SÀI GÒN KHÔNG CÓ MÙA THU

linhphuong

Sài Gòn mùa thu sao chưa vàng lá
Để mây bay giăng tím áo người xưa
Ở nơi đây thu chẳng đến bao giờ
Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng

Em đừng trách Sài Gòn thường thiếu vắng
Hương cà phê quán nhỏ lúc mùa sang
Góc phố chiều hoa cúc nở dịu dàng
Thu giận hờn ai mà thu đi biền biệt

Em không về nên anh buồn da diết
Thèm môi hôn thơm phức chiếc que kem
Cái mát lạnh chạy xuống thấu tận tim
Thời mới lớn – ve sầu – chùm phượng đỏ

Thương con đường chật mùi thơm hoa cỏ
Cánh chuồn kim – con bướm – tuổi học trò
Thương vô cùng. Ôi! Nhịp guốc nhẹ khua
Hồn mơ mộng anh hóa thành sương khói

Em hẳn biết Sài Gòn mình khi đó
Luôn tự hào là Hòn Ngọc Viễn Đông
Đẹp chao ôi! Dù thiếu lá thu vàng
Lẫn chút xíu gió heo may lành lạnh

Em không về Sài Gòn mưa lâu tạnh
Bong bóng bên hè vỡ buốt lòng anh
Em không về nhìn lại khoảng trời xanh
Đầy hy vọng – đầy niềm tin mãi mãi

Em còn nhớ thuở chúng mình vụng dại
Mơ cánh buồm hạnh phúc cuối chân mây
Nhưng hỡi ơi! Sau mấy chục năm dài
Cát bụi thời gian xóa nhòa ký ức

Em ạ! Lỡ mai này anh nhắm mắt
Cứ coi như thu rụng lá khô vàng
Đau lòng chi em nhé! Chuyện ly tan
Hãy chôn chặt dưới nấm mồ quá khứ .

Linh Phương

ĐIỆU TANGO CHIẾN TRANH

linhphuong

Lấm lem mối tình chân mây ngàn dặm
Qua rồi cơn mê sảng tìm lại bóng hình em
Người đàn bà hóa đá những chiều hoàng hôn tim tím
Lặng lẽ yêu-lặng lẽ ghen hờn-lặng lẽ cầu nguyện cho người đàn ông của mình

Nơi cỏ xanh em mơn mởn màu xanh
Bàn tay vuốt ve anh ủ hương em nồng hương đàn bà thơm phức
Mặt trời cháy đỏ đốt khô giọt nước mắt
Ngày hành quân xuôi ngược cánh đồng em run rẩy bật tiếng : -“ Anh ơi ! “

Người đàn bà lặng lẽ đợi chờ
Đêm không sao ngủ được
Đêm không sao không khóc
Khi nghe giọng anh qua phone xa lắm…xa biền biệt ngút ngàn

Lạc vào thơ-vào thế giới người đàn ông
Hiến dâng bao tháng năm trong veo hạnh phúc
Bao tháng năm trong veo khao khát
Được nằm bên anh-được yêu anh-được anh hôn lên chiếc ngực trần trụi -hôn những đường cong cho em chết lâm sàng

Vời vợi sầu tiếp sầu rớt xuống môi người đàn bà-rớt xuống ngọn đồi Charlie gợi cảm
Điệu Tango chiến tranh nhún nhẩy giọt mưa chảy lăn tăn kết thúc cuộc giao tranh
Sáng mai vầng trăng quên báo thức-bất động em-bất động anh – ngâu vàng lóng lánh
Nhà ai thức dậy mở đĩa cải lương “…Lan đã cắt đứt dây chuông. Điệp ơi ! Sao vẫn nghe lòng mình run rẩy theo từng thanh âm “

Chưa nghe hết xề-người đàn bà nghẹn cổ họng
Nhớ người đàn ông cuộc đời trôi theo cơm áo buồn tênh
Ngàn cơn bão đi qua cột chiếc thòng lọng định mệnh
Siết chặt cổ anh mùa binh lửa ám ảnh không rời

Nắm tay nhau đi nửa câu thơ
Buông vội người đàn ông ở đâu đó với nỗi đau dịu dàng chưa chịu vỡ
Điệu Tango chiến tranh hững hờ bay theo gió
Chui vào trái tim anh mang vết chém định hình…

LINH PHƯƠNG

THÀNH-BẠI-XƯA-NAY-LUẬN ANH HÙNG

linhphuong

Trường An tăm tắp ngày bôn tẩu
Thất thủ kinh thành ta về đâu?
Biệt Ngu Cơ nước mắt tuôn trào
Uống chén rượu ngất trời khói lửa

Ô Giang – Ô Giang- mùa gió thổi
Mịt mịt sương giăng trắng bến đò
Ngó núi- ngó sông- ta càng tủi
Câu : ” Sanh vi tướng- tử vi thần ”

Thành-bại-xưa-nay-luận anh hùng
Ván cờ thiên cổ hận ngàn năm
Kiếm lệch-cung đè-đôi vai rộng
Ngựa buồn mỏi vó ngã liêu xiêu

” Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi “(*)
Gặp cố nhân lão trượng bật cười
Ngửa mặt đọc bài thơ bi tráng

Chính nghĩa luôn dành cho kẻ thắng
Thua cuộc mang danh lũ giặc chòm
Hạng Võ nhìn đoàn quân thất trận
Nghẹn lòng đau ứa máu rưng rưng

Ô Giang- Ô Giang- nước ngược dòng
Tiễn người hào kiệt lúc lâm chung
Thủ cấp cắt trao cho lão trượng
Hồn thiêng bay theo bóng lá cờ

Bể hóa nương dâu đời thay đổi
Thế sự thăng trầm thêm đảo điên
Kinh thi vạn cuốn ta tìm kiếm
Khắp thế gian hai chữ ” ngụy quyền”

LINH PHƯƠNG

ĐỪNG KHÓC MAI NÀY TA CHẾT QUEO

linhphuong

Cải tạo xong ta về kiếm sống
Sống kiếm hong ra lại khật khùng
Mấy chục năm trời hai tay trắng
Ta mãi nhọc nhằn chuyện áo cơm

Nhớ quá trại giam buồn hò hẹn
Ta tìm quăng lưới lũ cá hồng
Bán kiếm tiền chờ khi được thả
Nắm tay em trèo lên xe bông

Xe bông lăn bánh ta đứng ngó
Hồn phách đâu còn góc phố xưa
Em lấy chồng giàu em đành bỏ
Người cũ hôm nào trong giấc mơ

Đừng khóc mai kia nằm dưới mộ
Đời ta – em lỡ mất mẹ rồi
Vướng bận chi cái thằng tình phụ
Em hận ta hoài sao chưa nguôi ?

Em hận thuở ta đi đánh trận
Mê công danh làm kẻ võ biền
Để em biền biệt ngày trông ngóng
Nhìn hỏa châu đêm rụng bên thềm

Tạ lỗi muôn vàn xin tạ lỗi
Tình yêu như khói súng bay vèo
Quên phứt chiến tranh thời binh lửa
Đừng khóc mai này ta chết queo…

LINH PHƯƠNG

Hôm qua uống rượu vỉa hè

linhphuong

Hôm qua
uống rượu vỉa hè
Có em

có bạn bè của anh
Những người
thuở tóc còn xanh
Bây giờ
đầu chớm bạc thành muối tiêu
Một thời
anh trót mang theo
Ngày trai trẻ
thoáng bay vèo như không
Mộng tàn đã
mấy chục năm
Còn em
tri kỷ hồng nhan cuối đời
Hôm qua
uống rượu muốn khờ
Trái tim anh rớt
xuống bờ ngực em

Linh Phương

ĐẦU SÔNG CUỐI BÃI CŨNG ĐÀNH THÔI

linhphuong

Giang hồ từ thuở ta đứng đợi
Lúc mỹ nhơn mắt biếc-mày ngài
Mấy mươi năm bên cầu thương nhớ
Hỏi rằng em :-Nhan sắc có phai ?

Hỏi ly rượu ngày ra mặt trận
Em rót tiễn ta biệt kinh kỳ
Anh hùng thua cuộc anh hùng tận
Đời ta-em mãi mãi phân ly

Đừng khóc thằng du côn lỡ vận
Chuyện mưu sinh vất vả nhường nào
Hãy quên người xưa em lận đận
Cuối đất-cùng trời buồn gì đâu

Đừng khóc khi áo ta chưa ấm
Gió mùa đông bắc thổi lạnh lùng
Phố cũ đà tàn nghiêng vạt nắng
Chiều hôm heo hút buổi hoàng hôn

Đừng khóc mâm cơm ta cô quạnh
Đôi đũa một mình nằm chõng chơ
Ly rượu rót đầy sao sóng sánh
Hình sương bóng khói mỹ nhơn ơi !

Đừng khóc cầm tay ta đừng khóc
Lỡ hết rồi em- lỡ hết rồi
Mấy mươi năm lòng đau như cắt
Đầu sông-cuối bãi cũng đành thôi

LINH PHƯƠNG
05.09.2015

VỀ ĐÂY ANH BIẾT BUỒN HƠN TRƯỚC

linhphuong

Về đây anh biết buồn hơn trước
Mấy mươi năm hoa rụng mất rồi
Mấy mươi năm gió chiều Đông Bắc
Thổi tạt lòng anh nhớ một người

Về đây anh biết mùa xưa cũ
Đâu phải mùa xưa của thuở nào
Áo lụa qua cầu em tóc rối
Buổi biệt kinh kỳ buôn buốt đau

Có phải vì em còn viễn xứ
Mấy mươi năm anh mãi đợi chờ
Chao ơi ! Đã tan thành mây khói
Mộng hoài hương xa lắc- xa lơ

Có phải con đường em sáu ngả
Sáu ngả đời anh chẳng lối ra
Ngày nắng tàn phai theo sắc lá
Chớm thu vàng vắng bóng em qua

Về đây anh biết thời mới lớn
Bụi phấn rơi đầy vai tiểu thư
Về đây anh biết tình lận đận
Rượu uống mềm môi vẫn ngậm ngùi

LINH PHƯƠNG

GIỌT CÀ PHÊ

linhphuong

Tìm em
trong
giọt cà phê
Mang hương vị đắng
si mê một thời
Xót xa
gần hết nửa đời
Ghế xưa bỏ trống
chỗ ngồi thiếu em
Hai con mắt ngó
đã thèm
Giọt cà phê
rớt
giữa nghìn bể dâu
Buồn
vui
lặng lẽ
mùa ngâu
Giọt cà phê đắng
bỗng đâu ngọt ngào
Trên bàn phím
sáng mai nào
Chữ thương
chữ nhớ
bạc đầu gặp nhau

LINH PHƯƠNG

Lời Một Người Ở Rừng Lá Khô Gửi Về Loài Chim Vương Thái Khanh

linhphuong

Anh ví tình yêu như những viên đạn đồng
Viên đạn cho em
Viên đạn cho bạn bè
Viên đạn cho anh
Viên đạn cuối cùng

Và nếu mai này
Ở rừng lá khô đại bàng gẫy cánh
Dấu ngựa hồng gục chết trên quê hương
Thì viên đạn nào cưu mang
Viên đạn nào chia xa hai đứa
Viên đạn nào ngọt bùi hương lửa
Viên đạn nào mật đắng cay nồng
Thôi đừng thương anh nữa
Quên nhau em lấy chồng
Nghe loài chim thành phố mang huyền thoại Vương Thái Khanh

Và nếu mai này
Ở rừng lá khô
Tình cờ viên đạn xuyên phá lồng ngực
Cho máu đỏ hiền hòa thấm mạch đất chứa lưu lượng phù sa
Em hãy cúi đầu
Nhưng đừng bao giờ khóc cho người yêu
Vừa nằm xuống
Ôi ! Anh suốt đời thương em
Suốt đời say mê loài chim thần thánh chở sa mù về nuôi lớn tình yêu
Ôi ! Suốt đời lo sợ
Suốt đời kinh hoàng viên đạn đồng cách ngăn người ở rừng lá khô và loài chim cánh trắng

Xin một lần anh hoài hoài ăn năn
nụ hôn đầu trên má
nụ hôn thứ nhì trên môi
nụ hôn thứ ba tội lỗi
Nụ hôn thứ tư thay ngôn ngữ đầu đời

Thôi ! Đừng thương anh nữa
Dù những ngày xa em là những ngày nhớ em
Ôi ! Trái tim muộn phiền
Anh suốt đời tội nghiệp
Như lời một người ở rừng lá khô gửi về cho loài chim thành phố mang huyền thoại Vương Thái Khanh
Anh xin một lần cầu nguyện…

LINH PHƯƠNG