TRONG VƯỜN XƯA

Hoàng hôn rơi trên cỏ
Loang tím thềm nhà xưa
Con chim đêm cánh vỗ
Hỏi người xa bao giờ

Ta một mình ngồi nhớ
Bên bóng tối già nua
Trong miền khô ký ức
Rực lên mùa hạ qua

Rong rêu thềm đá ngủ
Thời gian im ắng xa
Tìm đâu chiều nắng cũ
Về soi ấm sân nhà

Tiêng cười không còn đợi
Trong vườn lá thân quen
Xưa, cầm tay người hỏi:
– Mai rồi em có quên?

Đêm, đêm ơi thôi nhé
Đừng khơi nữa hoài mong
Vườn mùa đông lặng lẽ
Nở riêng một nụ hồng.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

TÌNH TANG CÕI NÀY

Vẽ hoài con chữ mù tăm
Có khi níu được sợi tằm đang tơ

Vẽ đi vẽ lại bến, bờ
Tuột trôi nắm mãi cái gờ nhân gian

Vẽ hoài con chữ chia tan
Níu nhau một chút ngỡ ngàng, cỏ may

Vẽ trăm đường mộng, ô hay
Loanh quanh vẫn một cõi này tình tang

Vẽ đi vẽ lại thời gian
Vẽ đi vẽ lại một ngàn niềm vui
Có khi sểnh chút ngậm ngùi…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

HẠ SẮP ĐI RỒI

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
Autumn-Nature-Paintings

Dường như tôi nghe, anh đang chờ mùa thu. Nhẹ như cơn gió thoảng, hạ nhiệt buổi trưa đang sôi bởi nắng mùa hạ. Âm man mác buồn của “chờ” vẽ ra trong nắng bỏng ánh mắt im, xa vắng, chờ một người quen lâu lắm chưa về, tự nhiên làm tôi xuyến xao. Dường như đã lặng gió rồi, nỗi chờ thời gian… Hôm nay ai đó quăng viên cuội xuống mặt hồ. Ánh nhìn theo vòng nước bung tròn, anh đang chờ mùa thu. Vòng nước tan ra, hư huyễn một lời đang thầm thì, nên ảo ảnh luôn một người, có thể đã ngồi đấy, và nói, anh đang chờ mùa thu…

Đường Main, một ngày cuối Hạ.

Mùa hạ bốc khói từ mặt đường, người bạn thả tôi xuống và bảo, –muốn thì chiều, đi dạo một mình đi, nhớ là chỉ đi theo đường thẳng ra biển thôi, đừng “đi ngang về tắt” thơ không tìm ra bạn đâu, quay lại, cũng chỗ này nhe, nhớ chưa, có cái tiệm Kill… gì màu xanh kia kìa, tới đó ngồi rồi gọi cho tui- Ngón tay trỏ của bạn cong lên, ánh mắt thì như muốn cưa tôi. Tôi phì cười, cái thành tích đi lạc của tôi làm người thân cũng ngán ngẩm, tôi chẳng nhạy lắm với phương hướng, tôi gật đầu lia lịa, – biết rồi cái quán “giết giết…” kia chứ gì, – ừ, lo mà giết ngươi dưới cái nắng lửa này đi nhỏ điên Tiếp tục đọc

TRỐN TÌM

Theo ánh trăng tôi đi
Dòng đêm xô sóng ngược
Đi. Đến khi trăng về
Mộng vẫn còn phía trước

Theo mộng hoài tôi đi
Quanh co đêm bịt mắt
Xa gần bóng giấc mơ
Chơi trò tôi cút bắt

Giấc mơ là mặt trời
Mọc đúng giờ giấc ngủ
Giấc mơ ánh sao hôm
Lặn khi bình minh tới

Trăng đùa chơi bóng ảo
Đường mộng khói như tơ
Một hình nhân ngã xuống
Bóng nhập vào . Ngu ngơ

Nằm yên con bóng mệt
Vuốt mặt lạ da quen
Gọi người thêm một tiếng
Nặng thêm, một bóng chìm…

Nguyễn thị Khánh Minh

BỒNG BỀNH QUÊ NHÀ

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

ddanh

Về quê nội, làng Thuận Mỹ, huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hoà
Và quê ngoại, Phủ Thường Tín, Hà Nội

Tôi sinh ra ở Hà Nội. Nhưng ký ức về Hà Nội chỉ là một căn phòng kín bưng trong trí nhớ, tôi như luôn đứng trước cánh cửa phòng ấy với một cảm giác nôn nao, thôi thúc, và cũng buồn bã  tự hỏi, bao giờ thì tôi sẽ mở cửa căn phòng ấy và xếp đặt bày biện mọi thứ tôi đem về từ thực tại?

Ngày rời xa Hà Nội, tôi chỉ mới 3 tháng tuổi, nghe mẹ kể lại, tôi ngủ say trong vòng tay mẹ trên chuyến bay Hà Nội- Nha Trang vào một ngày cuối đông. Bàn chân tôi chưa được có kinh nghiệm về cái ấm cái lạnh của mảnh đất nghìn năm ấy. Nắng thế nào? Gió thế nào? Không một cảm nhận rõ rệt từ tâm thức lẫn trên da thịt. Như một tờ giấy trắng bong. Không đất, không nắng, không gió, không mưa, không mùi trời khí đất, không cả hương vị món ăn nơi ấy, thì làm sao còn có thể có được một giọng nói Hà Nội? Hà Nội thơ trẻ như Thanh Lan, Hà Nội nhẹ trong như gió của cô Mai Hương, Hà Nội trầm như hoàng hôn của Khánh Ly, Hà Nội nồng ấm quyến rũ của Thu Phương, và Hà Nội sang cả như của bác Thảo, (người mà theo má tôi kể là nhân vật trong Tóc Chị Hoài của Nguyễn Tuân), bởi vậy mẹ tôi vẫn thường nói, chẳng một chút gì là Bắc cho giống mẹ! Chịu vậy thôi. Cái khắc khoải Hà Nội ấy, lâu ngày thành giấc mơ, để tôi được đeo đuổi những bước chân nôn nả đến hiện thực. Có thi vị không nỗi chờ đợi ấy? Có buồn lãng mạn không khi nghĩ mình hoài là kẻ “tương tư cố lý” Tiếp tục đọc

VIẾT CHO CON

Gửi hai con Chương Chương và con gái Mỹ Hạnh vừa làm mẹ

Và sinh ra, con của mẹ
Mùa tình yêu
Buổi sáng Sài Gòn no nắng. Phố mở thơm cánh thiếp
Buổi chiều Sài Gòn hoàng hôn óng ả. Phố lên đèn như hội
Nửa khuya Sài Gòn. Phố khai tiệc Đêm Hoa
Lòng mẹ no hạnh phúc
Vòng ôm chúng ta tròn cong một vòng trái đất
Trần gian diệu mật

Cám ơn con
Trong những điều mung lung
Mẹ đã viết được một giấc mơ rực rỡ, có thật
Thời gian đã dừng lại cho mẹ
Nơi phút giây ban sơ nhất của tiếng khóc
Mẹ vừa sinh ra một con người
Mẹ lung linh Tạo hóa

Cảm ơn con
Tiếng nhạc oa oa
Chồi non chớp mắt
Sợi thời gian mẹ con đang nắm bằng bàn tay hồng
Dịu dàng
Rộn ràng
Sợi tơ bung
Mỗi nhịp mở là mỗi ngày gom mật…

Con ơi,
Mẹ đã biết được điều huyền diệu nhất
Giản dị nhất trên đời
Cho mẹ biết rõ hơn thế nào là tội ác
Mẹ biết mẹ đứng ở đâu
Trong muôn phía biên giới nghiệt ngã của con người,
-Trái Tim Người Mẹ-
Một châu báu mẹ vừa được con ban tặng

Con của mẹ,
Tấm khiên che chắn mẹ trong những lằn đạn mũi tên
Là tiếng khóc, tiếng cười con no đủ
Mẹ biết những bước mẹ đang đi
Là dấu bước chân con lẫm chẫm
Là dấu bước chân con mạnh mẽ,
đến ngày mai.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

KÝ ỨC CỦA BÓNG – NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Screen Shot 2013-05-27 at 3.51.11 PMScreen Shot 2013-05-27 at 3.50.37 PM

KÝ ỨC CỦA BÓNG
Gồm 108 bài thơ của NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
SỐNG và PHỐ VĂN xuất bản 2013
Tựa DU TỬ LÊ, Bạt NGUYỄN LƯƠNG VỴ

Tôi không biết Nguyễn thị Khánh Minh đã chọn thi ca như một con chim cô quạnh chọn rừng sâu để phủ dụ những vết thương thời thế ngược ngạo sớm tìm đến cô.
Hay thi ca đã tìm đến cô, như tìm đến một người tình, một người tình mà nó hằng mòn mõi kiếm, trông…
Tôi không biết ( Du Tử Lê trong lời tựa)

Tôi không biết, tôi chưa kịp hỏi cô vì những cái hẹn giữa chúng tôi cứ vì lý do này hoặc kia để khó lòng gặp nhau… Duy nhất, tôi biết một điều: ám ảnh của cô là BÓNG.

Quê xa, đất lạ bóng mình. (Nói gì)
Ta ngồi: Bóng thầm
Ta đi: Bóng động
Ta nói: Bóng câm… (Hai bóng)

Rất nhiều bóng… bóng lỗi hẹn, bóng tương tư, bóng tro rơm, bóng tóc tơ, bóng thơ ngây, bóng đợi chờ…
Trong muôn bóng phải chăng chỉ là một qua lớp kính vạn hoa:

Kìa bóng ai ngồi
Thuyền cong trăng
Tiếng gõ
Quá giang một nỗi riêng, người… (Kìa ai gõ bóng)

Và , như nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ viết trong lời bạt:

…Hình và bóng phải chăng phải chăng là nỗi ám ảnh khôn nguôi của nhà thơ từ thuở đầu đời cho đến nay và cho đến ngày xuôi tay nhắm mắt ???…

Tôi không biết, tôi sẽ hỏi cô trong một ngày rất gần đây thôi.

Hoặc nhanh hơn, không cần chờ tôi, các bạn hãy tìm đọc KÝ ỨC CỦA BÓNG, có Email của tác giả trang 173, và hỏi mọi điều bạn cần biết về những chiếc bóng của cô…

MẸ VÀ CON

Kính tặng Mẹ,
Thương về các con

1.

Chưa bao giờ
Tôi nhẹ như lúc tôi nghe tiếng khóc
Của đứa con tôi vừa sinh ra
Chưa bao giờ
Tôi mạnh khi nghĩ mình đang là mẹ
Mỗi khi nặng chĩu
Những điều trên làm tôi thấy nhẹ

2.

Con là tiếng gọi không ngơi nghỉ
Giữa đời chập chùng mộng mị
Con trong veo lòng suối
Bao lời đá cuội bình yên
Con trẻ thơ bền bỉ
Cho kiên trì nơi mẹ nở hoa
Con hải đăng sáng gọi
Tay thuyền mẹ vững trong đêm
Nụ cười con reo tiếng biển
Sóng mẹ về êm đềm nương tựa
Con hương nồng bếp lửa
Mùa đông mẹ ấm đêm thâu
Con nung nấu đợi chờ
Cho mẹ biết đâu là bến bờ phải đến
Trong muôn vàn lỗi hẹn của nhân sinh

3.

Tận cùng nụ cười mẹ
Là tiếng khóc con chào đời
Tận cùng hạt lệ mẹ
Là nước mắt con rơi
Tận cùng con đường mẹ
Là mỗi bước con đi tới
Và con ơi
Có thể tận cùng hư vô mẹ
Sẽ vẫn một ánh nhìn
Theo con trở lại

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

TẶNG ANH

 nguyễn thị khánh minh

 

Bài viết cho anh Khải
Em tặng anh
Những hạt nước mắt
Ngày còn bé theo anh chơi ngoài nắng
Em bị đòn. Chúng ta cùng chia nhau cái đau
Mặn vị trẻ thơ

Em tặng anh tiếng rơi
Hạt lệ em tươi khóc
Nước mắt em giòn cười*
Chuyện trò chia sẻ
Cây sầu đông nhà bố mẹ trổ hoa
Theo anh em mình lớn

Tặng anh
Hạt lệ cười, em mười tám tuổi
Xúng xính trong bộ quần áo anh mua cho bằng lương tháng lính đầu tiên
Nước mắt reo. Không là núi cao. Không là biển cả.
Nhưng anh em mình, máu chảy ruột mềm* Tiếp tục đọc

NHỮNG MÙA NẮNG NHA TRANG

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

nhatrang9

Nếu tôi là họa sĩ, có lẽ những giọt nước mắt xa Nha Trang sẽ được vẽ bằng một mầu sắc nào đó rất lung linh trong một bức tranh mùa nắng, có đôi mắt to của một cô bé 16 tuổi đựng suốt năm tháng ấu thơ dạt dào tiếng sóng, một ngày con sóng bật ra khỏi khóe mắt thành những hạt lệ, nên nó sẽ là một mầu rất mặn biển, để người xem tranh biết được nỗi chia lìa đó đã cứa xót lòng tôi đến thế nào.

Tôi không là họa sĩ, cũng không là một tài năng cụ thể nào đó để có thể thưa thốt cùng người một cách diễm lệ hình ảnh 16 mùa nắng Nha Trang, Nha Trang nhi đồng, Nha Trang dậy thì, và, Nha Trang khói sương giật lùi sau chuyến xe lửa đang chở tia nhìn nuối buồn đau của tôi ngày tôi bị gỡ đi cái núm gió nắng mặn mòi ấy. Thế nên tôi cứ khắc khoải khi đêm về thốt nghe như có tiếng tầu lửa vang bên ngoài cửa sổ. Thế nên tôi nghĩ mình nợ Nha Trang một món nợ ân tình. Tôi nghĩ, vâng, tôi nghĩ nếu cho tôi trở lại mười sáu năm đầu đời để lại dung dăng dung dẻ với Nha Trang, thì có lẽ tôi sẽ biết nạp một cách tận tình hơn hơi thở phập phồng của phố biển, để bây giờ có thể viết về nó một cách tròn đầy hơn, tha thiết hơn Tiếp tục đọc