HUẾ …

Tôi lùi về phía hư vô
Thấy thương Huế quá mơ hồ của tôi
Thấy thương em quá núi đồi
Ở trong đông đảo em ngồi cô đơn
Thấy thương em giận em hờn
Ở trong ” Sơn” ấy em rờn rợn ca

Em xa như một con đường
Thấy thương tôi quá ” mù không lối về”
Thấy tình đang rất cận kề
Trên đôi môi ấy đã về hay chưa
Tôi lui về chốn dạ thưa
Thấy thương em quá đang lừa cơn đau

NGUYỄN TẤN CỨ.

TÌNH NHƯ CANH BẠC

Đi xa núi anh gầm gừ nhớ Núi
Đến thăm sông anh trầm mộng thương sông
Về với Biển anh âm thầm yêu biển
Trở về thành anh nhớ phố loanh quanh

Anh mệt mỏi những chân đời phiêu dạt
Có ruổi rong rồi cũng phải qui hàng
Anh lên xuống dọc ngang rồi im lặng
… Khi ngồi yên anh mới hiểu thương hồ

Anh buôn bán nỗi buồn anh rẻ mạt
Vài chai bia cùng với những bạn bè
Khi thất chí cũng như khi nản chí
Cụng li rồi mới hiểu cuộc chia ly

Anh mất em vì những cuộc nhu mì
Đang thất bát bởi những hàng tôm cá
Anh thân thiết bởi vì anh xa lạ
Khi kẻ thù là những cơn cuộc cô đơn

Em trả giá cuộc tình ta đắt quá
Đi rất xa em mới biết anh gần
Anh là vậy giữa bạc đời sát phạt
Vẫn yêu em cho dù chợ đã tàn.

NGUYỄN TẤN CỨ