BÀI THƠ CÁM DỖ

phamnguyen

Có phải xưa nợ nhau
Nên bây giờ hóa kiếp
Đậu xuống vườn trăng non
Anh mơ làm Ca Diếp

Ngọn gió nào oan nghiệp
Vướng vít bàn chân ai
Em trở về sớm mai
Chói chan đời thí chủ

Chuyện vui buồn chín đủ
Che góc lòng sân si
Em cúi xuống từ bi
Nhón chân son đài các

Anh nghe lòng đổi khác
Sỏi đá vừa nghe yêu
Con chim nhỏ cuối chiều
Hót lên lời dại dột

Giữa hai hồi chuông ngọt
Quên mất một lời kinh
Sao có những chân tình
Chảy tan vào dâu bể?

Em- môi cười ướt lệ
Anh- mắt khép cầu kinh
Giấc mộng ngày Trang Sinh
Để đêm về hóa bướm

Hãy nghe lòng thấp thởm
Sau một kiếp luân hồi
Hãy dỗ lòng thôi ươm
Hạt đời trên đất khó

Anh làm Sa di nhỏ
Em cám dỗ muôn phần
Nỗi sầu như dao đâm
Cuối ngày nhan sắc khóc

Tóc em như dòng sông
Qua những bờ khổ nạn
Cuối con đường khô hạn
Là hạnh phúc xanh um

Áo em màu xanh ư?
Áo anh màu cỏ úa!
Thời gian vừa mới đó
Gần như một sát na

Lòng anh rất ta bà
Với ba ngàn thế giới
Giữa liêu phòng chật chội
Ngây ngất một mùi em…

Phạm Ngũ Yên

QUÊN

phamnguyen

Bên cầu dừng lại
Ta ngồi trông mưa
Người về đâu mất
Chân hồng quên đưa

Vẫn là mưa bụi
Trên sông ngày nào
Vẫn là gió núi
Mang lời chiêm bao

Này em hoa quỳ
Chiều thơm phấn nụ
Người về bao lâu
Tình như áo cũ?

Cuối đường lưu xứ
Góc đời biệt giam
Lòng thấy thênh thang
Tiếng cười khổ nạn…

PHẠM NGŨ YÊN

CON SÁO SANG SÔNG

phamnguyen

Khi đưa tiễn nhau
Em về nơi khác
Lòng nghe dấy đau
Trùng trùng phai lạt

Giữa dòng trôi giạt
Đôi nhánh lục bình
Từng giọt mưa xanh
Xuống đời ray rứt

Thổi hoài heo hút
Cơn gió mũi lòng
Ta về phòng không
Khêu đèn thao thức

Tóc nào nhẫn nhục
Che lấp sông dài
Có người sáng mai
Không chờ nghe khóc

Chiều nay sợi tóc
Rơi xuống gối nằm
Đường phố lạnh câm
Cắt bàn chân mỏng

Thuyền trôi bé bỏng
Một người sang sông
Dội ngược về sông
Bài ca con sáo

Em như cơn bão
Bay qua đời thường
Ta như mùa xuân
Ngại ngần cỏ lệ

Tình yêu quá trẻ
Mà ta sắp già
Một dòng mưa sa
Cũng làm rét mướt…

PHẠM NGŨ YÊN
(Tháng 9, 2014)