CÂU HỎI CỦA MỴ CHÂU SAU KHI TRỌNG THỦY CHẾT

linhphuong

Trọng Thủy gánh non sông chạy về phía biển
Biển thét gào dậy sóng
Mịt mờ đường lông ngỗng
Đứng giữa hai đầu Tổ quốc
Hồn Mỵ Châu chắp tay hoa bật khóc
Đầu chít khăn tang

Ngó trời đất non sông
Nàng đớn đau bất lực
Máu hóa thành hạt ngọc
Chảy dài ra biển đông
Sóng vỗ bốn ngàn năm
Bóng ông cha chống gươm buồn vẫy gọi

Trường Sa lồng lộng gió
Hoàng Sa lồng lộng gió
Mỵ Châu đặt trong trái tim thương nhớ của mình vô vàn câu hỏi
Ai đánh cắp nỏ thần dâng cho giặc ?
Sao Thần Kim Quy nỡ đành nói sai sự thật
Để Mỵ Châu muôn đời mang tội với quê hương

Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Giải oan cho người chết ?

Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Tại sao nồi da xáo thịt ?

LINH PHƯƠNG

 

Tôi tự nhủ với mình đừng để em khóc

linhphuong

Tôi tự nhủ với mình đừng để em khóc
Và tự đánh lừa mình để được niềm vui
Nhưng trời ơi !
Tôi sợ trái tim tôi ai đốt thành tro bụi
Theo gió bay đi về cõi vĩnh hằng

Có thể nào tôi quay lại căn phòng ?
Đã nhốt mình hơn mười năm trong đó
Tôi đã sống hơn mười năm mượn hồn cây cỏ
Vô cảm với niềm vui
Vô cảm với nỗi buồn
Vô cảm với chiếc máy tính ngày ngày -đêm đêm- tôi ngồi chờ – ngồi đợi
Khoảnh khắc thời gian thoát khỏi
Sợi dây oan nghiệt đã treo tình yêu tôi trên chiếc giá treo cổ của cuộc đời
Để tôi biết đau khổ từ đâu tới
Niềm vui từ đâu tới
Và vết thương của tôi từ đâu tới
Cho tôi mở rộng lòng đón nhận bất hạnh triền miên

Tôi tự nhủ với mình đừng để em khóc – nước mắt rồi sẽ làm buốt nhói trái tim
Trái tim vốn mong manh và dịu dàng như sương khói
Như thơ tôi cồn cào nỗi thương – nỗi nhớ
Chỉ một người – duy nhất một người thôi
Tôi run rẩy – tôi cố níu chặt giấc mơ
Cố níu chặt niềm vui bé nhỏ
Khi sự đau khổ bắt đầu trổ hoa
Hạnh phúc

Tôi tự nhủ với mình đừng để em khóc
Dù là một chút xíu mà thôi

Linh Phương

ĐÊM CHÚA GIÁNG SINH

linhphuong

Chúa chạy show tất tả khắp nhà thờ
Nhà thờ nào cũng đều không vắng Chúa
Đêm Giáng Sinh nắm tay em dạo phố
Qua những con đường giống Chúa chạy show

Chúa chạy show bởi Chúa có tín đồ
Anh chạy show vì tình yêu đích thực
Nằm máng cỏ Chúa vô cùng hạnh phúc
Còn hạnh phúc anh là được bên em

Chúa ngự trên trời nghe tiếng a men
Anh dưới đất uống cà phê “ Con Cọp “
Gió nhè nhẹ thổi về mang hơi bấc
Se se đợi chờ mùa chim én bay

Sài Gòn em áo ấm tháng mười hai
Mười hai tháng một năm ròng rã nhớ
Dẫu đôi khi chúng mình còn giận dỗi
Hờn vu vơ những chuyện chẳng ra gì

Sài Gòn mỹ nhơn đẹp đến lạ kỳ
Mặc váy ngắn khoe đôi chân trường túc
Thiên hạ ngẩn ngơ giao thông ùn tắc
Chúa lắc đầu trễ hẹn với con chiên

Đêm Giáng Sinh lộn xộn bởi mấy em
Cái lộn xộn dễ thương đầy lãng mạn
Nên anh yêu Sài Gòn khi mới lớn
Và yêu em lúc tuổi đã “ sém già “

Như nhà thờ yêu giọng hát thánh ca
Như Chúa yêu tín đồ toàn thế giới
Dĩ nhiên là anh yêu em quá đỗi
Yêu quá chừng nên Chúa phải chào thua

Hai con chiên hư hỏng đủ bốn mùa
Xuân-Hạ-Thu-Đông đều yêu say đắm
Mười hai giờ khuya ngày hai mươi bốn
Cả hành tinh nín thở bởi nụ hôn

Hai con chiên hư hỏng ở Sài Gòn
Mừng Chúa Giáng Sinh vô cùng hạnh phúc
Thành phố đêm nay bỗng dưng động đất
Lúc Adam ăn trái cấm Eva

LINH PHƯƠNG
Đêm 24.12.2014

ÁO BIẾC XƯA…

linhphuong

Ờ thì chắc gì như năm trước
Gió thốc ngoài hiên thổi tạt buồn
Tay trắng-trắng tay anh trơn trợt
Tuột dốc tình níu chẳng chịu buông

Níu lấy em một thời hoa mộng
Mộng ngày e ấp tuổi hai mươi
Chở theo hương tóc ngàn kỷ niệm
Đậu giữa ngực mềm bao giấc mơ

Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Thu rắc vai em chút phấn vàng
Anh gánh gian nan mùa ly loạn
Đi tìm dấu vết bóng kim lan

Ờ thì chắc gì không đau điếng
Lần tiễn đưa bỏ lại nụ cười
Hạt lệ nào rưng rưng em khóc
Rơi từ khóe mắt xuống bờ môi

Bỗng thấy cỏ hiền ngoan nằm ngủ
Dưới bàn chân trắng ngó sen hồng
Anh khẽ hôn dịu dàng năm ngón
Để thương hoài năm ngón em thơm

Bỗng thấy chiều sông xanh quá đỗi
Nắng xế tàn chim lạc cánh bay
Người lâu rồi trở thành người cũ
Buốt lòng anh trong tiếng thở dài

Ờ thì chắc gì em đã giữ
Tờ thư anh và khói quê nhà
Quê nhà . Chao ôi ! Xa vời vợi
Tờ thư anh màu mực phôi pha

Xuân chưa chớm mà xoan vội muộn
Tình chưa phai sao biệt bóng hình
Anh dặn anh thôi đừng nhớ nữa
Nhưng trời ơi nỗi nhớ vây quanh

Con đường nào anh qua trăm bận
Khổ gì đâu hoa rụng tơi bời
Khổ gì đâu tim anh nhoi nhói
Bởi em giờ có cặp-có đôi

Ờ thì chắc gì anh còn sống
Đợi kim lan áo biếc quay về
Xưa áo biếc trời cao lồng lộng
Bịn rịn ngày giấu vạt mây che

Bịn rịn ngày chấm lưng tóc rối
Lá bùa yêu rớt xuống sân đời
Sân đời anh ngã không gượng nỗi
Nên đành lặng lẽ bỏ cuộc chơi

Sông bỗng rộng và dài từ thuở
Anh mất em chim lẻ bạn tình
Trăng uất nghẹn vì ai trăng vỡ
Từng giọt hồng thắm đỏ thơ anh

LINH PHƯƠNG

SẺ NÂU BIẾT HÓT

linhphuong

Sẻ nâu biết hót thì thầm
Nhỏ thôi.
Đừng để Sài Gòn lắng nghe
Xưa từ tỉnh lỵ sương che
Hút xa con mắt đường xe anh về
Em duyên dáng chớp cong mi
Chút son môi thắm cho thùy mị thêm
Sẻ nâu biết hót tiếng gièm
Nhỏ thôi.
Đừng để ngoài hiên gió buồn
Trời làm thành phố mưa tuôn
Nắng len lén trốn giữa lồng ngực thơm
Chỗ mơ xa chỗ mộng gần
Chỗ em đốt cháy đời trầm luân anh
Sẻ nâu biết hót yến oanh
Nhỏ thôi.
Bởi kẻ đa tình dễ thương
Nụ cười anh rất bao dung
Tinh khôi và đẹp vô ngần trong nhau
Yêu em yêu đến nhường nào
Yêu em yêu đến bạc đầu râu anh

LINH PHƯƠNG

27.11.2014

thiên đường đánh rơi

linhphuong

Ngày đi
còn sót lại gì
Mộng tàn theo tuổi
xuân thì hôm qua
Tiếng tơ đồng
chợt khóc òa
Nắm bàn tay
tiễn
người xa xưa buồn
Câu thề
rớt xuống đôi chân
Trái tim đau
thuở
thiên đường đánh rơi
Hết mùa con gái
đợi chờ
Giấc mơ năm cũ
hững hờ gọi nhau
Thương gì đâu
nhớ gì đâu
Trong em
có mối tình đầu của anh

LINH PHƯƠNG

ĐỜI SẦU TA LẠI SẦU ĐỜI HƠN

linhphuong

(Buồn quá uống nửa chén
Ta say rượu quỳnh tương )

Buồn quá hôm nào ta đi nhậu
Say xỉn xe tông cán nát người
Mặt lộ đen ngòm từng vũng máu
Đỏ hồng chẳng khác trái tim thơ

Ta đứt bóng kết giao cùng đất
Đất ôm ta ngủ suốt một đời
Đọc tin cáo phó em đừng khóc
Vì một thằng điên tự tử chơi

Buồn quá hôm nào ta treo cổ
Thè lưỡi thành ma nhát đàn bà
Nhát luôn gã chồng em -xưa đã
Lấy những gì đáng lẽ của ta

Hồn nương theo gió-theo mây khói
Gặp bạn bè xưa khắp bốn vùng
Thua cuộc nằm phơi thây tự hỏi
Tổ quốc còn không chỗ dung thân

Buồn quá hôm nào ta ngắm biển
Ngó Thái Bình Dương sóng vỗ bờ
Nhảy xuống đấu dao cùng Hà Bá
Cưới Thủy Tề công chúa ngon ơ

Con rể Long Vương lên trần thế
Giống hệt việt kiều U.S.A
Rủng rỉnh tiền đô đầy nhóc túi
Thiên hạ chào Linh Phương đại gia

Buồn quá hôm nào ta sẽ chết
Đám tang đi khắp chợ Sài Gòn
Nhớ quẹo dùm ta về Chợ Lớn
Nhìn mấy em siêu mẫu “ lộ hàng “

Ngực-eo-mông- ba vòng hấp dẫn
Chân dài “ trường túc bất tri lao “
Bụng thơm-da trắng -đùi em trắng
Ngủm mất mẹ rồi thế mới đau

Buồn quá hôm nào ta tưng tửng
Cao hứng để râu- cạo trọc đầu
Giống Lỗ Trí Thâm-Lương Sơn Bạc
Bỏ chùa quậy quạng sướng gì đâu

Sinh bất phùng thời ta cà chớn
Em cà chua quên phứt câu thề
Câu thề ta giữ ngoài mặt trận
Em đánh rơi từ lúc vu quy

Buồn quá hôm nào ta nổi nóng
Móc trái tim ra chợ Bến Thành
Đứng dưới tượng đài Trần Nguyên Hãn
Đòi lại ngày ta tuổi xuân xanh

Ngày ta vác súng vào rừng thẳm
Nghe cô ca sĩ hát trên đài
Thương lính xa nhà đi đánh trận
Đù má ! Sao mà mắt cứ cay

Đù má ! Lỡ làm thằng thi sĩ
Thi sĩ đời sầu như khói bay
Vướng mắt em hồng nhan tri kỷ
Khói sầu đời thương ta trắng tay

Thi sĩ trắng tay thi sĩ tận
Anh hùng mạt vận anh hùng rơm
Ngửa mặt khóc cười cùng năm tháng
Đời sầu ta lại sầu đời hơn

LINH PHƯƠNG

EM MÙA THU TÓC NGẮN

linhphuong

Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Chân ngoan bước chầm chậm
Mộng đầy ắp giấc mơ

Mộng bay từ nỗi nhớ
Xuống vai em trắng ngần
Áo cúc cài bỏ ngõ
Mộng nương nhờ khuôn trăng

Em mùa thu tóc ngắn
Khăn quàng cổ thơm nồng
Thương đời anh lận đận
Lưu lạc mấy mươi năm

Sầu xa ngái dòng sông
Theo em về bến đợi
Chút phấn thu rắc vội
Mùa ngâu lặng lẽ chờ

Giấu thu vàng vào mắt
Giấu lá chiều khô bay
Giữ tình nhau trong ngực
Sợ tháng ngày nhạt phai

Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Con đường đi trăm bận
Em giờ buồn hay vui ?

CỔ TÍCH DÀNH CHO TUỔI MỚI LỚN

linhphuong

Tôi đang tơ lơ mơ quyển truyện cổ tích Việt Nam, thì “ bộp “. Tá hỏa tam tinh, tưởng ông Thiên Lôi “ bụp “ mình, tôi hoảng hốt lăn đùng dưới gốc cây mận nằm im thinh thít. Một hồi lâu, tôi hoàn hồn đứng dậy, phủi đất bám đầy quần áo rồi ngó tới, ngó lui, ngó xuôi, ngó ngược truy tìm thủ phạm.

Ờ ! Trời đâu chuyển mưa mà có ông Thiên Lôi chứ ? A ! Tôi phát giác một chiếc guốc nhỏ nhắn màu tím thật xinh nằm chỏng gọng ngay chỗ tôi ngồi. Chà… chà, chiếc guốc này trăm phần trăm là của con gái. Ai nhỉ ?

Tôi nhìn dáo dác, tuyệt nhiên không một bóng người, chung quanh chỉ có đám Cúc Tần cao lêu nghêu hơn đầu gối của tôi, đong đưa trước gió. Chợt nhớ chuyện cổ tích cô Tấm mà má thường kể mỗi đêm trăng lấp lánh soi sáng hiên nhà. Chẳng lẽ… con quạ tinh quái nào đã “ chôm “ chiếc guốc của cô Tấm thời hiện đại làm rớt xuống vườn nhà tôi ư ?

Tôi mân mê chiếc guốc, thầm mơ ước điều kỳ diệu trong cổ tích sẽ trở thành hiện thực. Chủ nhân của chiếc guốc sẽ xuất hiện. Chừng ấy thì…hì…hì…, tôi sẽ làm sao nhỉ ? “ Sột soạt “, một cái đầu đen thủi đen thui nhô ra từ vòm lá xanh um giáp ranh hàng rào nhà tôi. Giật nẩy người, tôi há hốc mồm mà không nói nên lời trước cặp mắt tròn vo chăm chăm nhìn chiếc guốc trong tay tôi.

Con nhỏ kẹp tóc run giọng :

-Bạn cho tui xin lỗi…

Nhỏ phân trần… vì thích chùm mận oằn nhánh chìa qua khoảng sân nhà nhỏ, nhưng cao quá hái không tới, nhỏ bèn lấy chiếc guốc của mình ném lên, chẳng may… Tôi nhoẻn miệng cười. Thế là tôi và nhỏ quen nhau.

Hà. Ừ ! Cái tên con nhỏ thật đẹp. Ba nhỏ là một sĩ quan cao cấp trong quân đội, mẹ nhỏ là Trường phòng tài chánh công ty. Còn ba tôi, một ông thợ quèn, kiếm sống đắp đổi qua ngày, má tôi phải vất vả buôn bán mới nuôi tôi ăn học như bạn bè trang lứa. Vậy mà tôi và nhỏ rất thân nhau. Ở nhà một mình, nhỏ hay thơ thẩn ngoài vườn, không bao giờ ra khỏi cổng, nên bọn trong xóm gọi nhỏ là “ tiểu thư “. Sau này, nhỏ cho biết, hồi chưa quen tôi, nhỏ buồn lắm. Vì thế, trừ lúc cắp sách đến trường, lúc học bài, nhỏ thường rủ tôi bày đồ hàng ra bán. Chời ơi chời ! Tui là con trai mà chơi bán đồ hàng . Thiệt tình !

Nhưng chiều lòng nhỏ tôi cũng cắn răng mím lợi mà chơi. Nhỏ bê nguyên thùng nào : soong, chảo, dĩa, chén lẫn búp bê bằng nhựa, bảo tôi xé giấy làm tiền. Còn nhỏ thì hái lá mận, lá Cúc Tần nấu nấu, nướng nướng bán cho tôi. Kỳ cục thiệt nhen. Con trai mua bán đồ hàng với con gái chẳng giống ai cả. Nhưng biết sao hơn, khi nhỏ luôn luôn chưa hề trái ý tôi, ngược lại tôi cũng phải chiều ý nhỏ chút híu chứ ? Dần dần, tôi cũng thực sự say mê với trò chơi ấy. Hi hi nhất là trò chơi cất nhà chòi làm đám cưới, nhỏ thì làm cô dâu , còn tôi dĩ nhiên là chú rể rồi.

Cho đến một hôm…nhỏ tặng tôi cây viết ba ngòi hiệu Burberrys màu nâu, viền vàng tuyệt đẹp mà nhỏ bảo ba nhỏ mua lúc đi công tác bên Nhật về tặng nhỏ trong ngày sinh nhật. Nhỏ buồn buồn nói :

-Ba tui thuyên chuyển về đơn vị mới ở Sài Gòn, cây viết này tui rất thích nên dành tặng bạn làm kỷ niệm.

Tôi hỏi nhỏ :

-Hà thích, đem cho Nghị chi vậy ?

Nhỏ mỉm cười.

-Cái gì của em cũng là của anh mà…

Chời ! Tôi có nghe lầm hong đây ? Nói xong, nhỏ chạy vụt vào nhà, bỏ mình tôi đứng tần ngần trông theo…

… Hôm nhà nhỏ dọn, ngồi trên xe Jeep lùn , nhỏ vẩy tay chào tôi, đôi mắt đỏ hoe. Tôi thảng thốt gọi:

-Hà ơi đừng đi.

Nhỏ lắc đầu, đó là lần đầu tiên nhỏ đã không chiều ý tôi. Đứng bên hàng cúc tần, nhìn chiếc xe mang bóng dáng nhỏ mất hút sau dãy phố. Tôi chảy nước mắt.

Bao năm trời trôi qua. Cuộc chiến tranh chấm dứt . Cả gia đình Hà sau năm 1975 đã định cư ở nước ngoài . Bây giờ, tôi vẫn nhớ Hà và mơ ước có một ngày Hà sẽ trở lại nơi này , nơi có khoảng trời êm ả bình yên của tuổi mới lớn giữa tôi và em . Nhưng dòng đời cứ trôi đi,,, trôi đi… trôi đi mãi . Còn tôi, tôi vẫn tin một ngày em sẽ trở về, dù điều kỳ diệu của chuyện cổ tích suốt đời vẫn còn nằm im trong trang sách.

LINH PHƯƠNG

XUÂN LỘC

linhphuong

Xe ngang Xuân Lộc càng thêm nhớ
Năm xưa ta bỏ lại một người
Khép mắt ngủ yên ngày thất thủ
Thị trấn buồn phủ kín khăn sô

Giặc giết em khi ta được lệnh
Theo đoàn quân về giữ Sài Gòn
Gạt lệ lên đường vào cuộc chiến
Thương xác bạn tình không ai chôn

Trời đất quay cuồng trong căm giận
Mất em ta mất cả quê nhà
Thủ đô ai cắm cờ tang trắng
Để hồn ta đau mãi chưa nhòa

Xe ngang Xuân Lộc càng thêm nhớ
Em chết lâu rồi không mộ bia
Xương tàn-cốt rụi-còn đâu nữa
Ta khóc đời ta-em cắt chia

LINH PHƯƠNG