THIÊN ĐƯỜNG ĐàXA

Nguyễn thị Ngọc Lan

fehb vnj

Tôi không định viết lại câu chuyện này vì tôn trọng người bạn đã khuất. Cũng là tôn trọng cô em gái của bạn, người đã cho tôi dọc tập nhật ký của bạn mình. Mọi thứ đã an bài từ lâu, bạn cũng đã siêu thoát trên Thiên đường. Ray rứt mãi vì tôi và bạn là hai người học chung cùng lớp và rất thân nhau. Từ những ngày đất nước đổi thay đến bây giờ nhưng chuyện tình đẹp của bạn tôi vẫn hằn sâu trong tâm tưởng. Biết là có lỗi nhưng cuối cùng tôi quyết định viết lên tất cả, mong rằng bạn cũng sẽ được vui như tôi ở trên ấy. Ít ra những tâm sự của bạn mang theo hơn ba mươi lăm năm cuối cùng cũng đến được người con trai ngày trước của bạn.

Người dẫn chuyện.
.

Chuyến xe đường dài cuốn bụi mịt mù theo đường quốc lộ chạy ra miền Trung. Người chật ních. Họ chen chúc nhau tìm một chỗ đứng trên xe là may mắn lắm rồi.

Hàng ghế thứ tư bên phải từ trên xuống có chàng trai ngồi, chân trái gác lên ghế trước. Đôi mắt lim dim như buồn ngủ. Nhưng thật ra anh ấy không ngủ mà đang nghĩ về một chuyện gì đó. Ngay giữa lối đi, cô gái khoảng mười tám tuổi đang chao nghiêng vì sự xô đẩy của hành khách trên xe. Bất ngờ xe thắng gấp, cô gái ngã nhào xuống giữa hai hàng ghế. Chàng thanh niên đứng bật dậy đỡ cô gái.

Họ nhìn nhau. Cả hai xấu hổ vì chuyện bất ngờ xảy ra. Chàng trai bước ra nhường lại chỗ ngồi của mình cho cô gái. Họ không trao đổi với nhau lời nào cho đến khi người khách ngồi bên bước xuống. Phải chăng đó là chiếc ghế định mệnh nhường lại cho hai người. Một định mệnh buồn Tiếp tục đọc