Đêm
bắt đầu bằng tiếng nấc thầm
và những giọt mùa tháng năm
bám vội vàng
trên thành cửa sổ
Chiều trầm rồi
trên cánh lá
…vô tâm
Em khóc thương ai, cành liễu rũ
Mà tay thuôn ôm hết cô đơn
Buồn vắt trong em từng giọt nhỏ
Tháng ngày sương phụ cõng trên lưng
Rơi
Rơi đi
tiếng chim đêm thảng thốt
Hiên nhà thèm một chút trăng trong
Vắt trên vai
nỗi buồn sũng nước
người trở về
từ những long đong
Nỗi nhớ thường mang hình xoắn ốc
xoáy vào đêm bật tiếng gió gào
Ta ngồi với đêm đất trời trở dạ
chập chùng
chập chùng
rớt xuống nỗi đau…
NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(05.5.2014)

