiệt
Tuổi thơ em dòng sữa ngọt ca dao

Ta trải qua thời chiến tranh đói khổ
Thành trái cây lột vỏ vứt ngoài đường
Em là giọt sương bón ta nhú rễ
Nứt xuân thì trên cuối biển đầu non

Rừng hành quân xưa mùa này sim nở
Nghe bên tai tiếng bìm bịp kêu chiều
Nỗi thấm đó giải thích sao em hiểu
Dĩ vãng của ta buồn như tương lai

Mưa xuống núi trôi Nha Trang ra biển
Xưa bày em môn đánh lưới ái tình
Tay lớ ngớ bủa ra ngoài vô vọng
Mõi mắt trông vời đã mấy mươi năm

Ta mắc nợ em một điều không nói
Cuộc sống khiến ta phá sản ngôn từ
Đêm chắc lưỡi tiếng thạch sùng quá khứ
Nếu có luân hồi xin hẹn kiếp sau

Quan Dương

THẾ GIỚI NÀY NÀO CỦA RIÊNG AI ?

quanduong

Khu chung cư căn phòng ẩm chật
Gã đàn ông đến từ Việt Nam
Có con gián là dân bản gốc
Có ban ngày và có ban đêm

Hắn mỗi sáng nấu tô mì gói
Ðun cà phê trên ngọn lửa buồn
Múc muổng đường pha bằng ký ức
Quậy tháng ngày tiếng muổng loong coong

Nâng tách hớp cô đơn từng ngụm
Uống nỗi nhà tăm cá bóng chim
Ðôi đủa gắp cọng mì đất nước
Nhai điểm tâm trợn trạo nỗi buồn

Con gián chia cọng mì rơi vãi
Như một phần thân thể Việt Nam
Hai cọng râu nhíu mày chụm lại
Cuộc sinh tồn như một phản năng

Hắn mỗi tối trùm chăn kín mít
Chiếc nệm giường cọt kẹt kêu đau
Uống không cạn, uống hoài nước mắt
Tháng ngày qua lặng lẽ bạc đầu

Con gián đứng nhìn từ kẹt cửa
Lắng im chia những tiếng thở dài
Phòng ẩm chật ngăn hai thế giới
Thế giới nào là của riêng ai?

Thế giới nào là của riêng tôi?
Xuân khều động vết thương mưng mủ
Cục bông gòn nhúng lên lịch sử
Vết bầy nhầy không kéo da non

Quê nhà tôi bên kia đại dương
Cách bên này một bờ biển động
Vành biển máu một thời tang trắng
Phủ lãng quên trên những oan hồn

Những cuộc tình mỏng như khói sương
Là khói mây tụ về hậu kiếp?
Mò chai rượu nửa khuya bật nút
Nhớ đen thui con mắt hạt huyền

Ðêm xuân này đứng ở khoảng không
Không gia cư cũng không tổ quốc
Ðứng tứ trụ hai chân bám chặt
Ðội trên đầu nửa mảng trời xa

Ðêm dật dờ như một thây ma
Hả họng hú tiếng gào thăm thẳm
Vào vũ trụ. Vọng lời im lặng
Có còn ai nghe một lời gào?

Còn. Còn đây con gián lêu bêu
Trố ngạc nhiên vào lời hắn hét
Ôi! Chữ nghĩa hiển nhiên rất thật
Nhưng được gì? Hỡi những lời thơ?

Thời gian trôi trở lại bao giờ?
Thời gian không trở lại bao giờ…

QUAN DƯƠNG