RONG CHƠI NHƯ GIÓ BỤI ĐẦU XUÂN

nguyenngocnghia

Hạt bụi thênh thang hạt bụi mỉm cười
Chào xuân nghiêng chút lòng chệnh choạng
Lấm tấm nắng vàng chiều xuân đăm đắm
Nghe lời bi ca bọt sủi tràn ly

Câu chúc thực hư bồng bềnh khói tỏa
Lòng người chia như những nhánh sông
Sao ta cứ mãi tìm hoài ở đó?
(Góc phố nào cũng chật nỗi cô đơn)

Hạnh phúc nào còn trong bàn tay nắm
Nghễnh ngãng phố người chân thấp chân cao
Thuở xuân xưa rụng theo thời lãng mạn
Tình người cũng theo râu tóc bạc màu

Ừ, đã trót chân rủ chân phiêu lãng
Cứ nhẹ tênh tám hướng tang bồng
Thôi, bận lòng chi dăm điều vặt vãnh
Rong chơi như gió bụi đầu xuân….

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(Mồng 01 Tết Ất Mùi)

THÁNG CHẠP

nguyenngocnghia

Hơi gió trong veo qua cầu
từ biệt
nụ hôn
lạnh âm âm chiều vàng
Môi cắn môi bật tràn kí ức
heo may nào ủ giữa ngực thanh tân?

Tháng chạp rưng rưng
nhốt tiếng thở dài
lọn tóc muộn lòa xòa che đời cơm áo
và những lo toan xếp hàng. cao ngạo
Níu đời em trĩu xuống hai vai

Ngày thập tự
nối nhau qua, lũ lượt…
bước chân lê mòn vẹt những nỗi buồn
niềm vui nhảy lò cò
vỗ tay tràn nước mắt
hạnh phúc ngập ngừng
cuối bãi
đầu non

Còn lại em chút từ tâm tháng chạp
cái lạnh đầu mùa
ngơ ngác kẽ tay
thời gian đi lạo xạo ngoài hiên vắng
tuột dốc trăm năm
rớt xuống tình này

Rồi sẽ khép lại vòng đời xuôi ngược
ngày tháng cõng theo nhau
chồng chéo
những tai ương….

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(12.2014)

GIÁNG SINH ẤY

nguyenngocnghia

Trái tim cũ rích
cứ se sắt buồn
đêm xưa hương mật
thuở tình xanh non

em ủ đêm đông
đầy bờ ngực ấm
chân ơi. chầm chậm
nghe cỏ thầm thì

vai ơi. có lạnh
đọng giọt thánh ca
mềm ơn phước thánh
hương tóc thật thà

Chúa nào quở trách
nụ hôn rũ mềm
đồi sương thao thức
vọng lời kinh đêm

rung đi nhã nhạc
đêm thánh vô cùng
chiếc áo che chung
gói hoài thương nhớ

………..
Trái tim. vốn nhỏ
thất lạc bên trời
Giáng sinh. mùa ấy
lại về. em ơi….

NGUYỄN NGỌC NGHĨA
(12.2014)

THĂM ĐÓA HOA CUỐI NGÀY

nguyenngocnghia

Bước ra chạm mặt chiều tà
vô minh nhỏ giọt
nhạt nhòa tử sinh
Thưa em.
sương khói vô hình
ủ trăm năm một chút tình gió bay
Thưa em.
một cánh lan gầy
nở mê đắm giữa cuộc bày buồn hiu
đôi bờ nhật nguyệt liêu xiêu
vô thường em đợi trong chiều
… với ta

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

MƯA, BÊN THỦY TẠ NHỚ NGƯỜI

nguyenngocnghia

mưa giăng sợi nhỏ
chiều anh ứ tràn
em giăng sợi nhớ
lòng anh vỡ tan

hình như sóng cuộn
dưới hồ mưa thưa
hình như chân vướng
bụi hồng thuở xưa

mắt cay bốn hướng
dõi bóng chim về
mây xa còn gợn
bóng người gió se

gói hết mặt trời
em về bên ấy
có hay mưa rơi
bên này anh đợi

mặt hồ run rẩy
bóng trôi. bóng trôi
nghiêng lòng bối rối
chỉ mình anh thôi

(03/8/2014)
NGUYỄN NGỌC NGHĨA

TỰ TÌNH TRẮNG

nguyenngocnghia

mặt trời chống gậy về sau núi
ngoái nhìn hoàng hôn phơn phớt mây
ta còn một trái tim mờ bụi
yêu em xoay tròn trên cối xay

yêu em tim ta nhừ như cháo
(tội nghiệp chi, một gã si tình!)
còn hơn để con tim chuột gặm
không nhớ nhung chẳng biết thất tình

ta, thiền sư chẳng hề đắc đạo
hay thánh nhân từ chối thiên đàng
bởi lời kinh vướng chân thánh nữ
âm thầm ta buộc mối dây oan

cớ chi gánh đầy vai tình lụy
giang hồ khấp khểnh bước chẳng rời
thầm mơ một chút trăng viễn xứ
nằm góc nhà nghĩ chuyện trùng khơi

giấu sách vở như giấu nỗi buồn
(chữ nghĩa nhẹ tênh tựa khói sương!)
ta vắt vẻo đầu dây cuộc sống
tang bồng cũng vấp nợ áo cơm

rồi như chút rêu chân tường đá
ủ mềm nỗi hiu quạnh xám xanh
uống mù sương mà ngợi ca tình
nghe tim hát
mênh mông dâu bể…

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

THƯƠNG NHỚ TRƯỜNG XƯA

nguyenngocnghia

Buốt lạnh vai
em co ro bên cổ tượng
đã rất xưa
…chừng như đã rất xưa
kỉ niệm lặng lờ bên hàng sứ trắng
viên sỏi ngậm buồn đánh thức tuổi thơ

Chừng như xưa
nhưng có bao giờ cũ?
lọn tóc thầm thì
gốc cổ thụ lắng nghe
chiều êm ả giữa trái tim đầy gió
những nhánh rong trôi rộn rã quay về

Đâu chỉ là nhớ chút tường vôi xám
đâu chỉ xót xa chút nắng sân chung
buốt lạnh trong em một trời dĩ vãng
tưởng đã ngái xa
sao cứ rất gần

Nhói tim em
sao lại là tháng tám?
đếm tiếng ve ở cuối nỗi đợi chờ (*)
tóc mây trắng
ủ nỗi buồn thơ dại
ngày trải mênh mang cánh phượng cuối mùa

TỨ TUYỆT RỜI 2

nguyenngocnghiaTHƯƠNG NHỚ HƯ VÔ

Mỏi mắt tìm dấu xưa
Bóng ai xa vời vợi
Muôn trùng ai sóng nổi
Thương nhớ hoài hư vô

NGHE EM HÁT TÌNH CA

Ta uống từng ngụm nhỏ
Độc dược từ môi em
Lời tình rơi thánh thót
Ngân mãi những cung trầm

ĐÊM TRĂNG MUỘN

Thềm rêu lặng mấy mùa
Buốt bóng trăng thiếu phụ
Lá vèo một âm khô
Ngỡ tình vừa hút. gió…

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

TỨ TUYỆT RỜI 1

nguyenngocnghia

QUÁN TRƯA

Nắng trườn vào quán vắng
Thương râu tóc mịt mù
Loanh quanh đáy ly cạn
Thương chút đời hư vô

DẤU LẶNG

Nép bên khung cửa nhỏ
Em như dấu lặng. thầm
Anh một lần qua đó
Rung vội tiếng chuông ngân

MƯA CHIỀU

Những giọt mưa lưu đày
Thấm về miền ký ức
Tháng ngày hư và thực
Chấp chới cánh mưa xa

NGUYỄN NGỌC NGHĨA