

KÝ ỨC CỦA BÓNG
Gồm 108 bài thơ của NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
SỐNG và PHỐ VĂN xuất bản 2013
Tựa DU TỬ LÊ, Bạt NGUYỄN LƯƠNG VỴ
Tôi không biết Nguyễn thị Khánh Minh đã chọn thi ca như một con chim cô quạnh chọn rừng sâu để phủ dụ những vết thương thời thế ngược ngạo sớm tìm đến cô.
Hay thi ca đã tìm đến cô, như tìm đến một người tình, một người tình mà nó hằng mòn mõi kiếm, trông…
Tôi không biết ( Du Tử Lê trong lời tựa)
Tôi không biết, tôi chưa kịp hỏi cô vì những cái hẹn giữa chúng tôi cứ vì lý do này hoặc kia để khó lòng gặp nhau… Duy nhất, tôi biết một điều: ám ảnh của cô là BÓNG.
Quê xa, đất lạ bóng mình. (Nói gì)
Ta ngồi: Bóng thầm
Ta đi: Bóng động
Ta nói: Bóng câm… (Hai bóng)
Rất nhiều bóng… bóng lỗi hẹn, bóng tương tư, bóng tro rơm, bóng tóc tơ, bóng thơ ngây, bóng đợi chờ…
Trong muôn bóng phải chăng chỉ là một qua lớp kính vạn hoa:
Kìa bóng ai ngồi
Thuyền cong trăng
Tiếng gõ
Quá giang một nỗi riêng, người… (Kìa ai gõ bóng)
Và , như nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ viết trong lời bạt:
…Hình và bóng phải chăng phải chăng là nỗi ám ảnh khôn nguôi của nhà thơ từ thuở đầu đời cho đến nay và cho đến ngày xuôi tay nhắm mắt ???…
Tôi không biết, tôi sẽ hỏi cô trong một ngày rất gần đây thôi.
Hoặc nhanh hơn, không cần chờ tôi, các bạn hãy tìm đọc KÝ ỨC CỦA BÓNG, có Email của tác giả trang 173, và hỏi mọi điều bạn cần biết về những chiếc bóng của cô…