Và nơi đâu,bao giờ cũng thế
Ngọn đèn khi thắp lên làm ấm cõi lòng
Con đường mất bóng chạm thầm gót cũ
Sao lòng tôi còn mãi một thanh âm
Cám ơn em,mặt trời hồng buổi sớm
Gió ngoài khơi qua kẽ lá bay về
Tôi chợt thấy tóc em ngày xuân trước
Chút nắng vàng trãi xuống áo thu rơi
Và biển đó tình cờ em hiện đến
Trong tách cà phê buổi sáng ngọt ngào
Như cổ vật chìm nơi đáy cốc
Chỉ ngó thầm, không dám chạm vào nhau
Người là thật hay chỉ là chiếc bóng
Mà ngàn năm tôi với tới không cùng
Tóc Huế thề bay –tìm em không thấy
Con đường nào cũng hư ảo mông lung
Nhìn sáng nay biển cùng tôi chợt lạ
Ngồi bên em cứ ngỡ bóng mây trời
Sẽ tan biến cùng nhau trong chốc lát
Quanh chỗ ngồi còn lại sóng xa khơi
Nơi em ở, những chiều mưa ngắn ngủi
Chưa cùng nhau thức với biển đêm dài
Mai đây,khi xe về châu thổ
Mắt có buồn,tôi nhìn mây trắng bay.
MAI VIỆT