CHO NGÀY NỖI NHỚ KHÔNG TRỞ LẠI

phuonguy

em nhặt mùa thu trên cánh lá
có gì ở đó không?
chỉ mùa qua trong lòng người rất thật
gió lùa qua lá nao lòng

em gọi mùa thu về rối tóc
ngày buồn như cánh chiêm bao
cơn mưa xanh non không chờ đợi
thản nhiên ngó trắng mùa rằm

đêm vỡ từng mảnh trong lòng tay
rưng rưng gió ngày áp thấp
phiến dương cầm loang dài
nụ cười buồn đẫm mưa mùa trước.

em vẽ mùa thu màu mực nước
nỗi đau lộng lẫy bàn tay
mảnh thời gian màu tàn thuốc
cuồng dại xóa trắng ngày

đêm tan từng sợi trên màu mắt
sáng nay rớt xuống hiên nhà
nỗi nhớ có hóa thành nhánh khói
về tạ tội với mùa qua?

Hoàng Phương Uy

LỘI QUA NHÁNH ĐÊM BUỒN

phuonguy

anh học nói trên nhành thời gian gãy
nghe mùa đông về đập cánh chiêm bao
giọt nắng sót cố nhuộm tàng lá vỡ
gió mùa xưa còn lồng lộng ầm ào

dấu mưa cũ đâu còn in nhịp bước
lật tầng tầng kí ức cũng im hơi
anh mải mốt chỉ một điều vô ích
chốn tinh khôi không có lối khứ hồi

anh học vẽ mùa anh bằng mơ ước
bằng mùa đông bấc thổi rát trên cành
bằng tiếng xuân trôi giữa chiều lịm tắt
bằng nỗi buồn lăn mệt mỏi đêm thanh

anh học hát những ca từ cũ nát
đám kí âm rơi rụng trắng hiên nhà
em ngút ngát không về mùa di trú
nghe vô thanh ngồi khóc tiễn đêm qua.

Hoàng Phương Uy

bụi – của giấc mơ

phuonguy

Giấc mơ tôi đày đọa tôi trong những âm hưởng của sự tuyệt đối. tuyệt đối yêu tuyệt đối ghét tuyệt đối vui buồn. những sự tuyệt đối leo thang trong nấc tình cảm đau đáu nỗi niềm. là oan khiên hay là chung thân vĩnh viễn?
giấc mơ tôi xét nét tôi trong mỗi đêm vừa đến. đêm oan nghiệt những đợi chờ lúc nắng lên, lúc đêm tan dù ngày là mỏi mệt. giấc mơ đánh tráo bằng những tang thương thành hình trong cơn hoang tưởng âm u.
giấc mơ tôi bày những đốm sáng trên bàn tiệc cuộc đời. nhữ lộng tôi trong sự hợp nhất trá hình của đau khổ. đánh mất tôi sau những liên kết chứng thực bằng văn tự. buộc tôi đánh mất chính tôi trong trong sự lầm lạc mang tên gọi bao dung
giấc mơ tôi giục tôi lao đao trong trầm luân của ý nghĩa yêu thương. sự ích kỷ được khoác tấm áo liệm là từ hi sinh huyền thoại. lẫy động tôi, dụ dỗ tôi bằng ảo tưởng . giam tôi suốt đời bằng hố thẳm thâm căn
giấc mơ tôi buộc ràng tôi bằng những ăn năn. sau tất cả những vượt thoát chỉ biểu dương bằng hối lỗi, ai bỏ thân ngục trần ai ai chịu khổ nạn bằng thập giá? sau rốt cũng chính là tôi tự le lói sáng cho mình trong lúc di quan

HOÀNG PHƯƠNG UY

Đã dần im lặng II

phuonguy

Đã là rồi
những mê sảng cũ
vịn cành hoa xét nét hương nhàu
giữa gian dối kiếm điều chi cho thật?
bức bối tin nhau

đã là rồi
từng câu lừa gạt
mị chi em búp nhỏ trên cành
hóa phấn độc
ủ hương mầm gốc
để một chiều
tử nạn ngày xanh

đã xa chưa
xót xa ngày cũ
đã xong chưa
lầm lỗi điêu tàn
sao vờ vĩnh hoài điều cũ nát
họa mi buồn
tắc tiếng phong linh

ngày nắng ngọt lượm bão giông mùa hạ
liệm chôn đi mùa xuân đỏ đau lòng
giữa nườm nượp người xe tấp nập
anh về làm con sẻ lặng câm

PHƯƠNG UY

đã dần im lặng III

 

phuonguy

Sẽ tháo dỡ những nếp nhăn thời gian quẫy động
âm thầm buông
tiếng thở dài ngắt hụt lòng đêm
nghe rét mướt giữa ngày hè rũ lửa
tha hương với chính mình

Sẽ tháo bỏ ám ảnh tình yêu hoàn tất
vòng tròn li tâm mặt sóng xao đầy
em đã là em không thật
tôi về hư ảo giữa bàn tay

sẽ gỡ những cơn đau khỏi những viên an thần hư đốn
ngày trốn tìm không nhận mặt nhau
buốt vầng đêm không lời hò hẹn
em chỉ là bóng lá lao xao

sẽ tìm nhau nơi mộ phần của gió
ngày tái hồi nội tiếp chân mây
tôi về cuối trời li tán
lặng đau lạnh buốt vân mày

Phương Uy