này em

npphan

này em, gió núi sương đồi
thiên thu bỗng chốc đoạt ngôi vô thường
lạc từ tám hướng mười phương
dấu chân vô ngã chưa tường trắng đen

này em, một chút hờn ghen
ta say túy lúy cái men phiêu bồng
đi từ có trở về không
có em vô lượng chờ mong hải hà

này em, còn đó mù sa
bàn tay phù ảo xòe ra muộn màng
giữa chừng trời đất mênh mang
có ta vô vọng rộn ràng thị phi

NP phan

NỖI BUỒN CHƯA ĐƯỢC CHỈNH TRANG

npphan

có một sự nhầm lẫn ở đâu đó
khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào
tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét
lúc anh ghì riết lấy em
cánh cung buông một đường tên
sám hối

có một sự nhầm lẫn nào đó
ở cái cách con sâu trườn mình trên cành cây
nhẩn nha ăn hết lá non
không đếm xỉa gì đến tia nắng mặt trời rọi tới
những ngỡ ngàng xanh rêu

giọt nước có thể là một tấm gương bình yên
soi hình hài nhọc nhằn của biển
cũng có thể là một lời thầm thì
vô vọng
có một sự nhầm lẫn chết người
khi biển cùng thời gian tương hợp

khúc vĩ thanh hoang phế
là nỗi buồn chưa được chỉnh trang
bỗng ào ạt như cơn lũ muộn
trong cuồng điên mưa

có một sự nhầm lẫn
giữa ngày và đêm

NP phan

MỘT CHÚT DUYÊN CHO TA RUỔI RONG ĐỜI

npphan

một chút nắng cũng ngập ngừng tiếc nuối
một chút sương dại dột lìa trần
một chút gió cũng lặng thầm thổn thức
một chút mưa đã từ chối thanh tân

một chút tóc cũng rối bời mây hạ
một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô
một chút bờ vai thong dong phố thị
một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ

một chút năm mới cho lòng đắng ngắt
một chút khoảng không cho đôi cánh tưng bừng
một chút biển cho mặn mòi nguyện ước
một chút thảo nguyên cho xanh mùa dửng dưng

một chút thầm thương biến thành trộm nhớ
một chút say, một chút tỉnh, chút buồn vui
một chút tình cho ta lao đao lận đận
một chút duyên cho ta ruổi rong đời

Nha Trang 01/01/2011
NP PHAN