
CHỚ BẢO XUÂN TÀN*…
Ngày 20 tháng 3 năm nay, theo cuốn lịch nhỏ xíu tôi đang có, ngày ta, là tiết xuân phân. Còn trên cuốn lịch treo tường, là Spring begins. Đó là chuyện của lịch tháng ngày khí tiết. Còn những vọng âm thời gian trong tâm hồn ta thì sao, hình như chẳng có một xía vô nào của thời gian vật lý để nó vang lên đánh động ta, nỗi bổng trầm của nó. Tiếng chuông reo trong tôi hôm nay là cánh mai vàng ngoài thềm đang rung trong hơi gió se lạnh tan mùa.
Tôi đang tự hỏi có phải ở đây, miền nam Calif., tôi được hưởng hai lần cái tâm trạng đón xuân?
Thế này, hồi tháng 1 vừa rồi cả Little Saigon bừng lên không khí đón Tết, mà Tết thì người mình thường gắn với khái niệm Xuân, trong khi trời đất ở Calif. thì đang mùa đông. Mặc kệ, bên kia đại dương nhà Việt Nam mình đang đón Tết thì triệu đứa con tha phương cũng rộn ràng Tết bất kể đang mùa nào, với tất cả những gì gộp lại từ vật chất đến tinh thần để cảm thấy, để mở ra cho riêng mình, mùa của Tết, với hoa đào rực nở, bánh chưng dưa món, chợ hoa, hương khói cúng đón ông bà tổ tiên trong mỗi mái ấm Việt, rồi là báo Tết, báo giấy báo mạng xôn xao, rồi là hội họp tất niên. Cứ hồn nhiên rủ nhau Xuân ới Xuân ơi ngay giữa buổi đông đang lăm le rét đậm ở xứ người. Mùa xuân của tâm linh, của truyền thống, di sản văn hoá Việt.
Thế rồi khi Tết qua đi, lòng người chưa kịp nguôi lòng xuân ấy, thì trong gió lạnh lại có hai loại đào, một là đào màu hồng cánh sen đậm, tên bích đào, hai là đào với ba màu hồng nhạt, đậm và lớt phớt trắng, bừng lên nở, cho người mình ăn dối thêm cái Hậu Tết, và bonus cảm giác Tết thật là hậu hĩ kéo đến tận buổi đông tàn. Vừa bắt kịp mùa xuân thực sự của đất trời nơi đây, tháng 3, thấp thoáng trên những lộc non của cây lá hoa cho người lại lao xao, xuân, áo mùa lạnh đã mỏng đi để da người rộng đường thở nắng ấm.
Thế có phải là ta được hưởng xuân hai lần không?
Tiếp tục đọc →