Bên ly rượu suông. Đình thổ lộ với tôi, rằng- Suốt bao năm trời bương bả. Những trì níu muộn phiền của cơm áo. Những hệ luỵ vừa đắng đau vừa ngọt ngào như từng nhát chém hư vô cứ cứa mãi qua phận đời. Tì vết thâm căn vẫn in hằn trên vai anh biết đến bao giờ hay sẽ là mãi mãi?!. Và biết đâu nhờ thế mà Đình được cái chân dung của chính mình. Niệm khúc bi tráng ấy có một ngày rồi cũng được thăng hoa. Đúng hơn là Đình đã tri nghiệm được tính chân giả của niềm yêu thương, sự bỉ tiện của đời người giữa khôn cùng hữu hạn.
Một tiếng chim hót lãnh trong chiều, môt chiếc lá vàng thu rơi hỏng hờ trên mặt nước đầu đông. những hình ảnh nhỏ vụn ấy cũng dể làm anh rơm rớm. Tính cách ấy dể làm bao kẻ ngộ nhận về Đình và họ cũng chỉ biết ngộ nhận trong đui mù quờ quạng. Đôi lần tôi nữa đùa nữa thật với anh:
– Anh Đình. Anh là nhà tiên tri thấu thị đấy.
. Vâng. Đã là nhà tiên tri thì không nên mềm lắm… ta dể bị lạc lỏng đến vô cùng. Thiền thượng trên tay anh có đó – tại sao, tại sao Đình lại không vung tay mà đập cho vụn vỡ mớ giăm sỏi đầy bỉ tiện, vô cùng sắt nhọn, luôn rình rập chực chờ cứa buốt chân anh.
Đình cười: – Vui là chính.
Trời ơi! Hoá ra cái đích của Đình chỉ vậy thôi sao! Ở thời này ta nên biết giã vờ một chút Đình ạ. Và nhất thiết cũng cần nịnh một chút Đình ơi – tại sao tại sao hở Đình, sao để thằng bé, con Đình ngày ngày dằm nắng dan mưa cõng nặng manh bằng cử nhân thạc sĩ hai vai đến vã mồ hôi mà kiếm sống!?… Nhìn thằng nhỏ tội nghiệp không. Đành rằng, không có nghề nào là Xấu cả nếu ta biết được cái chân đạo của một con người.
Sự cần mẩn, mẫu mực của Đình dể khiến bao kẻ thích danh xưng là sỉ này sỉ nọ… Tiến sỉ thi sỉ như trấu bay làm bẩn đục, nhiễu đục hồ trường… Hồ trường hồ trường đây hồ trưòng. Ôi! Bi tráng bi tráng quá.
Tôi rất coi thường và hải sợ những ai chỉ biết nhìn vào sách vở, kinh thư của thánh này thần nọ để nói về cái gọi là khuôn mẩu đạo người. Lịch sử vốn là một dòng chảy chu chuyễn – Quá khứ, tương lai, ta biết đâu mà niú giữ. Những gì có trong sách vở chỉ là hiện tượng. Thử hỏi rằng,họ có đủ khả năng tri nghiệm, dám trực tiếp đối mặt lề thói ấy mà tri giãi về bản chất – bản chất cấu thành của một viên sỏi một hạt cát hoang hoãi bên đường. Đâu là hiện tượng đâu là bản chất!.
Tôi tính từ chối Đình, rằng ngày mai tôi không thể theo anh, cùng anh đi rong một chuyến về phía núi. Đình gợi ý: Xung ơi! Tết kề cận, núi rừng sẽ thay mìmh trả lời Xung về những mắc mớ mà Xung luôn dằn vặt về mình về lủ con mình. Nếp tự tại của rừng của núi sẽ giúp ta nhiều điều. Chỉ cần nhìn một chiếc lá đang rơi, một viên sỏi lăn bên đường, ta cũng biết được chúng đang nghĩ gì nói gì. Đình chậm chậm khẻ khàng câu nói ngắn ngủn đầy dẩn dụ: – Nơi nào cũng là thiên đường nếu ta biết tồn tại với nó. Xoay xoay ly rượu trên tay. Tôi cười vui: – Ừ. Đi thì đi. Vui là chính. Tôi cười Đình cười.
Cây mưa chiều qua. Núi rừng như được hồi sinh. Từng vạc nắng vàng cắt mỏng trôi thấp thểnh trên tàn cây xanh mướt. Gió êm đềm nhẹ tênh.
Quán nằm thoai thoãi trên đồi cỏ tranh, lấp ghép theo mẩu nhà rông bằng tre nứa. Tôi đưa mắt nhìn về phía thung lũng có dòng suối uốn qua. Hoa bươm bướm đơm trắng một màu sửa tươi chạy dài trên triền đá, khoã dâng một mùa hương linh khiết. Tôi thầm hỏi… Lạ thiệt. Hoa bươm bướm có bao giờ nở vào mùa này đâu. Chủng loại loài hoa mà tôi hằng mơ ước được nhìn thấy chỉ nở rộ giữa hè thu kia mà?… Mùa của dưa hồng trên gò đồi Mưcôi quê mẹ. Tôi rưng rức ngoáy tưởng ngọt ngào về dòng sông ký ức thuỡ lên bốn lên năm.
Chama Phước người bạn cố cựu của Đình. Phước luôn nhắc về Đình về những kỷ niệm xa cũ giữa Đình và ông.
Phước cầm tay tôi chỉ về phía thềm đá phẳng, thềm đá gối gờ theo mạn sườn con suối. Phước nói: – Anh Xung nhìn kìa… Mười bảy năm trước, chổ đó là “từ đường” của anh Đình và tôi đấy. Thường những hôm trèo đèo lội suối từ các bản xa về, tôi và Đình luôn nghỉ lưng tại đấy. Nói là bản là phum là sóc cho oai, thiệt ra chỉ lèo tèo dăm chiếc chòi lá khuất sâu dưới đại ngàn rừng dầu rừng tre, bắp không có mà ăn, khố không có mà ôm. Nghỉ lại, tôi thương ông Đình này quá chừng. Có túm muối nào, có con cá khô cá lẹp lên meo lên mốc nào ông Đình cũng tiện tặn chia cho bọn trẻ trần truồng kia.
Một thoáng im lặng. Chama Phước vừa nói vừa cười:
– Mà này. Đã lên rừng sao uống cà phê… Coi giống ai.
Đình cười ghé nhỏ vào tai tôi:
Thế đấy. Trên này thế đấy. Hơi thở của rừng, tiếng gọi đàn của chim muông, lời thì thầm của sương đêm và đá tảng, đã hun đúc tính cách của họ từ trong bụng mẹ, lúc hào phóng họ hào phóng đến tận cùng. Khi cần khép. Họ khép kín rịt như đinh đóng vào gổ mun gổ thị vậy. Cần khóc họ khóc hết cở, khi được cưòi họ cười hết cở, chã ngán thằng ma thằng “Quỷ” đại nào đâu. Họ mờ toang hết thảy chín phương trời mà hú gọi hồn non nước họ về, mà vui chơi mà nhảy nhót thâu đêm.
Phước đưa tay ôm choàng vai Đình, xoa nhẹ bụng Đình: – Ơ này!… Sao bụng Đình vẫn lép xẹp như mười bảy năm trước vậy?!. Không hiểu Phước giả vờ hay tò mò muốn biết. Chuyện tức cười: – Này anh Đình. Những người ở phố có vị thế như anh ông nào bụng cũng phình ra nun núc như bày cá Cháo có chửa, lội ì ục trong vũng hồ tù không một hạt nắng nào cáy vào được…
Thậm chí, có ông còn tập nín thở, hít một hơi thật sâu vào bụng rồi từ từ htở phì ra để cái bụng được trương sình lên òn ỉn như con cóc thúi ương thế mới khẳng định được vị trí quyền lực của họ hiện có. Sau tiếng thở dài đánh sượt, Phước tiếp:
– Các anh lên đây mùa này là đúng. Nhưng chỉ tiếc, rừng giờ thưa bóng quá. Làm sao ta tìm được cảm giác tê mê dưới bàn chân trần mỗi khi ta bước lên thãm lá ròn thơm lạ lẫm ấy của rừng. Bản làng mình được kêu là nông thôn mới gì đó nên rừng phải bị chém chết dần chăng.
Tôi gật gù. Chao ơi! – Quả đúng là thi sỉ đang đứng trước mặt tôi đây mà.
Rượu đã ngấm. Men lòng đã triũ. Đất trời kia đang chung cùng nhịp thở. Giọng hát Chama Phước nghe đến nao lòng “… Những khi chiều tối cần có một tiếng cười… để ngậm ngùi. Hảy nghiêng đời xuống theo lá bay… trong trái tim con chim còn đậu…” Mỗi lần chuyễn nhịp, giọng Phước rươm rướm. Tôi tưỏng lòng tôi cũng đang rã. Một vòm sáng cháy rực giữa hồn tôi lướt khướt. Tôi mụ mị trôi theo dòng nhạc cảm. Tôi lăn mãi, tôi mò mẫm, tôi khắc khoãi cố trèo qua vùng định mệnh. Tôi tìm thấy tôi rỡ ràng hơn, Đình bừng sáng như hạt mật rừng đến vô thuỷ vô chung.
Trăng lãng mạn ươm vàng trên vai chúng tôi, kéo lê từng vệt nhờ nhợ dưới lòng thung. Tôi muốn hú lên một tiếng thật to thật rỡ ràng để tin rằng – Hạnh phúc nào cũng được sắp định, từ muôn vàng kiếp trước.
(Chiều Ma Nương cùng Tư Rết.)
LÊ SA



