CHUYỆN NHẢM NHÍ

phamhoainhan

[Nhắc nhở: Tựa bài đã ghi rõ đây là chuyện nhảm nhí, vì vậy đề nghị bạn đừng đọc. Nếu lỡ đọc, thì khi đọc xong xin chớ có trách viết gì mà nhảm nhí quá!]

Tèo là một tay viết tin lỗi lạc trong làng báo điện tử ở thành phố. Dượng Tám là một biên tập viên của đài truyền thanh xã ở nhà quê. Hôm nay Tèo về quê thăm dượng, dượng Tám không nề hà gì chuyện mình lớn rồi mà còn đi học ở con nít, quyết nhân cơ hội này nhờ Tèo chỉ bảo cho một số kinh nghiệm làm báo.

Trưa nắng, hai dượng cháu đi trên đường làng. Bên đường có đám trẻ đang cuốc cỏ, làm rẫy. Tèo nhìn, xuýt xoa rồi nói với dượng Tám:

Đây là đề tài viết tin nè dượng Tám. Dượng viết ngay cái tin có tít là: Đắng lòng trẻ thơ dãi nắng dầm mưa.

Dượng Tám chưng hửng. Tụi nhỏ làm cỏ là chuyện thường ngày, một buổi đi học, một buổi giúp việc nhà, có quái gì phải viết tin. Lại còn đắng lòng nữa. Nhưng thằng cháu giỏi giang của mình đã nói đắng thì cứ tin là đắng vậy.

Ôi, đắng lòng quá!

Như có hẹn, Tèo vừa nói dầm mưa thì trời chuyển mưa. Hai dượng cháu núp vô một cái chòi gần đó. Đám trẻ thì không trú mưa mà khoái chí nhào ra tắm mưa. Trong đám có một vài bé gái vừa bước qua tuổi dậy thì, nước mưa ướt áo quần làm lộ ra những đường cong khá khêu gợi. Tèo ngắm nghía rồi trầm trồ:

Lại có bài mới đây dượng Tám. Bài có tít là Bỏng mắt thiếu nữ trẻ đẹp lộ hàng trong mưa.

Dượng Tám nghĩ thầm: Trời mưa lạnh thấy mẹ chớ có nóng gì đâu mà nó nói là bỏng mắt. Nhưng thằng cháu giỏi giang của mình đã nói bỏng thì cứ tin là bỏng vậy.

Mưa tạnh, hai dượng cháu ra về. Cùng lúc đó không biết có chuyện gì đám con nít xúm chùm nhum lại gây gổ với nhau. Tèo lại vỗ vai dượng Tám:

Nếu dượng muốn viết thêm tin nữa thì tới coi tụi nó gây gổ chuyện gì, rồi về viết bài có tít là: Cộng đồng mạng ném đá chuyện xyz.

Dượng Tám nghĩ mà phục Tèo sát đất. Chuyện hổng có gì hết mà nó nghĩ ra được tới 3 bài viết với cái tít thiệt kêu. Đúng là nhà báo thành phố có khác!

Chiều tối, để cảm ơn, dượng Tám rủ Tèo nhậu dưới gốc sung sau nhà.

Buổi nhậu ấy có món mắm ruột là đặc sản quê hương làm bằng ruột cá ngừ. Món này rất ngon nhưng khách phương xa ăn chưa quen sẽ cảm thấy đắng. Tèo cũng vậy, đắng tới nhăn mặt. Dượng Tám cười, gật gù ra vẻ hiểu được điều gì đó.

Món kế tiếp là bò né. Ta đã biết đây là món thịt bò chiên trong chảo gang, dầu mỡ văng xèo xèo khiến người ăn phải né sang một bên, do đó gọi là bò né. Tèo né không kịp nên bị văng dầu mỡ vô mặt, đưa tay lên dụi mắt. Dượng Tám lại cười cười.

Đang nhậu thì mấy trái sung rớt bồm bộp xuống mâm. Dượng Tám cười hì hì, nói: ở nhà quê có dzậy mới dzui con à!

Buổi sáng, Tèo đang nằm lơ mơ ngủ thì nghe cái loa truyền thanh xã ra rả đọc các tin như sau:

Đắng lòng chàng trai trẻ ăn mắm ruột quê hương
Bỏng mắt với món bò né tuyệt hảo
Cộng đồng sung ném trái vào chuyên gia truyền thông cao cấp.

Tèo rên lên: Hừ, đúng là nhảm nhí!

Ừ, đúng là nhảm nhí thiệt. Đã biết vậy sao bạn còn đọc làm gì?

PHẠM HOÀI NHÂN

NGÀY XƯA CÓ MỘT ÔNG TIÊN…

phamhoainhan
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé ngồi khóc thút thít dưới cột đèn. Như thường lệ, nếu có đứa bé nào khóc thì ông tiên hay ông Bụt sẽ hiện ra. Lần này một ông tiên râu tóc bạc phơ xuất hiện. Ông tiên sửa tướng, tằng hắng lấy giọng rồi cất giọng trầm ấm hỏi cô bé:
-Tại sao con khóc?
Cô bé trố mắt ngó ông tiên, hỏi:
-Uh, ông là tiên ah ?
Ông tiên khoan khoái đáp lại:
-Ừa!
Cô bé lại òa khóc nức nở, nói:
-Hu hu, seo ông ko hỏi: Tại seo kon hók? mừ lại hỏi Tại sao con khóc?
Lần này tới lượt ông tiên trố mắt. Mất mấy giây để ông hiểu cô bé nói gì, rồi ông hỏi lại vì cớ làm sao cô bé ngồi dưới cột đèn mà khóc.
Cô bé vừa khóc vừa móc trong túi ra một cái điện thoại xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng và nói với ông tiên rằng cô muốn có một cái xì-mát-phôn cho bằng chị bằng em mà ba má chỉ mua cho cô cái điện thoại dành cho con nít.
Ông tiên già gật gù tỏ ra hiểu lý do khiến cô bé nức nở nhưng hỏi lại rằng xì-mát-phôn là cái giống gì mà mấy trăm năm nay trên cõi tiên ông chưa hề biết tới. Nghe tới đây cô bé càng khóc rống lên, biểu ông tiên cứ tới cửa hàng điện thoại di động hỏi cái thứ nào thời thượng nhứt, phù hợp nhứt là biết liền. Ông tiên lính quính nói:
-Được, được, ta đi liền. Con ngồi đây chờ ta chút nghen.
Nói xong, ông tiên biến đi.
Được ít phút, ông tiên lại hiện ra, hí hửng chìa cho cô bé một chiếc điện thoại.
-Nè, ta tặng cho con nè. Ta mới tới cửa hàng điện thoại hỏi mua thứ nào phù hợp nhứt. Họ ngó ta và bán cho cái thứ này nè.
Vừa nói, ông tiên vừa bấm phím điện thoại biểu diễn. Cái phone này có phím nào phím nấy bự chà bá, bấm phím số mấy nó đọc to lên số đó: Một, hai, ba, bốn… vui quá trời luôn!
Cô bé trợn mắt nhìn ông tiên, la lên:
-Trời ơi, điện thoại này là cái thứ dành cho ông ngoại tui mừ! Người già mắt kém, tai kém nên phải xài điện thoại như vầy. Nó còn cái loa ngoài phát to bà cố nữa, nói chiện điện thoại cả xóm đều nghe. Ông nghĩ seo mà đưa tui xài cái thứ này? Cho tụi bạn nó nói tui là bà cụ non hả?
Ông tiên lúng túng phân trần:
-Ta tới cửa hàng hỏi mua điện thoại thì họ bán cái này, nói rằng có model này mới nhứt thiết kế dành riêng cho những người như ta. Ta nghĩ rằng điện thoại dành cho ông tiên tất nhiên phải tốt cho con nên mua liền cho con đây. Năm trăm ngàn một cái chớ không phải ít đâu nghe con!
Cô bé bực mình, vùng vằng xô ông tiên, miệng lẩm bẩm:
-Tiên gì mà củ chuối quá, ông biến đi!
Ông tiên quê độ quá, lo le chiếc điện thoại di động dành cho người già trong tay, lẳng lặng biến đi. Chắc là giờ này ông vẫn đang đi tìm ai đó để tặng món quà này… Nếu bạn cần, xin hãy gọi điện cho ông. Đúng rồi, gọi điện chứ không cần ngồi khóc dưới cột đèn nữa, vì giờ ông có điện thoại rồi mà. Nếu tôi nhớ không lầm thì số điện thoại của ông là 0123456789…

PHẠM HOÀI NHÂN

Những chiếc cầu ở miền Tây

Phạm Hoài Nhân

phamhoainhan

Hai Ẩu làm hướng dẫn viên cho du khách nước ngoài tham quan miền Tây Nam bộ. Chỉ những chiếc cầu tre lắc lẻo, Hai Ẩu nói:

Cầu tre là nét đặc trưng của miền Tây Nam bộ. Đó là những thân tre được bắc qua kinh, qua rạch để làm cầu. Hình ảnh chiếc cầu tre thân thương đã đi vào ca dao, lời ru của má, như:

Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghình khó đi

Cầu tre còn đi vào lời ca, như

Làng tôi, nghe đu đưa mấy nhịp cầu tre
Làng bên, băng qua kinh nối tình miền quê.

Nhìn những chiếc cầu tre, khách trầm trồ:
– Oh, very exciting! Very good!

Lại thấy chiếc cầu dừa, Hai Ẩu giới thiệu tiếp:

Giống như cầu tre, nhưng cầu dừa bắc bằng thân cây dừa. Thân dừa to hơn thân tre, nhưng khi mưa ướt trơn trợt rất khó đi. Vậy nên cây cầu dừa cũng được đưa vào câu hát:

Cầu dừa trơn trợt lắm em ơi
ai mà không khéo té như chơi
môi son má đào chân guốc cao gót làm sao qua cầu dừa…

Khách lại trầm trồ: Oh, very exciting! Very good!

Rồi hỏi còn cầu gì nữa hông? Hai Ẩu đang bí, chợt nhìn thấy ven sông có một loại cầu khác, bèn mừng rỡ huyên thiên:

Còn một loại cầu nữa kêu là… cầu tõm! Dân miền Tây vốn tình cảm lai láng, cho nên khi đi giải quyết cái bầu tâm sự cũng thích ra ngoài sông, cá lội tung tăng, nước chảy hoa trôi, những tiếng tõm tõm của vật thể rơi xuống sông như đệm nhạc. Lại không dấu mặt mà ló mặt ra nhìn đời, nhìn người, nhìn trời trăng mây nước.

Có những đôi trai gái yêu nhau cùng đi với nhau khắp nơi, kể cả… đi cầu! Chàng ngồi cầu tõm bên này, nàng ngồi cầu tõm bên kia, ngay khi đang làm chuyện đó vẫn nhìn thấy mặt nhau.

Chàng gọi với qua bên nàng:
– Anh nhớ em lắm! (Tõm!)
Nàng cũng đáp với qua bên chàng:
– Em cũng nhớ anh lắm! (Tõm!)
Thiệt là tình tứ hết sức!

Khách sửng sốt, kêu lên:
– Excellent! It’s romantic!
và hỏi Hai Ẩu có bài hát nào ca ngợi cái cầu tõm như cầu tre và cầu dừa hay không?

Hai Ẩu vò đầu một hồi rồi trả lời:

Có chớ! Có bài Rước tình về với quê hương, trong đó có đoạn này:

Nước mát hoa thơm
Ôi nước mát hoa thơm
Đưa tình ta đi tới giấc mơ tuyệt vời

Screen Shot 2014-03-03 at 4.20.05 PM

Bâng khuâng chiều ba mươi

PHẠM HOÀI NHÂN

Đi qua  vùng cỏ non
Ngỡ mùa  xuân đang tới
Bâng  khuâng chiều ba mươi
Tóc em  xanh màu  trời

Đó là ca từ  trong bài Đi qua vùng cỏ non của nhạc sĩ Trần Long Ẩn.

ngỡ mùa xuân  đang tới nên ta hiểu  ngay chiều ba  mươi ở sau đó chính là ba mươi Tết.  Chiều cuối năm  dễ khiến người ta bâng khuâng nghĩ đến thời khắc giao thừa. Ý này càng rõ hơn  khi đoạn sau đó nói đến mùa thu:

Đi qua  vùng lá rơi
Ngỡ mùa  thu đang tới
Đường rộng  nào em đi
Đóa hồng  nào trên tay

Thế nhưng  những nhà quản lý văn hóa nhìn xa trông rộng của chúng ta ở thời điểm sau  1975 đã không chịu hiểu như vậy, mà tầm nhìn cao siêu của họ đã thấy rằng  ba mươi ở đây không phải ba mươi Tết mà là ba mươi tháng  Tư.  Thế là nhạc sĩ  Trần Long Ẩn bị quở: Ba mươi tháng Tư là ngày chiến thắng, ngày toàn dân hân  hoan reo mừng, tại sao chú mày lại bâng khuâng? Phản động!  Thế là bài hát  bị cấm. Cấm một thời gian dài.  Hồi đó, thời  bài hát chưa bị các nhà quản lý văn hóa thông thái phát hiện tư tưởng  phản động, mình rất thích nghe bài này qua giọng ca Thanh Lan. Giờ Thanh Lan đã đi mất  rồi. Mình thích lắm những câu:

Em phải đi đến  nơi
Dù muộn cũng phải nói với  nhau
Những dòng sông đã lâu
không ra được biển rộng
Là những dòng sông lạc  loài 
muộn phiền quanh vách  núi 
như gương không người  soi
và nhất là  đoạn này
Những giọt nước mắt  ai 
lăn qua môi ưa  cười
Và những được mất riêng của  mình
Đời người ai cũng  có 
Hãy cho nhau tình  yêu
Hãy thương nhau thật  nhiều!
May  là sau đó bài Đi qua vùng cỏ non được lưu hành trở lại. Quang Dũng, Hồng  Nhung… đã hát lại bài này thay cho Thanh Lan ngày xưa.
Bây  giờ đang là chiều Ba mươi, và mình đang bâng khuâng. Vì thế mình nghe lại Thanh  Lan hát Đi qua vùng cỏ non để… bâng khuâng chiều ba  mươi.
Và  tự nhiên mình nghĩ: Hay là Trần Long Ẩn bâng khuâng chiều ba mươi tháng Tư  thiệt ta? Và nếu vậy thì bài Đi qua vùng cỏ non bị cấm cũng là…  đáng đời! 🙂

CHUÔNG GỌI HỒN AI?

Một hôm, Văn Tưng đang lượn lờ trên Phây-búc bỗng tình cờ đọc một status trên tường cậu em của Văn Ngố: Anh Văn Ngố đang bịnh nặng nằm cấp cứu ở bịnh viện XYZ. Tưng giựt mình vội móc điện thoại gọi Ngố để hỏi thăm tình hình. Bấy giờ Ngố đang chèo queo như con mèo, đuối như trái chuối trên giường bịnh, đâu có nghe được phone của Tưng. Thế là điện thoại cứ te te không người trả lời. Tưng không liên lạc được với Ngố. Bịnh viện XYZ thì ở quá xa nhà Tưng. Thời buổi công nghiệp này ai mà quởn để đi thăm bịnh xa xôi như vậy, thế nên để tỏ tấm lòng thương cảm đến bạn mình Tưng tận dụng công nghệ hiện đại. Tưng giật một status mùi mẫn trên tường nhà mình, tả oán hoàn cảnh của Ngố, nhân tiện tạo sự thương cảm để câu view: Anh Văn Ngố tội nghiệp của tôi đang bịnh thập tử nhất sinh trong hoàn cảnh éo le: thất nghiệp, bị bồ đá, gia cảnh túng quẫn…

Status của Tưng gợi nên sự thương cảm, hàng trăm còm-men (và vài trăm Like) tới tấp chia buồn. Người quen với Ngố có, người không quen cũng có, ai cũng rên rỉ thở than rằng chàng Ngố này quá ư tội nghiệp. Tưng khoái lắm vì trang nhà Phây-búc của mình được nhiều người thăm, và tự khen: Mình có tình với thằng Ngố quá, nó mà biết nhiều người chia sẻ vậy chắc thích lắm! (và mọi người còm-men cũng hả dạ lắm, cho rằng bày tỏ tình cảm vậy là tốt quá rồi, cần chi phải đi thăm!)

Được vài ngày, Tưng thử gọi lại cho Ngố. Lần này điện thoại ngoài vùng phủ sóng. Ta có thể đoán được là Ngố nằm viện lâu quá, không sạc điện thoại nên hết pin, nhưng Tưng không nghĩ như vậy. Sẵn dịp nhiều chuyện trời ơi đất hỡi của ngành y tế đang xảy ra, Tưng bèn tự chế ra một status như vầy: Bọn lang băm của bịnh viện XYZ vòi tiền, không có phong bì thì không thèm chữa cho bạn Ngố. Bọn chúng lại còn dốt nát nữa, Ngố bị đau tim mà chúng chẩn đoán là… bệnh trĩ!

Cộng đồng Phây-búc vốn khoái chửi, nên được lời như cởi tấm lòng bèn tha hồ tung còm-men chửi búa xua. Nào là lương y như ác mẫu, nào là bọn ngu dốt thượng hạng, nào là cái lũ cờ-hó coi đồng tiền như cái bánh xe… Thôi thì bao nhiêu con vật xấu xí, bao nhiêu thứ hôi thúi tung ra đầy trên Phây-búc.

Lại vài ngày sau, Tưng thử gọi cho Ngố, vẫn ngoài vùng phủ sóng. Tưng chợt nghĩ: Lâu quá mà nó vẫn bặt tin, hay là nó… chết mẹ nó rồi? Thôi, nó chết là phận nó, xa xôi quá đi điếu bất tiện, mình phân ưu… trên Phây-búc vậy! Tưng giật status: RIP Văn Ngố! kèm theo đó là một cái icon mặt buồn áo não.

Một tuần sau, đang lúc nửa đêm, điện thoại của Văn Tưng reo. Trên màn hình hiện ra số của Văn Ngố! Văn Tưng run bắn người, lẩy bẩy bắt máy. Tiếng của Văn Ngố như oan hồn vọng về từ cõi xa xăm. Văn Tưng lắp bắp: Ngố ơi Ngố, mầy sống khôn thác thiêng , mầy đừng có hù tao như vậy chớ!

Tiếng Văn Ngố cằn nhằn: Mầy khùng hả? Mấy bữa tao nằm bịnh viện, tối ngủ say bị tụi trộm nó chôm mất “dế” nên mất hết số điện thoại liên lạc. Nay khỏe rồi, mới ra viện, mua “dế” mới và đăng ký lại số phone cũ. Kiếm hoài mới ra số phone của mầy đó. Mẹ nó, bịnh hoạn chẳng có thằng nào tới thăm! Đang kẹt tiền quá, giúp chút đỉnh được hông bạn?

—Văn Tưng có cho Văn Ngố mượn tiền hay không, tôi không biết. Tôi chỉ đang tự hỏi: Chiếc điện thoại (hay số điện thoại) có đại diện cho một con người được không ta?

PHẠM HOÀI NHÂN

HẬU Ỷ THIÊN ĐỒ LONG KÝ

Phạm Hoài Nhân

65f657b0jw1dplkmv67igj

1.
Từ ngày rời bỏ Minh giáo, xa lìa chốn giang hồ, Trương Vô Kỵ sống yên ấm bên người đẹp Triệu Mẫn. Giữ lời hứa năm nào, ngày ngày chàng làm nhiệm vụ kẽ lông mày cho nàng. Cuộc sống thật bình an và hạnh phúc.

Thế nhưng kẽ lông mày cho người đẹp riết cũng chán ngấy. Bữa nọ, Vô Kỵ chán như con gián, ngồi rờ râu ngẫm nghĩ, bổng một dị nhân xuất hiện. Dị nhân này trao cho chàng một bí kíp, gói kỹ trong lớp giấy dầu rồi biến mất, không để lại tính danh.

Vô Kỵ nhớ năm xưa dưới hang sâu, tình cờ tìm được trong bụng con vượn già cũng một quyển bí kíp gói trong giấy dầu như vậy mà luyện thành Cửu dương chân kinh, giúp chàng lừng danh chốn võ lâm. Bồi hồi nhớ chuyện ngày xưa, Vô Kỵ thầm nghĩ: Đây có lẽ lại là một môn võ công đệ nhất thiên hạ nữa chăng?

Mở lớp giấy ra, Vô Kỵ đọc thấy dòng chữ trên trang bìa quyển bí kíp: Blogger chân kinh – Cách tạo blog.

Vô cùng hào hứng, Vô Kỵ ngày đêm miệt mài luyện môn võ công này…

2.
Càng luyện tập, Trương Vô Kỵ càng say sưa với môn võ công bờ-lốc. Chàng đã biết tạo các entry cho mình, treo lên blog. Chàng invite nhiều bằng hữu đến viếng thăm ngôi nhà bờ-lốc của mình. Rồi mỗi ngày, mỗi giờ, chàng miệt mài viếng thăm các blog của bằng hữu, chăm chỉ đọc từng entry, rồi còm-men vào mỗi nơi một chút. Thế nhưng điều sung sướng nhất đối với Vô Kỵ là được bạn bè viếng thăm blog của mình, để lại những còm-men rất ư sảng khoái. Mỗi lần đọc được lời còm-men đắc ý, Vô Kỵ lại vỗ đùi cười lên ha hả!

Vô Kỵ rất hoan hỉ khi nhìn thấy pê-viêu (Page Views) của mình tăng lên, nó chứng tỏ bạn bè viếng thăm blog của chàng ngày càng nhiều. Đôi khi pê-viêu tăng chậm, chàng mặt mày ủ dột, thấy như mình bị bỏ rơi. Vô Kỵ bèn nghĩ ra cách câu pê-viêu, chàng treo lên blog những én-tri hấp dẫn như: Luyện Cửu dương chân kinh như thế nào? Chuyện chưa ai biết trên Băng hỏa đảo…

Cứ thế, Vô Kỵ ngày càng ghiền blog. Chàng treo hẳn lên phòng của mình một câu thư pháp như sau: Hảo hớn một ngày không blốc-ghinh, soi gương thấy mặt mũi gớm ghiếc!

(Nàng Triệu Mẫn đã viết tiếp ngay dưới đó một câu như sau: Hảo hớn lúc nào cũng blốc-ghinh, soi gương thấy mặt mũi như thằng ngố!)

3.
Tình cũ không rủ cũng tới. Trong số bạn blog của Trương Vô Kỵ có nàng Chu Chỉ Nhược, tức Cô gái Đồ Long. Khỏi phải nói là Vô Kỵ thường xuyên đọc blog của nàng.

Ngày nọ, vô tình Vô Kỵ bị cuốn theo một dòng entry của Chu Chỉ Nhược. Nàng post lên entry miệt thị một công nương danh giá chốn kinh thành. Thế rồi cõi giang hồ blog ồn ào lên, các còm-men, các én-tri bay như bươm bướm. Kẻ bênh vực, người phê phán loạn cả.

Mới đầu, Vô Kỵ cũng góp vui bằng cách còm-men mấy câu (gọi là góp vui, vì thật ra Vô Kỵ chẳng rành gì về vụ này, chàng chỉ còm-men để vui lòng Chu Chỉ Nhược), nhưng bất ngờ có kẻ đọc được còm-men của chàng, bèn post lên còm-men khác, chửi chàng như cờ-hó! (Cờ-hó nghĩa là gì, cho đến giờ Vô Kỵ cũng chưa hiểu, chàng chỉ chép lại nguyên văn như vậy thôi).

Vô Kỵ càng đọc càng thấy ép tim, tức ngực, cảm giác giống như trúng phải Huyền Minh thần chưởng của Huyền Minh nhị lão năm nào. Chàng oẹ ra mấy ngụm máu tươi, lảo đảo rời khỏi các trang blog đó.

4.
Vẫn ghiền blog, Vô Kỵ lò dò sang các blog khác. Chàng thấy có blogger nào đó post lên entry của mình một đoạn video clip, khuyến khích mọi người xem. Vốn tính quảng giao, thân thiện, chàng hăng hái click vào để xem cho tỏ lòng hiếu khách.

Vừa xem xong, Vô Kỵ thấy bủn rủn cả tay chân, đầu váng mắt hoa, y chang như trúng phải độc dược “Thập hương nhuyễn cân tán” của Triệu Mẫn ngày nào. Chắc các bạn còn nhớ, loại tà độc này một khi phát tác, lập tức gân cốt toàn thân yếu ớt, nội lực không thể phát huy.

Vậy Vô Kỵ vừa xem thấy cái gì? Thấy cái mà ai cũng có thể thấy nhưng không thể nói ra, chẳng qua chỉ là cảnh sinh hoạt gia đình của một tiểu thư khuê các mà thôi. Nhưng càng đọc các en-tri, còm-men bình phẩm, bênh vực, chê bai (có cả những lời khả ố) Vô Kỵ càng thấy u u mê mê, chẳng còn biết đâu là lối đi nữa. Người ta thấy chàng lơ mơ như một thằng khùng, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa: Có lỗi mà không có tội? Có tội mà không có lỗi?

5.
Lại nói sang chuyện Chu Nguyên Chương, một giáo đồ trong Minh giáo của Trương Vô Kỵ. Lúc này Chu Nguyên Chương đã lên ngôi vua, lấy hiệu là Minh Thái Tổ. Quần hào và bá tánh trong thiên hạ người phục, kẻ không phục, thế là lại dấy lên một làn sóng tranh luận trong cõi blog.

Vô Kỵ lò dò đọc trong blog thì thấy có những blogger cho rằng Minh giáo suy cho cùng cũng là Ma giáo như giang hồ trước đây vẫn gọi, cũng có những blogger ca ngợi Chu Nguyên Chương có công đánh đuổi quân Mông Cổ giành lại đất nước. Thế rồi chửi nhau ì-xèo, chửi đến mức cuối cùng cũng không ai biết mình đang chửi cái gì nữa. Thậm chí có những blogger chẳng ai biết là ai, chẳng biết là đang ủng hộ cái gì, vì lúc thì nói thế này, lúc thì kêu thế nọ, tựu trung là chỉ chửi cho… sướng miệng!

Vô Kỵ quá hoang mang, không biết còm-men như thế nào, post lên én-tri ra làm sao để đừng bị ai chửi rủa, bởi vì ngay chính Chu Nguyên Chương là một đồng đạo của chàng trong Minh giáo thuở nào chàng cũng không biết là nên khen hay nên chê!

Chàng ngỡ đâu càng luyện blogger chân kinh thì càng hiểu blog, ngờ đâu càng luyện càng thấy rối tinh lên, chẳng hiểu cõi blog này là cái quái gì mà huyền vi đến thế.

Vô Kỵ quyết định quay về núi Võ Đang, tìm gặp thái sư phụ Trương Tam Phong để hỏi cho ra lẽ xem cõi blog là gì mà u u minh minh vậy.

6.
Tại núi Võ Đang, sau khi nghe Vô Kỵ kể lể sự tình, Trương Tam Phong điềm đạm giải thích:

Cõi blog như cõi giang hồ của chúng ta. Nó tự phát, nằm ngoài tầm kiểm soát của triều đình.

Trong giang hồ cũng có đủ hạng người, đủ bang hội, môn phái. Có môn phái đức cao vọng trọng như Thiếu Lâm, Võ Đang… cũng có bang ăn mày như Cái bang, lại có những bang hội chuyên môn cướp bóc… thì cõi blog cũng thế.

Trong giang hồ có bậc hào kiệt, có gã lãng tử, có tay bá đạo, có kẻ đa tình… thì blogger cũng vậy.

Ngoài chính quyền, nhưng giang hồ có luật riêng của nó, đó là… luật giang hồ! Không phải muốn làm gì thì làm, nếu không sẽ bị chính giang hồ đào thải.

Có những người thân chốn giang hồ, nhưng dốc lòng phụng sự quốc gia, cũng có những người thân làm triều chính, nhưng giao du với nghĩa hiệp giang hồ.

Vô Kỵ cúi đầu nghe dạy, Trương Tam Phong bỗng nói thêm:

Này con, cõi blog bao la lắm, vấn đề là con phải biết đọc và hiểu những điều sáng suốt. Đọc gì, viết gì trên blog là cả một tuyệt kỹ võ công con ạ. Ta tặng bí kíp này, con hãy về xem đi nhé.

Trương Tam Phong ban cho Trương Vô Kỵ một bí kíp chỉ lớn bằng đầu ngón tay. Vô Kỵ cung kính nhận lấy và quay về.

7.
Vô Kỵ mở bí kíp của sư phụ ra để xem. Trong đó chỉ có duy nhất một dòng chữ là địa chỉ web của một blogger có nick là Ức Trai.

Chàng vội vã vào blog của Ức Trai để xem, đọc ngay được một entry có tựa là Bình Ngô Đại Cáo, trong đó có những dòng như sau:

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo

Đọc xong, Trương Vô Kỵ ngửa mặt lên trời, kêu lên:

Đội ơn thái sư phụ, con đã hiểu rồi. Cõi blog thật vi diệu!

PHẠM HOÀI NHÂN

TRƯƠNG CHI BUỒN

Phạm Hoài Nhân

TruongChi_by_moonywolf

Trương Chi buồn là chuyện đương nhiên. Không buồn thì làm sao có tiếng sáo u hoài trên sông vắng khiến Mỵ Nương xao xuyến cõi lòng? Trương Chi càng buồn gớm buồn ghê hơn nữa sau khi gặp gỡ Mỵ Nương để ôm trong lòng một khối tình câm lặng. Khối tình ấy đeo đẳng mãi trong lòng chàng đến nỗi khi chàng chết đi nó kết tinh thành khối ngọc. Để rồi người ta lấy khối ngọc ấy làm thành chiếc chén ngọc dâng lên Mỵ Nương. Để rồi khi nàng rót trà vào chiếc chén ấy hình bóng chàng Trương Chi hiện lên lung linh cùng chiếc thuyền lung linh trên sóng nước cùng tiếng sáo u hoài. Để rồi giọt lệ Mỵ Nương rơi xuống làm chén ngọc vỡ tan… Nỗi buồn Trương Chi thấm đẫm niềm yêu khiến bao nhiêu áng thơ ca trác tuyệt diễm tình kể lại câu chuyện này từ xưa đến nay vẫn làm tim ta thổn thức Tiếp tục đọc

CHUYỆN TÌNH NGƯU LANG CHỨC NỮ

Phạm Hoài Nhân

15-3fa4b

Ngày xưa, xưa lắc có đôi tình nhân yêu nhau đắm đuối. Chàng là Ngưu Lang, nàng là Chức Nữ. Cả hai say đắm trong men tình nên chểnh mãng việc Ngọc Hoàng đã giao. Ngọc Hoàng trừng phạt hai kẻ yêu nhau bằng cách đày hai người kẻ ở đầu sông, người cuối dòng sông Ngân.

Từ đó và nhiều ngàn năm sau nữa, đôi uyên ương xa cách nhau trong nỗi nhớ đằng đẵng, mỗi năm họ chỉ được gặp nhau một lần vào tháng Bảy. Nước mắt trùng phùng làm nên những cơn mưa ngâu sụt sùi không dứt.

Nhiều ngàn năm, Ngọc Hoàng vẫn chẳng động lòng và cho rằng đó là hình phạt xứng đáng dành cho những kẻ có tội.

Thế nhưng mấy năm trở lại đây, dường như Ngưu Lang Chức Nữ không còn yêu nhau nữa. Họ không còn nhớ nhau, thậm chí tháng Bảy đến họ cũng chẳng coi là thời điểm phải đợi chờ. Ngọc Hoàng nghe Nam Tào báo cáo lại sự việc trong một buổi… họp giao ban và Ngài vừa ngạc nhiên vừa bực bội. Nếu họ không còn nhớ nhau thì hình phạt còn có ý nghĩa gì nữa Tiếp tục đọc

Em cứ hẹn, nhưng em đừng đến nhé!

Phạm Hoài Nhân

ms8SH5AryqIcp18c-lnGIWA

Thời buổi này, nhiều áng thơ tình tuyệt tác ngày xưa bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Thí dụ như đoạn thơ sau đây của Nguyên Sa:

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím

Cái khoản áo vàng, áo xanh, yêu hoa, mến lá thì giờ này vẫn còn tạm hiểu và chấp nhận được đi. Thế nhưng cái vụ thay mực tím để viết thư tình thì đúng là hổng hiểu! Giờ này ai còn viết thư nữa? Người ta chỉ gởi email thôi! Mà giả dụ như là có viết thư đi nữa cũng có ai xài viết mực đâu mà thay mực? Người ta xài viết bi!

Ngay cả chuyện gởi email giữa đôi trai gái cũng dần trở nên hiếm. Chưa tiếp xúc nhau ngoài đời, chưa thân thiết thì nói chuyện với nhau qua mạng xã hội, qua blog, hoặc chat. Quen nhau rồi thì a lô hoặc nhắn tin qua điện thoại là xong ngay. Tất cả những chuyện này đâu cần phải ngồi trong khuê phòng, bên án thư mới làm được, mà chỉ cần một cái xì-mát-phôn là có thể thực hiện ngay mọi nơi, mọi lúc. Xì-mát-phôn thì bây giờ ai mà chả có chứ Tiếp tục đọc

Chuyện 1001 đêm: Ông lão đánh cá và vị thần

Phạm Hoài Nhân

b15-17

Ngày xưa, lâu lắm rồi (khoảng năm 2010), tại một làng quê ven biển có ông lão đánh cá nghèo khó nhưng rất cần cù. Một buổi sớm tinh mơ, như mọi sớm mai khác, ông ra biển đánh cá. Đã có lời thề từ nhỏ, nên mỗi lần ra biển ông chỉ tung 4 mẻ lưới mà thôi. Hôm ấy, mẻ lưới đầu ông chỉ kéo lên được mấy miếng rác, vỏ lon bia của khách du lịch quăng tứ tung. Hai mẻ sau cũng chỉ được mấy cành khô và vài con cá chết. Thất vọng, ông quăng mẻ lưới cuối cùng, thầm mong sẽ có nhiều cá về để nuôi gia đình.

Tấm lưới nằng nặng làm lòng ông mừng khấp khởi. Than ôi, khi kéo lên thì chẳng có cá mà chỉ có chiếc bình bằng đồng cũ xì. Chán như con gián, ông buồn tình quan sát chiếc bình, thấy nó có cái nắp vặn chặt trên miệng. Tò mò, ông vặn nắp để mở ra. Bụp một cái, có làn khói xám từ trong bình bay ra, vươn lên trời cao rồi làn khói từ từ tụ lại thành hình một… ông thần Tiếp tục đọc