
hiện hữu luôn xuất hiện như một dấu hỏi
nó làm anh a!
nó khiến anh ê!
nó kéo anh đi… nó đẩy anh vào
nó xô nó đẩy
nó làm anh chạy… nó xui anh múa
và anh hát anh ca
ý a í a
như một đứa yêu đời
hiện hữu luôn xuất hiện như một dấu hỏi
như triệu mặt trời bay trong ngày mưa
như những bong bóng nước ngừng trước cửa nhà em
rồi vỡ
rồi nghe
tiếng tí tách chiếc đồng hồ len trong mái tóc em đen
mầu mực mới ghi
chép
bay bay đi
bay bay đi những cơn mưa phùn chở gió
trên những cách đồng tuổi thơ
tiếng chân chạy tìm nhau
ngày đuổi bắt năm mười
hiện hữu đã xuất hiện trong những câu trả lời
trong chất keo dán bộ não vào thành sọ
mùi thuốc súng trong hơi thở
con tim tật nguyền chống nạng đi ngang qua buổi chiều
úa trên vai
nắng
và mưa
loãng
phai
những lời thề nguyện
vết xâm trên da bốc lửa
ngày hạn hán trên môi khô
phù thuỷ
xoè đôi tay thổi phù chú vào phố thị ngày hoàng hôn những thần linh
hiện hữu là sự thực trong lời nói
chiều gọi em
tối gọi anh
ừ
chúng ta đi về
rủ nhau về
đi về nhà
mỗi người một bóng
tiếng tí tách chiếc đồng hồ treo trên tường nhắc
từng cơn mộng
chưa qua
ờ… chưa qua…
NGÔ YÊN THÁI
(viết tặng Tôn nữ thu Dung)