Ở MỘT NƠI LÀ BÓNG TỐI

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

ban đêm tiếng mèo cào trên mái nhà tiếng rêu lặng yên tiếng mặt trăng trườn lên đám lá
tiếng côn trùng nỉ non tiếng mặt trời ngáy ngủ
tiếng làm tình trai với gái mới lấy nhau
tiếng chân khua nước mò tôm bắt cá
tiếng nghiến răng tiếng nguyền rũa
tiếng giọt nước
rơi

tiếng ngón tay gõ trên bàn phím viết tuyên ngôn viểt thơ tình viểt kịch bản
viết truyện phim viết bài ca viết giấy đòi nợ
viết hẹn hò viết thất vọng viết hy vọng
viết anh yêu em em hận anh viểt tuyệt tình viết lung tung
viết tất cả viết mỏi tay
rồi ngưng

ban đêm bóng đèn đường bóng con trăng bóng ngựa thồ bóng xe qua
bóng ngựa khuya bóng chân về
bóng của tôi
bóng của em
bóng nhân gian lăn trên đường tới đầu ngõ chạm cuối ngõ
rồi ngừng

ban đêm
tiếng đồng loã tiếng tội ác tiếng mài dao tiếng súng lên nòng tiếng gọi nhau
tiếng thầm thì tiếng to nhỏ tiếng ú ớ tiếng thở dài tiếng tắt thở
tiếng đợi chờ tiểng não nề tiếng lê thê
lời kinh tụng tiếng thầy cúng tiếng chửi thề
không một ai
không còn ai
nghe tiếng khóc…

NGÔ YÊN THÁI

từ nghe có tiếng em

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

buồn , thả khói lên trời
anh , thả em về đâu
có đâu mà thắt buộc
ta thả lá qua cầu

những mùa em diễm tuyệt
là những ngày ta như
con sâu bò trên lá
vô ảnh nét kinh thư

buồn , thả lên núi nhé
nơi có lần em qua
đồng cao và xanh tít
để nhớ lúc xa nhà

em không còn đã hẵn
ta nỗi buồn trên tay
thổi phù lên lá cỏ
ngày mưa phùn bay bay

buồn , mắt khi khép lại
chữ ta còn hơn phai
ta nhờ sông em nhé
gửi em lời không ai

không ai nơi sẽ đến
chỗ em sẽ cài hoa
có hôm nào em nhớ
ngày con suối ùa ra

và chân em bờ trắng
và em tươi em xinh
và em đâu buồn nhỉ
chỉ là ta một mình…

NGÔ YÊN THÁI

dường như là bất tận …..

 10735644_826194720769236_378143114_n (1)

rơi
vàng non

trên cây ngày nhớ suối
rơi rơi
đời
ta nhớ
một tiếng em

ngày cứ tù tì trôi và ta thì ngu muội
em có nhớ ta không em em tàn nhẫn gì đâu
em chân bước qua cầu dép không thèm bỏ lại
đôi mắt cài sau lưng ngỡ tưởng cũng không mầu

rơi
ừ rơi
nữa đi
những tháng ngày thơ ấu
nằm phơi bụng trên đê tay dụi mắt khóc con diều
băng về đâu rớt về đâu phuong trời nào xa tít
để lớn lên như tình yêu ăn lựu đạn chết rất du côn
tuổi thơ không ồn ào tiếng rao hàng ngoài chợ
buồn cũng bình yên
vui cũng bình yên
chỉ gió xôn xao

con diều mất chết bụi bờ chôn nơi nào không đúng chỗ
làm khi lớn lên đời ta như chỉ để nhớ em
nhớ em tới lao xao áo xiêm mầu hạnh ngộ
hôm em đi ta trốn tuột vào đêm

rồi mặt trời mặt trăng thi nhau gõ vào phiên đá nhớ
ta để tuổi tên trên lá xanh chờ em gọi những hôm sương
nguòi con gái thành cát tư hãn
buông tiếng ngựa giữa con đường
tiếng bình bát vỡ nụ bi thương nở hôm sớm mai ai cài tóc

rơi
ô rơi
những vì sao mộng mỵ
máu trong tay ta phép lạ trong tay em
câu phù chú trên môi em muôn đời không muốn thuộc
kiếp nào xưa

đành hẹn một kiếp thêm…

NGÔ YÊN THÁI