BIỂN VÀ EM TRONG ĐỜI

Và nơi đâu,bao giờ cũng thế
Ngọn đèn khi thắp lên làm ấm cõi lòng
Con đường mất bóng chạm thầm gót cũ
Sao lòng tôi còn mãi một thanh âm

Cám ơn em,mặt trời hồng buổi sớm
Gió ngoài khơi qua kẽ lá bay về
Tôi chợt thấy tóc em ngày xuân trước
Chút nắng vàng trãi xuống áo thu rơi

Và biển đó tình cờ em hiện đến
Trong tách cà phê buổi sáng ngọt ngào
Như cổ vật chìm nơi đáy cốc
Chỉ ngó thầm, không dám chạm vào nhau

Người là thật hay chỉ là chiếc bóng
Mà ngàn năm tôi với tới không cùng
Tóc Huế thề bay –tìm em không thấy
Con đường nào cũng hư ảo mông lung

Nhìn sáng nay biển cùng tôi chợt lạ
Ngồi bên em cứ ngỡ bóng mây trời
Sẽ tan biến cùng nhau trong chốc lát
Quanh chỗ ngồi còn lại sóng xa khơi

Nơi em ở, những chiều mưa ngắn ngủi
Chưa cùng nhau thức với biển đêm dài
Mai đây,khi xe về châu thổ
Mắt có buồn,tôi nhìn mây trắng bay.

MAI VIỆT

NHÀ CÓ HOA TIỂU MUỘI

Căn nhà khi không còn ai mở cửa
Vệt trăng khuya cứ lạnh xuống chân thềm
Đâu đó bóng một người trong trí nhớ
Lẫn bên màu hoa tỉ muội đêm đêm

Còn lại tôi trên căn gác mùa đông
Đã qua rồi bao mùa hoa tiếc nuối
Trăng viễn phố quê người đâu soi bóng
Mái nhà rêu gạch ngói cũ ngậm ngùi

Như tiếng chim đêm lưng trời mộng mị
Cứ cất hoài tưởng tiếc dấu thu qua
Người mờ mịt xa xăm nghìn hải lý
Chợt quay về lắng lại ở riêng ta

Đi dưới quê nhà cầu ao bóng nước
Sao tôi như một kẻ lạ bên đường
Nhánh sông đơn vẫn chảy hoài phía trước
Bỏ sau mình từng gợn sóng yêu thương

Lâu rồi ,nhà vẫn còn hoa tiểu muội
Dù tháng năm không ở lại bên người
Ngang qua đó nhìn đâu tôi cũng thấy
Sợi tóc chiều em đẫm với hương xưa

Những ngày tết mai đào và cúc bạch
Nghe mùa xuân sóng sánh dưới tay mình
Lòng thơm với nắng vàng lên nguyên đán
Giữa phố cười…sao vẫn thấy lặng thinh

MAI VIỆT

Nhà thơ Mai Việt  sinh năm 1948, quê quán Phan Thiết , Bình Thuận. Hội viên hội Văn Học Nghệ Thuật tỉnh Bình Thuận. Trước 1975 anh có thơ đăng trên các báo ở Sài Gòn; Cộng tác với nhóm thơ Nguyễn Bắc Sơn , Lê văn Chánh, Đông Thùy…trên đặc san QUÊ HƯƠNG tại Phan Thiết từ 1970.Hiện là giáo viên về hưu, sống và rong chơi tại Phan Thiết.

 

NẮNG CHỖ EM NGỒI

Màu nắng đó trên đường đi học
Vẫn soi nghiêng một mái tóc mềm
Nhiều năm tôi vẫn còn đứng đợi
Tiếng guốc đi về ngõ thân quen

Chỗ ngồi đó sáng chiều mỗi bận
Nhớ làm chi rồi cũng vô tâm
Đôi tà áo lộng chiều tan lớp
Bay xuống lòng ai tiếng lặng thầm

Trời bỗng rớt chút mưa rào nhẹ
Em qua đường để nón cầm tay
Vô tình gió thổi vào lưng áo
Chiếc kẹp hờ đâu giữ tóc bay

Lời yêu còn trong trang giấy cũ
Ngày xưa tình quá đỗi mênh mông
Đêm viết chưa xong dòng lưu bút
Sợ để ngày mai nét mực hồng

Tôi chợt thấy như vừa mới đó
Hàng vông che mây trắng trên đầu
Nắng chỗ em ngồi còn dịu lắm
Xanh mãi một thời em với tôi

MAI VIỆT
Phan thiết

VỀ VỚI MÙA HOA ĐỢI

Khi tôi về nhìn lại nẻo đường xưa
Chợt thấy màu hoa tình cờ trong mắt
Chiều,những hoa móng tay vừa đỏ nụ
Tháng giêng vàng lên mướt những đọt măng

Ngày trở về cùng với chuyến xe qua
Tôi thấy mùa xuân trên từng cánh áo
Góc phố quen ấm lên lòng xa xứ
Bước chân nào để lại dấu mai sau

Mùi hương bưởi nao nao chiều giáp năm
Từ mái tóc em ngày xuân vừa gội
Tôi chợt có lòng thơm nơi vệt nắng
Mà bao năm xa vắng chỗ tôi ngồi

Em vẫn rẽ tóc xuống mùa xuân đợi
Để gió tháng giêng xanh mát trong đời
Xin em giữ cho tôi ngày tháng ấy
Vì cuộc đời ít có những niềm vui

Những nụ hoa rồi cũng vừa nở hết
Vườn ngoài kia đang qua bóng giao thừa
Trên hai tay tôi chút mùa chợt lạnh
Thổi qua lòng ngọn gió bấc ngày xưa

MAI VIỆT
Phan thiết