BI KỊCH KIỀU PHONG

phamhoainhan

(Trích Thiên long bát bộ của Kim Dung – Hồi 15

Trong rừng hạnh ngoài thành Vô Tích, bang chủ Cái bang Kiều Phong đang đứng giữa bang chúng, Đoàn Dự cùng các cô nương Vương Ngữ Yên, A Châu, A Bích ở bên ngoài.
Kiều Phong gằn giọng hỏi:
-Kẻ nào buông điều tiếng về Kiều mỗ, và đã nói những gì, xin các huynh đệ hãy thẳng thắn cho Kiều mỗ biết
Tiếng ồn ào huyên náo, nhiều giọng nói cất lên:
-Kiều Phong chính là người Khiết Đan. Bọn chó Khiết Đan đê tiện!
-Ngươi là chó Khiết Đan, giả nhân giả nghĩa vào Cái bang để hãm hại người Tống chúng ta.
Kiều Phong gầm lên:
– Láo, ta đây căm hờn Khiết Đan đến tận xương tủy. Kẻ nào buông lời vô sỉ như thế?

Đám đông lặng đi một chút, rồi những tiếng xầm xì lại vang lên:
– Đúng hắn là người Khiết Đan, trên Phây đang bàn tán ì xèo kia.
Kiều Phong ngẩn ra, hỏi:
-Phây là cái gì?
Đoàn Dự vội vã móc cái iPad ra, đem tới trước mặt Kiều Phong. Trong rừng hạnh sóng 3G khá tốt, Đoàn Dự dzô Internet, truy cập nhanh đến các trang Facebook của giới giang hồ. Quả là trong đó đầy dẫy những lời bàn ra tán vô của võ lâm, chửi bới, sỉ vả Kiều Phong vô cùng thậm tệ.
Đoàn Dự search tiếp tới một trang Facebook khác, trong đó lại tùm lum lời bàn của giang hồ, cho rằng Kiều bang chủ đã giết chết Mã phó bang chủ để bịt đầu mối về xuất xứ Khiết Đan của mình. Một tay đại ca nào đó còn post lên cả một note dài, mô tả lúc ra tay hạ sát Mã phó bang chủ Kiều Phong đã làm như thế nào. Thậm chí còn mô tả tỉ mỉ lúc đó Kiều Phong đã phun ra bao nhiêu bãi nước bọt, cười khằng khặc mấy tiếng và còn… ngáp mấy cái nữa.

Lại một chỗ khác trên Facebook, bọn quần hào lại comment nhăng nhít ý kiến cho rằng chính Kiều Phong đã bỏ tiền thuê Mộ Dung Phục “dứt điểm” Mã phó bang chủ. Bọn họ kể y như thiệt, rằng lúc mấy giờ Bắc Kiều Phong và Nam Mộ Dung đã gặp nhau ở quán nhậu nào, lúc đó ăn món lẩu dê hay món thịt cầy trước, nhậu rượu gì…

Kiều Phong không nhịn được, vung gậy lên, định tung đòn vào cái iPad của Đoàn Dự, hét:
-Bọn chó sủa bậy! Ta sẽ cho chúng biết thế nào là đả cẩu bổng!
Đoàn Dự lính quýnh ôm chặt iPad, can:
– Không được đại ca ơi! Không thể đả cẩu được vì đây không phải là… cẩu. Chỉ là Phây-búc-cơ thôi, đại ca có biết chúng là ai, ở đâu đâu. Làm sao đại ca đả được?
Kiều Phong vẫn chưa hiểu, hùng hổ:
-Đã thế ta sẽ cho chúng biết thế nào là Hàng long thập bát chưởng!
Đoàn Dự cố giải thích
– Hàng long thập bát chưởng cũng vô phương. Trên Phây chỉ là cái nick, không ai biết chắc nick đó là ai, ở đâu. Vì thế đại ca không thể làm gì được chúng. Ngược lại, chúng tha hồ đưa đủ thứ thông tin lên mạng, chẳng cần biết đúng sai. Tha hồ chửi bới, tha hồ thóa mạ, vu khống… Ác một nỗi là những thông tin này được hàng ngàn, hàng triệu, thậm chí hàng tỷ người đọc… Ờ, cái này có thể gọi là “Cách không thần chưởng” đó đại ca.
Kiều Phong ủ rũ hỏi Đoàn Dự:
-Vậy theo đệ ta phải làm gì đây?
Đoàn Dự rụt rè đề nghị:
-Hay là… hay là đại ca học sơ sơ IT rồi tạo một trang Phây-búc, lên đó chửi lại bọn nó cho… dzui? Tiểu đệ cũng tham gia… chửi phụ!
Kiều Phong lắc đầu, thét lên một tràng dài rung chuyển cả rừng hạnh:
-Tình thế đã như thế này ta sao còn có thể làm bang chủ cái bang được nữa! Ta sẽ đi tìm xem ta là ai, và sẽ luyện võ công để đánh bại cái… cái Phây-búc thần chưởng đó!
Kiều Phong quay lưng bước đi, không nhìn lại. Vù một tiếng, thanh đả cẩu bổng được chàng ném ngược trở lại.

Bi kịch bắt đầu từ đây.

PHẠM HOÀI NHÂN

Bí quyết để nổi tiếng

phamhoainhan

Facebook là nơi dễ khiến người ta nổi lên lòng ham muốn. Khi post một hình hay một status thái lên thì muốn người ta thích và bấm like cho nhiều, muốn người ta comment cho lắm. Khi mình comment hay like ở nhà người khác, thì trong lòng cũng kỳ vọng rằng người ta sẽ đáp lễ bằng cách comment hay like ở nhà mình, hoặc nhấn like cái comment của mình. Trạng thái mong muốn có thể cực đoan đến mức: không cần phải khen, ném đá cũng được miễn là comment càng nhiều càng tốt, để chứng tỏ ta đây được nhiều người quan tâm.
Ba Trợn cũng không ra ngoài cái ngoại lệ đó. Mỗi lần vô Facebook, nó đều ngó số lượng like, comment trên nhà mình, so sánh với số lượng tương ứng của người khác mà mủi lòng. Không cầm lòng được, Ba Trợn tìm đến quân sư Hai Ẩu để hỏi han:
– Anh Hai ơi! Làm sao để trang Facebook của em có nhiều người like, nhiều người comment?
– Dễ ẹc! Viết những câu status thật hay hoặc thật buồn cười.
– Hic, em không nghĩ ra được cái gì hay hoặc buồn cười hết anh Hai ơi!
– Vậy thì post lên những tấm hình thật đẹp hoặc thật độc.
– Hu hu, em chỉ có hình xấu òm và chẳng có gì đặc biệt hết.
– Hừ, gì cũng hổng có hết thì lấy chi để người ta thích. Hay là đi chôm hình, chôm status của người khác đưa lên nhà của mình đi.
– Đâu được anh Hai. Của người ta hay thì thiên hạ đã coi trước rồi, đâu đợi coi ở nhà mình. Mà nếu họ có coi ở nhà mình và like thì cũng hổng sướng, vì đâu phải của mình đâu.
Ba Trợn tỉ tê:
– Anh Hai thông cảm cho thằng em bất tài này. Em chẳng có gì hay ho hết mà vẫn muốn người ta like mình, comment cho mình. Nếu em tài giỏi thì đã tự mình thu hút mọi người, đâu cần nhờ tới anh Hai làm gì. Ráng giúp dùm thằng em đi anh Hai!
Hai Ẩu được nâng bi, khoái lắm, nói:
– Chú mầy ra cho anh đề bài khó quá: không biết gì, không giỏi gì mà muốn mọi người thích. Thế nhưng anh đây vẫn có cách giúp chú.
– Dạ, anh cứ dạy bảo. Em xin nghe.
– Chú mầy hãy vô trang Facebook của một người nổi tiếng nào đó, giáo sư Ngô Bảo Châu chẳng hạn. Rồi comment vô đó một câu đại khái như thế này: Tay này cũng khá đấy!
– Hả? Làm vậy có du côn và hỗn quá không? Em là cái thá gì mà dám nói với giáo sư Ngô Bảo Châu Tay này cũng khá đấy! theo cái kiểu dạy đời vậy.
– Ấy, vậy mới sốc hàng chứ! Nói giọng đó thì chỉ có thể là một trong hai trường hợp. Một là một thằng mất dạy, hỗn láo không biết thế nào là lễ độ. Hai là một bậc sư phụ, giỏi hơn hẳn người được comment (ở đây là GS Ngô Bảo Châu). Cả hai trường hợp đều khiến người xem quan tâm đến kẻ vừa comment xem đó là ai mà mất dạy (hay tài giỏi) như vậy? Họ cũng sẽ vào trang nhà của chú mầy để coi lai lịch, mặt mũi chú mầy ra sao. Tha hồ mà nhận comment chửi rủa nhé!
Ba Trợn nghe lời, làm thử. Nó vô trang của mấy tay nhà báo nổi tiếng, còm vô đó câu: Viết thế cũng được đấy! Vô trang của người mẫu xinh đẹp, nó còm: Ngó tướng cũng được đấy! Vô trang của ca sĩ lừng danh, nó còm: Hát vậy nghe cũng khá đấy! Vì các trang ấy có nhiều người xem, nên nhiều người thấy cái câu bố láo của Ba Trợn, và họ chửi tới tấp. Thế là Ba Trợn nhận được nhiều comment dù rằng nó chẳng sáng tạo ra được cái giống gì hay ho cả.
Hai Ẩu khoái chí, nhìn Ba Trợn, cười hỏi:
– Sao? Chú mầy thấy sáng kiến của anh hiệu quả không?
Ba Trợn cũng ngó Hai Ẩu, cười trả lời:
– Tay này cũng khá đấy!!!

PHẠM HOÀI NHÂN

Cô bé bán diêm

phamhoainhan

Noel năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một cô bé bán diêm đang lang thang qua các hang cùng ngõ hẻm, mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai.

Các cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm lừng tỏa ra. Cô bé vẫn biết đêm nay là Noel nhưng chưa chịu về nhà, vì về nhà nào có gì vui, có khi lại nghe bố mẹ mắng. Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chân vẫn đóng băng vì lạnh, em chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởi ấm những ngón tay.

Que thứ nhất bật lên, ngọn lửa ấm áp sáng bừng như cây nến nhỏ, cô bé thấy trước mắt mình một căn phòng sang trọng. Chăn êm, nệm ấm, gấu bông chất lủ khủ. Và ô kìa, một cô nàng trạc tuổi em đang cầm máy ảnh õng à õng ẹo trước gương. Lửa vụt tắt, căn phòng biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở.

Cô bé bật que diêm thứ hai, căn phòng lại hiện ra. Cô nàng lúc nãy đang… tự sướng, khoe hàng trước một camera trên laptop. Nhìn cô nàng ưỡn tới ưỡn lui, khoe đàng trước, khoe đàng sau, show khúc trên, show khúc dưới, cô bé bán diêm bĩu môi khinh bỉ: Xời, xấu hoắc mà cũng bày đặt show hàng, bổn cô nương ngó thấy mà gớm! Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ở trước một ngôi trường học. Một đám nữ sinh trong áo dài trắng thướt tha đang chạy như… ngựa trước cổng trường. Cô bé phấn khởi hét lên Yeah! Yeah!, và chăm chú nhìn xem đám… nữ tặc đó làm gì mà ồn ào thế. Bỗng nhiên que diêm lại tắt phụt.

Bực mình, cô bé bật que diêm thứ tư, và tiếp tục thấy toàn cảnh vụ việc. Đám nữ sinh ấy đang nhảy chồm chồm như thổ dân da đỏ quanh một cô nàng. Rồi một đàn chị trong đám tung cước như Chương Tử Di, đá binh binh vào người cô nàng khốn khổ. Cả bọn hét lên: Lột áo nó, lột quần nó! Rồi tất cả ùa vào giằng tay giằng chân, xé nát quần áo cô nàng ra, bứt tóc, nhéo tai, bóp mũi… Vừa hành hung vừa cười như nắc nẻ.

Theo truyên cổ tích của Andersen thì cô bé bán diêm sẽ tiếp tục cho cả gói diêm vào ngọn lửa để tiếp tục sống trong giấc mơ đẹp, rồi sau đó về với Chúa trong cõi vĩnh hằng. Thế nhưng đây không phải cô bé bán diêm thứ thiệt, và người kể cũng không phải Andersen thứ thiệt, cho nên câu chuyện này kết thúc như sau:

Cô bé chán phèo, tắt máy tính và không thèm coi những video clip được post lên Youtube ấy nữa. Đêm đã khuya, mặc kệ, cô nhảy xổ ra đường đi chơi Noel. Cô bé làm gì, suy nghĩ thế nào sau khi xem những video clip ấy? Tôi không biết, nếu thích thì các bạn hãy tự nghĩ ra và thêm vào câu chuyện này đi nhé!

PHẠM HOÀI NHÂN

Tam Tạng bán sách

phamhoainhan

Tam Tạng là một trong những nhà phát hành sách lâu năm nhất trên thế giới. Cơ duyên bắt đầu từ lúc ông bỏ mười mấy năm trời đi thỉnh kinh Phật từ Tây Trúc về để biên dịch và phát hành tại Trung Hoa. Từ kinh nghiệm thỉnh kinh, Tam Tạng cùng các đệ tử mở ra công ty phát hành sách, trước là phổ biến văn hóa đến đại chúng, sau là có thu nhập để thầy trò cùng sống.

Công việc lúc đầu rất tốt, thế nhưng rồi trăm thứ khó khăn ập đến. Giá giấy, chi phí in ấn ngày càng cao, tiền bản quyền tác giả, phí xuất bản cũng không phải là thấp. Thế mà sách in ra chẳng mấy ai mua, hàng tồn kho chất đống, chất đống. Tóm lại là chi ra thì có mà thu vô thì không. Công ty lỗ vốn trầm trọng.
May mà còn có Tôn Ngộ Không – giờ là trưởng phòng Kinh doanh – y đến hiến kế cho Tam Tạng.
Thưa sư phụ, ta bán ế là tại bây giờ người ta lướt web nhiều, chẳng mấy khi mua sách in, được vài người mua sách in thì lại mua sách lậu rồi. Ta lại phải chịu đủ thứ chi phí: giấy, công in, phí vận chuyển và cả phí lưu kho nữa.
Tam Tạng rưng rưng ngấn lệ, hỏi Tôn Ngộ Không:
-Con đã tìm ra yêu quái rồi, vậy giờ con có phép thần thông gì để cứu khổ cứu nạn cho ta không?
Tôn Ngộ Không vỗ trán, nói ngay:
Phép thần thông ở đây là sách điện tử sư phụ à. Máy tính bảng và smartphone cỡ lớn ngày càng phổ biến khiến người ta sẽ đọc sách trên mạng nhiều hơn. Với sách điện tử ta giảm toàn bộ chi phí in ấn, giấy in xuống bằng 0, giảm cả chi phí phát hành mà độ lan tỏa lại lớn hơn. Giá sách sẽ giảm nhiều, từ đó mọi người sẽ mua sách của ta.
Tam Tạng mừng quá, duyệt kế hoạch cho Tôn Ngộ Không tổ chức bán sách điện tử qua mạng.

Phương án đã được triển khai, giá bán sách điện tử chỉ bằng 30% giá sách in, không cần phải đi đâu xa, người đọc chỉ cần ngồi tại nhà đăng ký mua qua mạng và download sách điện tử về. Công ty của Tam Tạng cũng không cần có hàng tồn kho dự trữ, không tốn phí vận chuyển mà vẫn đưa sách đến tay người đọc kịp thời, đầy đủ.
Mặc dù có giải pháp ưu việt như vậy nhưng tình hình vẫn vô cùng ảm đạm. Người mua chẳng bao nhiêu. Các chi phí nhập liệu, định dạng sách vẫn phải trả, chi phí vận hành phần mềm vẫn phải tính. Đó là chưa kể chi phí quảng cáo. Lỗ vẫn hoàn lỗ!
Tam Tạng lại cho gọi Tôn Ngộ Không, lần này y cho biết:
Sư phụ không thấy là ta làm ăn khốn khó mà trưởng phòng Tài vụ Trư Bát Giới vẫn phây phây, béo núc na núc ních đó sao?
Tam Tạng thảng thốt kêu lên:
-Sao lại thế ?
Bát Giới chờ ta trả tất cả các chi phí bản quyền, phí biên tập, phí xuất bản, dàn trang xong thì lấy bản đó đưa lên trang web của nó. Nó không tốn bất kỳ chi phí nào trong tất cả các chi phí trên, cũng không tốn cả chi phí quản lý, không phải đóng thuế, Bát Giới bán ra với giá chỉ bằng nửa giá của ta là lời to rồi. Thậm chí cho không, chỉ thu tiền quảng cáo thôi cũng đủ no rồi!
Tam Tạng giận run:
-Đuổi việc Trư Bát Giới ngay!
Tôn Ngộ Không lắc đầu:
-Thưa sư phụ, không cần đâu, nó nghỉ rồi ạ! Nhưng không có nó thì còn vô số đứa khác đưa sách lên mạng ạ. Bây giờ Trư Bát Giới mở doanh nghiệp riêng và làm ăn phát đạt lắm ạ.
-Hả? Nó cũng bán sách qua mạng giống ta hả? Sao ta bán ế mà nó bán chạy?
Ngộ Không điềm tĩnh trả lời:
Thưa không, Trư Bát Giới không thèm bán sách nữa, chỉ lập ra một website có nội dung toàn là chuyện hài hước, nhảm nhí, thậm chí tục tĩu, phù hợp với tính tình của nó thôi ạ.
-Không phải những biên khảo công phu, những sáng tác văn học tâm huyết hay sao? Ai mua những mẩu nội dung đó của nó?

Những nội dung đó được xem miễn phí và người xem còn được tự do đăng bài lên đó nữa. Người đời ai cũng khoái xem chuyện hài và tục tĩu hơn là đọc sách nên vô đó coi nườm nượp. Trư Bát Giới chả cần liên hệ các nhà nghiên cứu, các tác giả văn học chi cho mệt, cũng chả cần thu tiền người đọc. Với lượng truy cập lớn như vậy, Trư Bát Giới chỉ cần thu tiền quảng cáo thôi là khỏe re!
Tam Tạng hiểu ra vấn đề, nức nở:
Ta hiểu rồi, nhưng ta là Đường tăng mà, sao có thể làm trang web hài như vậy? Ta chỉ biết bán sách thôi. Ôi, Ngộ Không, ta phải làm sao đây?
Tội nghiệp, cho tới khi tui kể lại chuyện này thì Tam Tạng vẫn đang thút tha thút thít khóc, Tôn Ngộ Không dỗ hoài mà cũng hỗng chịu nín.

PHẠM HOÀI NHÂN

Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh!

phamhoainhan

Trong truyện kiếm hiệp, các tay hảo hán giang hồ khi gặp nhau lần đầu thường khách sáo nói: Ngưỡng mộ đã lâu, hân hạnh được diện kiến.
Còn khi gặp nhau mà chưa biết tên, họ sẽ lịch sự hỏi: Xin các hạ cho biết quý danh!
Đúng bài vở là vậy, có những trang tuấn kiệt mới hành hiệp chốn giang hồ, thuộc bài như cháo, cho nên gặp người lạ là mở miệng nói trơn tru ngay: Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh!
Câu này mới nghe qua cũng êm tai ra phết, nhưng nghĩ kỹ lại thì hơi bị… ngu, nếu không ngu thì hơi bị… đểu! Bởi vì tên còn chưa biết, lấy cái quái gì mà ngưỡng mộ!

Ở Facebook, chuyện tương tự như trên xảy ra như cơm bữa.
Chúng ta hãy đến với một gã có tên là Mộ Dung Phục để minh họa chuyện này nhé.
Mộ Dung Phục có một tài khoản trên Facebook. Hắn nghe mọi người nói rằng muốn thể hiện đẳng cấp cao thì phải có nhiều bạn, càng nhiều càng tốt. Cho nên Mộ Dung Phục quyết có thật nhiều bạn. Như chúng ta biết, muốn có thêm một người bạn trên Facebook phải qua 2 bước:
1.Ta mời người (hoặc người mời ta)
2.Người được mời chấp nhận lời mời của ta (hoặc ta chấp nhận lời mời của người).
Chờ người ta mời mình thì lâu lắm, nên Mộ Dung Phục chủ động mời (invite) bạn bè. Nhờ Facebook có cơ chế giới thiệu người để mời kết bạn, nên Mộ Dung Phục cứ bấm để mời lung tung, mỗi lần hàng trăm người. Hắn chả kịp xem mỗi người được mời ấy là ai, tại sao hắn phải mời kết bạn, miễn có thêm bạn là được!

Giờ chúng ta chuyển sang một nhân vật khác, cũng có tài khoản trên Facebook, đó là Kiều Phong. Kiều Phong đang nhởn nhơ lướt qua các thông tin trên Facebook thì thấy báo tin có một thằng mời mình kết bạn, tên nó là Mộ Dung Phục. Thiệt tình mà nói, Kiều Phong chả biết Mộ Dung Phục là thằng nào, mặt mũi tròn méo ra sao. Vô trang của Mộ Dung Phục để đọc thì có thể biết được đôi điều (nhưng biết nó nói thật hay nói dóc?), Kiều Phong chả mất thời giờ cho một tên vô danh tiểu tốt như vậy.
Thế nhưng click chấp nhận kết bạn thì có mất mát gì đâu? Lại tăng được số bạn bè thêm một người. Còn không chấp nhận, có khi nó lại nói mình chảnh. Thế là Kiều Phong click chấp nhận kết bạn với Mộ Dung Phục.
Vậy là chúng ta có 2 người kết bạn với nhau là Mộ Dung Phục và Kiều Phong. Dù là bạn nhưng chẳng ai biết ai thế nào cả.
Với những tình huống tương tự như vậy, ta có vô số Mộ Dung Phục và Kiều Phong tiếng là bạn bè của nhau nhưng quanh năm suốt tháng chẳng hề nói với nhau nửa lời. Chúng ta cũng có những người có danh sách bạn bè to như trái núi nhưng thực chất họ chẳng quen với bao nhiêu người trong số đó cả (thành thật mà nói, tui cũng vậy đó!).
Đến một lúc nào đó Mộ Dung Phục nói chuyện với Kiều Phong, thì câu đầu tiên sẽ là:
Kết bạn đã lâu, nhưng xin hỏi, mày là thằng nào vậy?
Thì có gì khác câu Ngưỡng mộ đã lâu, xin cho biết quý danh đâu!

À, sẵn đây xin nói thêm một chuyện: Khi bạn nói chuyện với Kiều Phong trên Facebook thì chưa chắc đó là Kiều Phong đâu nha! Ở Facebook tha hồ chọn nick, ai muốn lấy tên Kiều Phong chả được!

PHẠM HOÀI NHÂN

__________

Huyền thoại Ba Trợn

phamhoainhan

Nó thứ Ba, tên gì hổng biết. Người ta không kêu nó là Ba Gai, Ba Phải mà kêu là Ba Trợn, vì một lẽ đơn giản: nó đúng thiệt ba trợn! Ba Trợn là một gã vô danh tiểu tốt, gia cảnh bình thường, không nghèo khó bi thảm để người ta phải đưa tin lên mạng mà đắng lòng, cũng không tài năng quyến rũ khiến người ta phải ca ngợi rằng hấp dẫn khó cưỡng. Thân cận và biết tới Ba Trợn chỉ có một người thôi, đó chính là Hai Ẩu.

Ngày nọ, sau một giấc ngủ say sưa, nước miếng chảy đầy gối, Ba Trợn bỗng lên đồng dõng dạc tuyên bố mình là hot boy đẹp nhất Việt Nam. Trong lúc Hai Ẩu đang ôm bụng cười khùng khục vì thằng em ba trợn của mình thì bỗng đâu có Cu Tí nghe được câu đó và chạy tới. Cu Tí hí hửng giơ máy ảnh lên bấm lách cách chụp hình Ba Trợn và phỏng vấn mấy câu.

Ba Trợn thêm chữ rắc vô tên mình, tự xưng là Ba-rắc Trợn, có bạn thân ở bên Mỹ tên Barack Obama. Nó xô Hai Ẩu đi chỗ khác và nói với Cu Tí rằng mình thuộc gia đình danh gia vọng tộc, ba má chị em dì cậu của Ba-rắc Trợn đều là đại gia, mỗi lần cắt móng tay móng chưn hay hỉ mũi đều có người xun xoe phục vụ. Hai Ẩu núp đằng xa thấy Cu Tí ngoáy ngoáy ghi lia lịa. Hai Ẩu bàng hoàng tự hỏi sao lâu nay mình hổng biết thằng em Ba Trợn của mình nó lừng danh thiên hạ vậy ta?

Ngày hôm sau trên mạng xuất hiện hình và bài phỏng vấn Ba Trợn, à lộn, Ba-rắc Trợn. Cư dân mạng đọc bài ấy nửa tin nửa ngờ. Chẳng biết Cu Tí có xử lý hình của Ba-rắc Trợn thế nào không mà nhìn mặt nó bóng quá (chữ bóng ở đây muốn hiểu theo nghĩa nào cũng được). Có người nói chắc là mặt thằng này có thoa phấn!

Ngày hôm sau nữa, hàng loạt Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng… nườm nượp kéo tới phỏng vấn Ba-rắc Trợn. Ba-rắc Trợn hùng dũng tuyên bố: Ai chứng minh được rằng Ba-rắc Trợn này thoa phấn, tui sẽ cho người đó một tỷ! Ba-rắc Trợn khẳng định chắc như đinh đóng cây chuối: Nhằm nhò gì ba cái tiền tỷ lẻ tẻ, chỉ đủ mua cái túi xách của má tui thôi! Nó cũng tỏ vẻ hết sức trầm tư, nói thêm: Mấy anh Cu này vinh dự lắm mới được tui tiếp, chớ cỡ tui thì phải đi xe hơi BMW trở lên mới có cơ may nói chuyện với tui. Đi SH mà cũng bày đặt phỏng vấn Ba-rắc Trợn. Nói thiệt nghe, ngay cả cái đất Sài Gòn này cũng chưa xứng cho tui sống nữa đó!

Ba-rắc Trợn ngày càng nổi tiếng. Nó càng nổi tiếng bao nhiêu Hai Ẩu càng thấy mình ngu bấy nhiêu. Bởi vì chỉ cần nhích thêm một chút là biết ngay Ba-rắc Trợn là người thế nào rồi, thậm chí biết nó là… người cõi trên nữa, vậy mà sao Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng cứ tỉnh bơ đăng những phát biểu vung vít của nó y như thiệt khiến cho mọi người xôn xao vậy ta?

Bao la cai

Rồi một ngày nọ, Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng đã nhích thêm một chút. Chúng đã phát hiện ra chuyện mà đáng lẽ phải phát hiện ngay từ đầu, rằng bạn thân của Ba-rắc Trợn hổng phải là Barack Obama mà chỉ là Hai Ẩu, một gã cà tửng cà tưng, lại ẩu tả. Còn gia cảnh của Ba-rắc Trợn chỉ là bình thường thôi, chẳng phải đại gia gì ráo. Những thông tin này được coi là phát hiện vĩ đại và được Tí, Tèo, Tửng phơi bày lên mạng như một kỳ tích.

Ba-rắc Trợn gân cổ cãi lại, nói rằng Hai Ẩu là một gã cha căng chú kiết, chẳng quen biết gì nó cả. Nó sẽ gọi điện qua cho Barack Obama để ông này đập tụi Cu Tí, Cu Tèo, Cu Tửng một phen cho biết thế nào là lễ độ. Báo mạng lại được một phen thông tin dài dài về vụ việc rất… ba trợn này.

Hai Ẩu không buồn vì thằng em Ba Trợn không chịu nhận mình, chỉ băn khoăn tự hỏi: Trong sự việc này, Ba Trợn đã biến thành Ba-rắc Trợn rồi, vậy ai mới chính là ba trợn đây?

PHẠM HOÀI NHÂN

Alibaba và câu thần chú

phamhoainhan

Alibaba đã quên mất câu thần chú!
À, phải nhắc một chút để các bạn nhớ. Alibaba đã rình nghe được 40 tên cướp đọc câu thần chú để mở cửa hang. Sau đó, đợi bọn chúng đi khỏi, chàng đọc lại câu thần chú ấy và chui vào hang, lấy được vô số vàng bạc quý giá. Sau đó nữa, Alibaba đã dùng mưu kế giết sạch 40 tên cướp. Từ ấy, chàng sống một cuộc đời giàu sang phú quý!
Các bạn nhớ chưa nè?

Alibaba vốn ham vui, tiền bạc sẵn có nên chẳng lo làm ăn gì cả, suốt ngày chàng chỉ lo chơi game online và cá độ bóng đá. Ăn chơi mãi thì núi cũng lở chứ nói chi của cải. Đến một ngày nọ, Alibaba hết sạch tiền.
Chuyện đó là chuyện nhỏ, vì trong hang vẫn còn vô số ngọc ngà châu báu. Chỉ cần mở cửa hang, vô rinh về là lại giàu ngay. Thế nhưng rắc rối là ở chỗ này: Sau bao ngày ham vui, Alibaba quên mất tiêu câu thần chú! Như các bạn đã biết, trên đời này chỉ có 41 người biết câu thần chú, đó là Alibaba và 40 tên cướp; bây giờ 40 tên cướp đã về chầu tiên tổ, chỉ còn lại mình Alibaba, thế mà chàng lại quên tuốt!

Chơi game nhiều quá mụ mẫm cả đầu, Alibaba chỉ còn nhớ password để chơi game chứ chẳng lần đâu ra được câu thần chú. Mà không có thần chú thì làm sao vô hang lấy tiền ra được chứ! Lo lắng, bần thần, Alibaba cầu thánh Ala giúp mình nhớ lại được câu thần chú thuở nào để được trở lại thành người sang giàu quý phái.
Đêm ấy, Alibaba nằm mơ thấy thánh Ala nhắc mình mấy chữ: Web 2.0.

Choàng tỉnh, Alibaba vội hỏi nàng Morgiane xem Web 2.0 nghĩa là cái quái gì. Nàng Morgiane thông thái trả lời ngay: Web 2.0 là mạng xã hội, là hệ thống web mà người ta có thể giao tiếp với nhau, người ta không chỉ đọc dữ liệu từ web mà còn có thể đưa dữ liệu của mình lên đó. Chẳng hạn như là Wikipedia, là blog…
Vội vội vàng vàng, Alibaba vào Wikipedia tìm mục từ Alibaba. Tại đó, chàng thấy ngoài định nghĩa Alibaba là tên một website thương mại điện tử bự chảng của Trung quốc, còn có một mục kể lại toàn bộ câu chuyện của chàng và 40 tên cướp. Trong câu chuyện ấy, câu thần chú được ghi rõ là: Vừng ơi, mở ra!
Alibaba lắc đầu chán nản. Chàng là người duy nhất trên đời biết rằng câu thần chú đó là xạo! Bởi vì hồi đó chính Alibaba đã bịa ra câu ấy để trả lời mấy tay viết truyện (ai ngu mà đem câu thần chú thiệt nói cho người khác nghe chứ?). Vì Wikipedia cho phép edit mục từ, nên Alibaba viết thêm vào đó câu: Tôi, Alibaba, xin khẳng định rằng câu thần chú thực sự không phải là Vừng ơi, mở ra. Ai biết được câu thần chú gin là gì, xin hãy thông báo cho tôi biết tại địa chỉ mail: alibaba@alibaba.com.
Alibaba chuyển qua blog. Chàng post lên một entry nhằm hỏi thăm xem câu thần chú của Alibaba là gì.
Chưa đầy 24 giờ sau, Alibaba đã nhận được vô số còm-men vào blog của mình. Chao ôi, đủ mọi loại còm-men. Chọc quê có, mỉa mai có, dạy đời có, hâm mộ làm quen cũng có, nhưng đa số vẫn là những còm-men nói cho Alibaba biết câu thần chú là gì.
Chưa hết, vì Alibaba có để lại địa chỉ mail trên blog nên tại hộp thư của chàng spam mail bay về như bươm bướm. Nội dung mail thì đủ thứ hầm bà lằng, nào là quảng cáo thuốc Viagra, nào là từ Nigeria đề nghị chàng tham gia vào một vụ chuyển tiền hàng triệu đô, nào là mời chàng lấy bằng MBA với giá rẻ mạt, có cái lại mời chàng cung cấp thông tin để đưa tên chàng vào quyển Who is Who?… dĩ nhiên cũng có vô số mail đề xuất câu thần chú.

Chính vì được giúp đỡ quá nhiều như vậy mà Alibaba bế tắc, trong cả ngàn câu thần chú ấy cái nào là nói dóc, cái nào là nói xạo, cái nào là nói giỡn, cái nào là nói đùa… chàng bí!
Cho đến giờ này, chàng Alibaba tội nghiệp vẫn đang loay hoay với cái đống hỗn độn ấy, chưa biết làm sao tìm ra câu thần chú quý hóa của mình!
Riêng tôi, tôi nghĩ câu thần chú chẳng ở đâu xa, chính là Web 2.0 mà thánh Ala đã báo mộng cho Alibaba. Tận dụng và khai thác Web 2.0, bạn có thể làm giàu cho mình về vật chất. Nếu không giàu của cải được, qua đó bạn cũng có thể làm giàu về trí tuệ và cảm xúc. Bằng không nữa, bạn cũng có thể làm cho mình giàu thêm bạn bè, giàu thêm những mối quan hệ từ khắp mọi nơi trong thế giới phẳng này, phải không các bạn?

PHẠM HOÀI NHÂN

BIÊN CƯƠNG LÁ RƠI…THU HÀ EM ƠI !!!

phamhoainhan

Dân miền Tây 10 người thì hết… 11 người thuộc bài ca vọng cổ Võ Đông Sơ của soạn giả Viễn Châu:
Biên cương lá rơi, Thu Hà em ơi
Đường dài mịt mù em không tới nơi…

Trong 11 người ấy, ai cũng biết Võ Đông Sơ bị trúng tên mà chết, bởi câu vọng cổ đầu tiên trong bài là:
Trời ơi, bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn, nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu (ớ ơ ờ)… Hà!
Thế nhưng cũng trong số… 11 người ấy, chắc chỉ có 1 người biết Võ Đông Sơ con cái nhà ai!

Cũng phải thôi, vì nhân vật Võ Đông Sơ xuất hiện lần đầu tiên trong tiểu thuyết lịch sử Giọt máu chung tình của Tân Dân Tử từ năm 1926, cách đây gần cả thế kỷ. Tiểu thuyết này chuyển thể thành cải lương vài năm sau đó, nhưng bản vọng cổ thì mãi đến thập niên 1960 mới ra đời. Bản vọng cổ lâm ly này tập trung ở tình tiết Võ Đông Sơ sắp chết (và vô vọng cổ trước khi chết), chớ hổng phải là tiểu thuyết và cũng hổng phải tiểu sử Võ Đông Sơ nên thế hệ sau này chả biết chàng là con ai. Có người còn nghĩ chàng là… Tàu khựa, vì tên người yêu là Bạch Thu Hà, giống tên Tàu quá!

May sao, nhờ thời buổi Internet, có người sục sạo Gu-gồ, đọc lại tiểu thuyết Giọt máu chung tình và biết được Võ Đông Sơ không phải Tàu, mà là người Việt, con của một nhân vật lịch sử có thật hẳn hoi: Đó là Võ Tánh, một danh tướng triều Nguyễn, là cha, và mẹ là công chúa Ngọc Du!

Ai đọc qua sử Việt cũng đều biết Võ Tánh giữ thành Quy Nhơn và đã tuẫn tiết tại đây năm 1801. Võ Tánh là nhân vật có thật, vậy Võ Đông Sơ thì sao? Đến 99% rằng đây chỉ là nhân vật hư cấu của Tân Dân Tử, vì ngoài tiểu thuyết Giọt máu chung tình của ông không hề có bất kỳ tư liệu lịch sử nào nhắc đến con trai Võ Tánh là Võ Đông Sơ cả. Hơn nữa, tình tiết của tiều thuyết không có gì khớp với lịch sử vào thời kỳ đó (thời kỳ đầu triều Nguyễn).

Ấy, nhưng sau khi tìm ra tung tích Võ Đông Sơ rồi, nhiều bài viết trên mạng mặc nhiên cho rằng chàng là nhân vật có thiệt, và phăng ra nhiều tình tiết y như thiệt! Tỷ như ở Gò Công (là nơi Võ Tánh khởi nghiệp) nay còn đền thờ ông, người ta bèn kể chuyện rằng dạo ấy Võ Đông Sơ đã từ Quy Nhơn phi ngựa về Gò Công để tế cha giữa đêm trường ai oán! Người ta cũng căn cứ theo sử liệu rằng Võ Tánh sinh ra ở Trấn Biên và nói rằng ông sinh quán tại Biên Hòa. Hic, nghe qua tưởng là đúng, nhưng mà trật lất. Thủ phủ Trấn Biên đúng là Biên Hòa, nhưng hồi ấy Trấn Biên rộng lắm, bao trùm cả Bà Rịa – Vũng Tàu, và thật sự sinh quán của Võ Tánh là Bà Rịa chớ đâu phải Biên Hòa!
Tiếc rằng những suy diễn trật lất này nhờ công nghệ trích và sao chép trên mạng lan ra tùm lum và nhiều người cứ tưởng là đúng. Vậy là nhờ Internet ta tìm ra thông tin, và cũng nhờ đó ta làm thông tin đi lạc luôn!
Thôi, sai thì cũng chẳng chết ai (có chết chăng là Võ Đông Sơ, thì… đã chết rồi!). Sẵn mọi người chế biến quanh Võ Đông Sơ, Tui cũng góp phần xí-xọn một chút.
Võ Đông Sơ kêu Trời: Trời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến truờng thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu… Hà.
Kêu, nhưng mà vừa kêu vừa ca, nên ta gọi là kêu ca. Có phải Võ Đông Sơ đã kêu (ca) như vậy không?
Nếu Võ Đông Sơ là người Bắc thì chàng đã kêu như thế này:
Ối giời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến truờng thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu… Hà.
Võ Đông Sơ không phải người Bắc, nên không ca Ối giời ơi!, nhưng chàng đâu phải người Nam mà ca Trời ơi!
Theo tiểu thuyết Giọt máu chung tình, Võ Đông Sơ lớn lên ở Quy Nhơn, và khi cha mất chàng sống với chú ở Quy Nhơn, vậy ắt là chàng… nói giọng Bình Định! Người Bình Định phát âm chữ Trời ơi nửa giống Trầu quâu, nửa giống Trờ quơ… thôi thì ta tạm “phiên âm” thành Trầu quâu vậy.
Và như vậy ắt hẳn là Võ Đông Sơ đã ca như vầy:
Trầu quâu! Bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn, nên Dzõ Đông Sơ đành chia te dzĩnh dziễn Bạch Thu…ớ ơ ơ… Hèa!….
Dẫy nghen!

PHẠM HOÀI NHÂN

Thí cô hồn nó đi!

phamhoainhan

Thí cô hồn hay thí thực cô hồn là một nghi lễ đậm tính nhân văn của nhà Phật. Ý nghĩa của nghi lễ này là bố thí thức ăn cho cô hồn, tức là những thành phần đã chết nhưng chưa siêu thoát, không nơi nương tựa, không được thờ phụng. Cúng thí thực cô hồn được thực hiện thường xuyên, nhưng được tổ chức nhiều nhất, trọng thể nhất là vào dịp tháng 7 âm lịch hàng năm. Nếu quy mô lớn thì cúng cô hồn được gọi là trai đàn chẩn tế.
Ý nghĩa của thí cô hồn là vậy, nhưng trong đầu óc của tui thời trẻ con thì nó hơi khác một chút (có lẽ trẻ con bây giờ cũng suy nghĩ gần giống vậy thôi). Thí dụ mình bị đứa nào nó ăn hiếp, lấy mất đồ chơi hay thứ gì quý giá mà mình uýnh hổng lại, đòi lại hổng được thì mình bèn nói: Tao thí cô hồn cho mầy đó!

Câu này hóa ra là một câu chửi độc lắm à nghen. Từ chỗ bị người ta giựt mất đồ mà hổng dám đòi lại, mình chuyển đổi nó thành thí. Thí là hành động cho của một người ở đẳng cấp cao sang hơn đến một người ở đẳng cấp hèn mọn hơn. Trong trường hợp này là con người bố thí cho cô hồn. Như vậy là mình chửi cái đứa giựt đồ của mình là đám cô hồn! Đồ mất thì vẫn mất, hổng đòi lại được nhưng mà nói xong thì… đỡ tức, hả dạ theo kiểu AQ.

World Cup vừa rồi, khi Brazil thua Đức tới 7 trái thì cả nước ủ rũ, đó là tại họ không biết liệu pháp tâm lý thí cô hồn này. Chỉ cần họ lên ti ví nói: Đó là tụi tao thí cô hồn cho bọn Đức, chớ tụi nó có hay ho gì! Thế là dân tình sẽ vui vẻ lại ngay.
Nói qua chuyện nước mình cũng vậy. Hồi nào nền kinh tế mình ăn đứt Thái Lan, Singapore, ngang cơ Hàn Quốc còn bây giờ lẹt đẹt theo đuôi, thậm chí hình như sắp bị… Campuchia qua mặt. Sĩ phu trong nước lo âu, tủi hổ. Chuyện nhỏ! Chỉ cần lãnh đạo nước mình tuyên bố: Chẳng qua là ta thí cô hồn cho bọn họ, chứ ta muốn qua mặt thì mấy hồi! Thế là dân tình hân hoan ngay.

Hả? Các bạn hỏi tui sao giờ này những người đồng trang lứa với tui làm ông này bà nọ, giàu sang phú quý còn tui chỉ biết lui cui viết nhảm như thế này hả? Ái chà, đó là tại tui thí cô hồn cho mấy đứa đó. Chấp nhứt mà làm gì?

PHẠM HOÀI NHÂN

THẦN THI

phamhoainhan

Thiên hạ đồn rằng có ông HQT (tự xưng) là thần thi, thơ của ổng đạt đến mức thần chớ không chỉ là hay nữa, nghĩa là nói theo kiểu bóng đá thì ổng là người ngoài hành tinh giống như Ronaldo béo. Trong lễ an táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ổng còn được nhảy chồm hỗm lên VTV để đọc thơ thần của ổng cho cả nước nghe nữa (dân tình nghe xong thì nói đó là thiềm thi chớ không phải thần thi).

Hai Ẩu vốn nòi GATO (ghen ăn tức ở) thấy vậy thì tị nạnh vô cùng. Vốn không quen VTV để được lên kênh truyền hình quốc gia, cũng chẳng biết ai để lăng xê mình, Hai Ẩu bèn kêu thằng Cu Tèo con bác hàng xóm qua để chứng tỏ cho nó thấy mình cũng là thần thi.
Hai Ẩu chép bài thơ của mình ra giấy, đưa thằng nhỏ coi. Bài thơ như vầy:

DDMDD
MUBIG
UIM2T
AVI2D
 
Thằng Tèo trố mắt ngó bài thơ rồi nói với Hai Ẩu:
-Trời, chú Hai làm biếng quá. Làm thơ mà viết tắt vầy ai mà đọc được!

Hai Ẩu cười hí hí, nói:

-Vậy mới kêu là thần thi chớ. Đâu có viết tắt chữ nào đâu. Tèo cứ đọc theo bảng chữ cái tiếng Anh là ra liền hà. Hổng được hả? Để chú Hai Ẩu đọc cho nghe:
Đi đi, em đi đi
Em yêu, bi ai gì?
Yêu em, ai thủ thỉ
Ơ, vì ai thu đi?
 
Hai Ẩu nói thêm:
-Đó là thơ ngũ ngôn tứ tuyệt, còn nếu diễn giải ra lục bát thì nó như vầy:
Đi đi, em cứ đi đi,
Em yêu ta hỡi, có gì bi ai
Lời yêu thủ thỉ bên tai
Mùa thu xa vắng theo ai đi rồi?
 
Hai Ẩu nheo mắt cười khoái chí:
-Thấy chưa? Chú Hai Ẩu đúng là thần thi chớ?
 
Thằng Tèo một cái thiệt lớn, rồi lấy tờ giấy viết mấy chữ sau đây:
 
MKNHƯƠ
NKMHMRTT
 
Nó biểu Hai Ẩu đọc thử coi hay hông. Hai Ẩu đọc xong, chẳng ra nghĩa lý gì cả. Cu Tèo cười nói:
-Con hỗng đọc theo tiếng Anh đâu. Con đọc tiếng Việt mình hà !
Em ca anh hát u ơ
Anh ca, em hát, em rờ tê tê
 
Hai Ẩu nghe mà… tê tê, ngây ngất. Đúng là thần thi!
 
Cu Tèo nói tiếp:
-Thiệt ra là con có sửa 2 chữ cuối một chút, vì sợ chú kêu là con nói bậy. Đúng ra câu sau là: NKMHMRQN. (là gì thì các bạn đọc thành tiếng là biết liền, Hai Ẩu không ghi rõ ra nghen).
Đúng rồi, đây mới là thần thi. Hát – Cu – Tê này “thần” hơn HQT nhiều! 

PHẠM HOÀI NHÂN