Trăm năm bóng đổ

Một chim xãnh xẹ đan cành
Hai chim cắp vội trời xanh theo về
Một người dựa bóng non khê
Một người ngắt ngậm lá thề rưng rưng
Một người đi
Một người dừng
Cả hai đi suốt chặng rừng phong hoa
Chắp tay khấn cội mai già
Vi vu gió núi sương và ….Hà em !
Chung chiêng chắp mảnh trăng liềm
Khát run đoài đoạn hối tìm môi nhau
Sầu tơ nhện võng hai đầu
Xin em khéo buộc kẻo đau ruột tằm
Đã trăng…
Sao gọi trăng rằm
Đã mây…
Còn có mây tần mây ta
Thôi thì,cứ mặc ngày qua
Bụi là thể phách,em là tinh anh
Một mai chim bỏ xa cành
Ta con kiến khễnh bò quanh mép bàn
Bò quanh dưới cội mai tàn
Hằng hà sa đóa cánh vàng lung linh.

LÊ SA

Khắc khoải cánh cò quê

Mẹ cò dậm mót đồng xa
Mót từ đồng cạn…
Mót qua chợ làng
Mẹ ngồi sẩy nắng chan chan
Sàng qua sớt lại vẫn bàn tay không
Cha ngồi đắp núi vá sông
Hươu nai ngơ ngác bế bồng nhau đi
Thôi thì thôi,
Nhắc làm gì
Đời người tự chẳng là thi sử buồn!
Một thời lội suối băng truông
Giờ cha vẫn nấm mộ suông úa gầy
Ngửa bàn tay
Úp bàn tay
Chắt chiu hạt gạo giữa ngày đa đoan
Mẹ ngồi hỏi núi hỏi non
Vịn trăng cô lữ khóc hoàng hôn phai
Một thời củ chuối củ khoai
Nhón tay hạt gạo nhập nhoài bước quê
Ngoái lòng thương quá mẹ ơi!
Cánh cò nào sướt qua trời bão dông
Giờ thôi sương cỏ mẹ nằm
Tiếng chim vuốt lạnh tím băng vạt rừng
Ngoảnh về cố lũy rưng rưng
Mẹ tôi mót đến tận cùng truân chuyên!
Ba ngàn thế giới vô minh
Tôi ngồi vụng mót tiếng kinh vô thường.

Lê Sa

Ngọt Ngào Như Một Vết Thương

LÊ SA

tom_french_08

Tom French

Năm năm trời bỏ biệt. Ôi Ba chúc… Ba chúc!.
Ngày tôi về vẫn thế. Vẫn còn đó những mái lều vách lá đứng chênh vênh trên kinh chiều tạc bóng. Những con muỗi gày còm lỏng khỏng kia, tưởng chừng sẽ ngã hều theo dòng nưới trôi xuôi. Tôi bưới đi trong ảo bóng. Trên đầu tôi một màu tro vánh đục, mây ùn ào quấn cuộn vào nhau oằn oại và mưa. Mưa như từ thiên cổ, mưa như từ đất đen trầm niệm ngoi lên. Từng tia chớp sáng ngời xanh len lét ì ùn chém qua, xé toạc xuống mặt sông ngùi ngùi sũi sóng. Và đám lục bình kia nữa, rưng rức một màu hoa tím thẳm cứ sung lên hãi hùng nép tựa vào nhau.

Hàng dâm bụt bên đài tưởng niệm, hoa rưng rức dát vàng dưới ánh mai – Những chiếc đầu lâu vẫn còn đó. Vẫn mãi mãi buồn bã nhìn tôi, nhìn dòng sông qua hố mắt sâu ngòm như cố níu giữ chút ân tình khuây khỏa. Tôi bước đi trong ảo dị như một kẻ xa lạ trên chính quê hương mình. Và tôi gặp ông.

Làm sao tôi quên được cuộc hội thoại tình cờ giữa ông và tôi. Cuộc hội thoại như tưởng chừng đã xa đã khuất, líu ríu trong lãng quên. Không! Đúng hơn chỉ là cuộc hoang thoại với đất trời, với những tân toan vụn vã, được ghép lại bên góc đời khuất lạc trầm mê. Trong đôi mắt xa xăm ông nhỏ nhẻ:

Này bé. Hơn ba nghìn chiếc đầu lâu đang nhìn ta chới với kìa… em thấy gì.

Cuộc triển lãm không tồi, nhưng điên rồ Tiếp tục đọc

Vó ngựa thiên thu

Chiều gieo xuống hột thu vàng
Bờ xa anh vũ khóc tràn nước lên
Đưa tay vuốt ngọn lau mềm
Bóng ta vấp phải bóng miền xanh dâu
Trăm năm nước vỗ chân cầu
Mười năm mây trắng ngang đầu còn bay
Lòng ta dột mảnh trăng gầy
Đêm heo hút gió sương bầy quán không
Nghìn thu mộ tóc phiêu bồng
Gió tiêu tư
Vỗ ngàn năm hững hờ
Người về vịn bóng mưa khuya
Giọt buông trong mắt
Giọt đằm đìa rơi
Ừ người…cứ khóc thương tôi
Thương con chim đứng giữa trời thu phai
Đêm đêm tiếng quạ u hoài
Rúc trong lòng ngực rạch ngoài bờ sa
Ngựa về nghiến dốc xe qua
Mây buông lũng thấp
Nhát gà cọ sương
Lụa ai xé giữa đêm trường
Ồ không!…
Ta giấc mê thường đấy thôi.

Lê Sa
(Gởi K.Đ_California)

Em gái

(Thương quý về em N.T.L.T-Hàm Thuận Bắc P.Thiết)

Trời tháng tư, mà sao chiều xuống chậm
Hôm anh về muốn ghé thăm em
Quá nhiều điều nên dễ nhớ dễ quên
Anh hối tiếc hơn cả lần hối tiếc
Nhưng thôi em! Đời người chỉ một lần tiễn biệt
Một lần đi là mãi mãi không về
Ba mươi năm hun hút bóng trời quê
Anh thấy sợ bóng mình trên vách cũ
Anh có nghe, đời em quá nhiều bão lũ
Những ngày còn trên núi trên bưng
Những đêm đêm xẻ gió băng rừng
Vẫn chiếc áo “ta bùi” vá vàng mẹ gửi
Anh cứ tưởng đã lùi xa vời vợi
Nhưng hôm nay vẫn riết bám đời em.
Ngôi nhà em lai láng trăng thềm
Anh nhớ mãi những ngày thơ niên dại
Giàn mướp sau hè treo đầy hoa trái
Ta và em cùng sớt nắng cho nhau
Giờ anh ngồi nhớ lại thấy mà đau
Đau thiên cổ, đau từng trang kinh dịch
Anh tìm đích – Nhưng chưa hề thấy đích!
Để hôm nay, sống như một âm hồn
Một âm hồn khác với kẻ cô đơn
Bỡi anh có đóm lửa hồng bếp cũ
Khói chòi rơm quặn lòng đêm cô phụ
Thế nên anh…
Vẫn còn chốn đi về.

Lê Sa

Mấy thuở ngư tiều

Ôi khuất nhục một đời khuất nhục
Rượu nhàn sinh ta cứ uống cầm hơi
Này con chim vắt vẽo tít lưng trời
Mày cứ hót, như ta từng hót
Đời nhìn ta, ta nhìn đời khinh bạc
Thế dại gì mà chối cuộc du sinh
Những kẻ quanh ta một lũ dị hình
Nào, ta hót đến tận cùng tân khổ
Hót hụt hơi qua trùng trùng cổ mộ
Cho lửa nguồn rực đỏ cả thiên sơn
Ừ một hôm ta bỏ phố lên rừng
Tay cầm búa vung đau từng nhát búa
Máu phụt đỏ rịn ra từ mạch gỗ
Ta hãi hùng ôm mặt khóc rưng rưng
Ta lại về ngồi câu đú câu lươn
Đú đẽn nào đâu – Chỉ thấy một trời buồn
Ta ngồi thở, tưởng chừng như đất thở
Lớp lớp vĩ nhân cứ nhìn ta xớ rớ
Ta mỉm cười…
Ngoắc gió mặc thuyền trôi.

Lê Sa

T.Tâm.Ma nương – một chiều bên chén rượu quê cùng Tư Rết.

Bên bờ sông cạn

(gởi K.Đ-california)

Ta con cừu đứng bên sông
Bặm môi thồ cả ráng hồng trên vai
Lui đui
Mặt nước thở dài
Cá rô niệm phật xuống đài sen khô
Dang tay ta nối hai bờ
Chon von quỷ khóc…
Sương ngờ nghệch sương
Chỉ tay xuống đất đoạn trường
Ngước lên
Quằn quại phố phường dững dưng!.

Lê Sa

Bán cái hư không

Tôi ngồi mót những hư không
Đem ra chợ bán một đồng xu ten
Trở về nhớ nhớ quên quên
Vụng tay rớt mất ngay trên đường về
Tôi ngồi rao bán lời thề
Từ trong thiên cổ dầm dề mưa sa.

Lê Sa

Có thể gọi anh là nhà văn , nhà thơ hay nhà nông cũng được … Anh sinh năm 1950 tại Ma Lâm, Từ Tâm , Ninh Thuận…Hiện (theo lời anh nói ): Ba mươi năm cuốc đất quê nhà ! May mà còn đất để cuốc …

Tiếng Gọi Nơi Rừng Thẳm

Lê Sa
_____

sand_storm_att

Trời chập chửng vào đông. Gió liu riu thổi về cánh đồng đương mùa ngậm hạt, mang theo chút lành lạnh loãng mềm trong hương sữa.

Những ngày như thế. Tôi nhớ vô cùng, nhớ một thời thơ ấu cũ. Dù đi đâu ở đâu, từ non cao hay trong dặm trùng bão dữ, dẫu trăm ngọn bắc phong nào có thổi rát qua đầu, tôi vẫn phải quay về, về với căn nhà của mẹ, tìm lại chút hương xưa bao ngày đã qua đã mất. Tôi soi lại đời mình xuống bóng gương soi, dẫu mảnh gương có mờ đi trong bụi nhện.

Thành phố nơi tôi đang sống. Tôi luôn ám ảnh, hớt hãi, cứ tưởng mình là kẻ bị săn đuổi. Săn đuổi đến tận cùng. Cả trong từng hơi thở cũng bị nghiền ra vụn vã. Tôi bị nhốt trong một hố sâu hun hút. Tôi tìm cách đối phó, đối phó với cả chính tôi. Nhưng khốn nạn! Càng đối phó tôi càng thất bại. Đôi khi còn suýt cả vong mạng. Thế nên, tôi mò mẩm tìm cho mình chiếc mặt nạ riêng để mà hòa nhập, chung cùng vào cuộc hóa trang điên rồ ấy! – Thấy khỉ, thấy cào cào, thấy châu chấu múa. Tôi cũng múa. Thấy đười ươi lợn lòi thè lưỡi trợn mắt cười, tôi cũng thè lưỡi trợn mắt cười.

Căn nhà mẹ tôi vẫn còn đó. Vẫn còn đó gốc bằng lăng bên bờ ao bời bời cỏ dại, hoa tím rơi qua thềm như những vết thương bầm. Nơi gốc bằng lăng mẹ vẫn thường ngồi thu lu một mình, đưa mắt dõi về bóng núi xa xăm. Mẹ khóc cho nỗi đa đoan của mẹ.

Nhớ lại những ngày xa cũ – Tôi lên 6, anh Trí hơn tôi 2 tuổi. Giữa khuya khoắc. Cha ngồi vỗ về mẹ Tiếp tục đọc

NHỚ NHỚ QUÊN QUÊN

Xin người hãy cứ phụ tôi?!
Xanh xưa cả ngọn ngậm lời đớn đau
Mười năm vịn bóng chân cầu
Biết đâu biển lớn biết đâu mạch nguồn
Tinh khôi ứa một dòng sương
Biết đi vấp phải đoạn trường trường âm
Ngửa bàn tay đã phong trần
Hai bàn tay khép bụi lầm lầm trao
Từ người ngậm ngải phụ nhau
Ngọn phong nhiêu thổi qua đầu đa đoan
Roi tình buốt mặt tình oan
Biết trong sỏi đá mai còn gọi tên
Tôi giờ nhớ nhớ quên quên
Bóng mây tiền kiếp xé trên ngực mình

LÊ SA
Phan Rang 2007