ANH VỀ PHỐ CŨ TRỜI MƯA

linhphuong

Giữ ngoan
tiếng hát em buồn
Để mai chiều xuống
mà thương lấy người
Anh về
phố cũ
trời mưa
Tìm em áo
của ngày chưa nhạt màu
Giữ ngoan
nghĩa nặng
tình sâu
Thuở
mi khẽ chớp
mắt sầu đã mơ
Cho con bướm
mộng vào đời
Qua ô cửa sổ
một thời bâng khuâng
Giữ ngoan
mười ngón tay cầm
Giấc mơ hoa
ngọt môi hồng
em xưa
Anh về
phố cũ
trời mưa
Sài Gòn ơi !
Áo em
chưa
nhạt màu
Bây giờ
cho đến mai sau

Linh Phương

NGÀY HÔM QUA SẮC ĐỎ MỘT MỐI TÌNH

linhphuong

Người đàn ông lạc đường
Biết lầm lỗi nên quay trở lại
Bàn chân tưa máu tươi ngày ấy
Vẫn hằn vết sẹo thời gian

Em không còn ngồi thắp đèn trăng
Soi ánh sáng cho anh tìm dìa chốn cũ
Cái nắm tay thương yêu trở thành quá khứ
Hôm qua-hôm qua người đàn ông ấy chết thật rồi

Em đóng sập cánh cửa ước mơ xa vời
Kiếp này chúng mình là chồng-là vợ
Như những người đàn bà cầm dao cắt sợi dây leo chùm gửi
Để hạt cát buồn vướng trong hóc mắt lo toan

Người đàn ông lạc đường
Đuổi theo người đàn bà tâm hồn đầy khuyết tật
Người đàn bà hoang tưởng nhan sắc
Thích ảo ngôn-nịnh hót-tán dương lời có cánh bay tận chín tầng mây

Biết lầm lỗi nên trở lại nơi này
Nơi chùm phong linh lanh canh trước gió
Em không còn ngồi thắp đèn trăng chờ đợi
Soi ánh sáng cho người đàn ông đừng thêm lần nữa đi hoang

Mặt đất đâu bằng phẳng- và Sài Gòn anh bước nhớ-bước thương
Bước khổ đau- hạnh phúc
Bốn mươi mốt năm dài phiêu bạt
Lạ lẫm từng góc phố – vỉa hè -từng hàng cây da diết khôn nguôi

Người đàn bà trên mọi người đàn bà của thằng cha Linh Phương ơi !
Thiên hạ nói anh “trăng hoa “ – anh “háo sắc” nhưng dù “trăng hoa “ hay “háo sắc “ em vẫn tin rằng trái tim anh nguyên vẹn
Của ngày hôm qua- ngày hôm qua sắc đỏ một mối tình
Đá nát- vàng tan- thiên trường- địa cửu…

LINH PHƯƠNG

TÌM EM TRONG GIỌT CÀ PHÊ

linhphuong

Tìm em
trong
giọt cà phê
Mang hương vị đắng
si mê một thời
Xót xa
gần hết nửa đời
Ghế xưa bỏ trống
chỗ ngồi thiếu em
Hai con mắt ngó
đã thèm
Giọt cà phê
rớt
giữa nghìn bể dâu
Buồn
vui
lặng lẽ
mùa ngâu
Giọt cà phê đắng
bỗng đâu ngọt ngào
Trên bàn phím
sáng mai nào
Chữ thương
chữ nhớ
bạc đầu gặp nhau…

LINH PHƯƠNG

TÂM SỰ KIỀU TÂM SỰ ĐỜI TA

linhphuong

Sống giữa thời nhiễu nhương bát nháo
Bạc mái đầu nhiều lúc lo toan
Ngất ngưởng say ta cười kiêu ngạo
Vuốt mặt nghe tê điếng trong lòng

Say ngã nghiêng bên vầng trăng cũ
Ta cùng ta trăm bận giang hồ
Rượu mềm môi nhìn trang sách ố
Nhớ Thúy Kiều- tiếc áng thơ xưa

Mười lăm năm buồn vui lưu lạc
Trách Nguyễn Du bày cảnh đoạn trường
Ngẫm nghĩ đời ta đâu đã khác
Càng đọc Kiều- càng thấy thương hơn

Mười lăm năm buồn vui lưu lạc
Hồn phách ta chết tự bao giờ
Oán Nguyễn Du tạo điều oan nghiệt
Khách má hồng giọt lệ khôn nguôi

Nợ phong trần ai đâu cũng ngỡ
Bất lực ơi ! Dòng nước Tiền Đường
Giam giữ mãi tình ta mong đợi
Là trái tim đau bật máu hồng

Đêm nay dường như ta mất trí
Rượu đầy ly uống cạn hơi nhiều
Bỗng dưng ta trở thành thi sĩ
Thay Nguyễn Du viết lại truyện Kiều…

LINH PHƯƠNG

NỤ HÔN THÁNG GIÊNG

linhphuong

Nụ hôn anh định cư lâu rồi trên ngực em
Bỏ giấc mơ một đời phiêu bạt
Để trở thành những câu thơ hạnh phúc
Níu tuổi thanh xuân về với nhan sắc ngày nào
Tháng giêng chân trần buốt nhức cơn đau
Anh xoa xoa sợi lông tơ em biến khúc
Bản giao hưởng số 6 của nhạc sĩ thiên tài Beethoven bật khóc
Định mệnh tình yêu là đường chỉ tay sinh tử cuối cùng
Nụ hôn anh định cư lâu rồi trên đôi môi đỏ màu son
Ngọt ngào như mật ong hạ vàng con ve sầu ngân tiếng hát
Thèm phút say mê cởi xiêm y sống theo bản năng gốc
Không dối lừa-không màu mè đạo đức dở hơi
Phong linh lanh canh – trăng khuyết chờ mùa gió thổi
Tháng giêng những người đàn bà đi tìm nửa của mình
Nửa của mình lạc đâu đó trong thành phố đầy mưu mô toan tính
Sau ngày Sài Gòn đổi tên
Nụ hôn anh định cư lâu rồi giữa trái tim
Giấu sau bầu vú nhỏ hình quả cam thênh thang bình nguyên màu lụa bạch
Mờ mờ khói sương anh giấu khuôn mặt
Khuôn mặt hôm qua-quá khứ một kiếp người
Hoa đã nở rồi
Vùng hương em mang mùi sữa rắc kín chiếc lưỡi anh- vua các vị thần
Chiếc lưỡi uốn cong thăng hoa tình yêu bất tận
Nồng nàn tháng giêng xa
Nụ hôn anh định cư lâu rồi trên thịt da
Mềm-ướt từng tế bào thương nhớ
Mềm-ướt từng hơi thở
Anh ngã xuống em
Cả hành tinh thảng thốt nổi-chìm
Bóng tối khỏa thân lắng nghe cơn động đất 12 độ richter thành phố Sài Gòn hoảng hốt
Tháng giêng thế giới thao thức
Khi anh yêu em
Yêu em
Yêu em

LINH PHƯƠNG

THÁNG GIÊNG NỒNG

linhphuong

Thế rồi…
gió bấc qua đồng
Chiều ơi !
Níu tháng giêng nồng về đây
Hoa nào đầy nhóc bàn tay
Rơi trên vai áo em
ngày cuối năm
Thế rồi…
nắng mới vàng ươm
Ướp môi em với nụ hôn
ngọt ngào
Lạ lùng
con mắt bồ câu
Ngẩn ngơ hồn vía
thuở đầu gặp nhau
Thế rồi…
thương nhớ gì đâu
Tình anh
em giấu
giữa bầu ngực non
Đợi chờ
xuân chớm mùa sang
Phố xưa
vắng tiếng sâm cầm
em xa
Thế rồi…
khuất bóng quê nhà
Sài Gòn xa lắc
nhạt nhòa đường mây

LINH PHƯƠNG

CÂU HỎI CỦA MỴ CHÂU SAU KHI TRỌNG THỦY CHẾT

linhphuong

Trọng Thủy gánh non sông chạy về phía biển
Biển thét gào dậy sóng
Mịt mờ đường lông ngỗng
Đứng giữa hai đầu Tổ quốc
Hồn Mỵ Châu chắp tay hoa bật khóc
Đầu chít khăn tang

Ngó trời đất non sông
Nàng đớn đau bất lực
Máu hóa thành hạt ngọc
Chảy dài ra biển đông
Sóng vỗ bốn ngàn năm
Bóng ông cha chống gươm buồn vẫy gọi

Trường Sa lồng lộng gió
Hoàng Sa lồng lộng gió
Mỵ Châu đặt trong trái tim thương nhớ của mình vô vàn câu hỏi
Ai đánh cắp nỏ thần dâng cho giặc ?
Sao Thần Kim Quy nỡ đành nói sai sự thật
Để Mỵ Châu muôn đời mang tội với quê hương

Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Giải oan cho người chết
Lịch sử có thể nào viết khác hơn
Tại sao nồi da xáo thịt ?

LINH PHƯƠNG

HỎI EM TÌNH CÓ KHUYẾT RẰM HAY KHÔNG ?

linhphuong

Bỗng dưng
anh bị trời hành
Chiều hun hút nắng
thị thành cuối năm
Lạc mùa trăng
nhớ sâm cầm
Hỏi em
tình có khuyết rằm hay không ?
Trúc Đào
lá rụng ngoài sân
Nghe hơi gió bấc
bâng khuâng chớm buồn
Dịu dàng
tiếng hát em còn
Giọng bè tháng chạp
nốt trầm xuân sang
Chờ ra giêng
hoa nở vàng
Mừng em
váy ngắn tóc thơm lưng trần
Mừng em
môi đỏ màu son
Mồng một hai đứa
đứng hôn giữa đường
Trăm con mắt ngó
xỉu luôn
Sài Gòn
cũng bất bình thường Tết nay…

LINH PHƯƠNG

THIÊN SỨ SỐ 3

linhphuong

Ly nữa rồi ly nữa
Rượu uống hoài không say
Trái tim nồng muôn thuở
Máu nhỏ xuống bàn tay

Ngực gầy run tiếng nấc
Cho buổi sớm mai này
Ta xa nhau mãi mãi
Cuộc tình như bóng mây

Thôi thế nhé ! Từ đây
Ta ngàn năm cách biệt
Thiên sứ giờ đã chết
Giữa đời thường- đời thơ

Ly đầy rồi ly vơi
Rượu uống hoài chưa cạn
Tình yêu thì quá ngắn
Tựa một giấc chiêm bao

Thiên sứ làm ta đau
Hết kiếp đời khốn nạn
Trời ơi ! Sao ta vẫn
Thương hết dạ- hết lòng

Ta uống rượu- ta buồn
Viết những lời trăng trối
Gởi em -người tình phụ
Ta theo Chúa về trời…

LINH PHƯƠNG

THIÊN SỨ CUỐI CÙNG

linhphuong

Ngôn từ nguyên thủy từ hơi thở hương hoa phục sinh bên nấm mồ
Khi vệt môi hôn dưới bàn chân em tỏa sáng vầng hào quang thiên sứ
Với vẻ đẹp thánh thiện của đức mẹ Maria hiền lành ru anh ngủ
Đêm đêm nằm đợi em về trong mỗi giấc chiêm bao

Chúa không còn bị đóng đinh – vết thương giữa trái tim anh không còn rịn máu
Chúng mình sẽ tha thứ cho nhau qua những ngày giông bão
Để giận hờn – buồn vui của ngày hôm qua đi vào dĩ vãng xa xăm

Dẫu anh có phải chịu tội ngàn năm
Mang thập giá sau lưng – mang tâm hồn tên Giuda trước ngực
Dẫu cuộc đời anh khổ đau hay hạnh phúc
Cũng vì em – bởi vì em thiên sứ xuống trần gian

Bởi vì em nên anh thương nhớ Sài Gòn
Và kính Chúa-yêu tháng mười hai gió mùa Đông Bắc
Ngọt ngào tiếng A men-nồng nàn vòng tay ôm hạnh phúc
12 giờ đêm- Vương Cung Thánh Đường có hai con chiên ngoan đạo hôn nhau…

LINH PHƯƠNG