IS TỰ XƯNG và CS TỰ HÀO!

khuatdau

 

Khi trông thấy những đao phủ thủ của cái gọi là các tổ chức nhà nước Hồi giáo IS tự xưng bịt mặt hành quyết những con tin vô tội và cảnh bọn chúng hò reo dưới lá cờ đen của quỷ, tôi biết rằng ngày ấy sẽ tới.

Ngày mà, không chỉ một vài con tin mặc áo màu lửa bị chặt đầu, bị thiêu sống hay bị xe tăng cán qua. Mà có thể là hàng trăm, hàng ngàn.

Ngày mà, không riêng gì ở sa mạc Syria nắng cháy, ở Iraq đổ nát. Mà có thể ở mọi nơi mọi lúc trên khắp trái đất..

Ngày mà sự yên bình, sự ngây thơ và cả sự lãng mạn bị xé toạt, bị giẫm đạp.

Ngày mà cả thế giới sững sờ, kinh hãi.

Ngày ấy đã tới. Đúng vào ngày thứ sáu 13, tháng 11, những con quỷ IS tự xưng đã xả súng vào một nhà hàng, một rạp hát và cả sân vận động (nếu không bị ngăn chặn từ ngoài cổng). Hơn 100 người chết và gấp ba số người ấy bị thương.

Máu đã đổ giữa trái tim hào hiệp và tự do của nước Pháp. Máu tưởng chừng bắn vọt lên đỉnh tháp Eiffel và nhuộm đỏ cả Khải Hoàn môn.

Cả thế giời bàng hoàng, thương tiếc. Hàng triệu ngọn nến được thắp lên trong đêm. Hàng triệu đóa hoa ngậm ngùi tưởng niệm.

Không nghi ngờ gì nữa, IS rất tàn bạo, rất man rợ.

Nhưng CS cũng đâu có thua kém, nếu không muốn nói còn tàn bạo hơn, độc ác hơn. Vì lẽ đã tàn sát những người vô tội, mà những người ấy chính là những người cùng một màu da, cùng một tiếng nói, những người anh em cùng một mẹ.

Hãy nhớ lại những đêm dài 70 năm trước đây. Biết bao người bị đập đầu bằng cán cuốc, bị chém bằng mã tấu hay bị nhét vào bao bố thả xuống sông gọi là cho mò tôm…

Hãy nhớ lại những đêm đấu tố, địa chủ bị bắt quỳ trên ổ kiến lửa, bị nhiếc mắng, bị đánh đập cho đến chết.

Hãy nhớ lại tết Mậu Thân với hàng ngàn người bị dẫn đi trong đêm tối, rồi chết chùm trong Bãi Dâu khi tay và chân vẫn còn bị trói.

Hãy nhớ lại những xác người trên đại lộ kinh hoàng khi cả  vạn người di tản bị CS bắn đuổi theo.

Hãy nhớ lại những học sinh tiểu học ở Cai Lậy bị pháo kích ngay trong giờ học.

Hãy nhớ lại những con thuyền tị nạn rách nát trên biển đầy bão tố và hải tặc.

Hãy nhớ, để thấy rằng khi con người bị đầu độc, bị quỷ ám bỡi những tà thuyết, thì thế giới sẽ chìm đắm trong sợ hãi, trong ngu dốt.

Và nước Việt của tôi chìm sâu tận đáy, mãi đến thế kỷ 21, vẫn còn có những kẻ tự hào về cái gọi là chiến công oanh liệt, vẫn có những kẻ cầm bút tê mê nhớ lại cái phút giây ngồi xe Honda để trái lựu đạn đã tháo chốt trên mu bàn chân rồi hất vào đám đông trước khi vụt chạy. Sau đó tếch vào một quán bên đường gọi la de để uống mừng.

Trái tim hoa lệ của nước Pháp đang nhỏ máu. Và cả thế giới đang tỉnh thức. Những người đã chết dù sao cũng được tiếc thương, ngoại trừ những con quỷ đen bịt mặt, chắc chắn là không một ai không xót xa.

Nước Mỹ, nước Anh, nước Pháp rồi những nước khác sẽ phải đối đầu với cái bóng ma IS tự xưng. Sẽ còn nhiều Paris đổ máu. Sẽ có những siêu thị, rạp hát, sân vận động nổ tung. Những con người tươi tắn, thanh lịch, no đủ ở các nước mà trình độ văn minh đã vươn lên tận đỉnh, những trí thức, nghệ sĩ thường tả khuynh như mốt thời thượng sẽ cảm nhận được thế nào là nỗi kinh hoàng khi nghe những tiếng nổ xé tai, khi thấy máu đổ, thịt nát, xương tan…sẽ hiểu thế nào là nỗi đau khi mất người thân và cũng có thể mất một phần của chính thân thể mình. Cũng tại Paris, những ai đã từng cầm cờ MTGPMN ủng hộ cho những kẻ giết chính đồng bào mình, sẽ hiểu thế nào là mù quáng.

Và sẽ hiểu bất cứ tổ chức nào, chế độ nào tự xưng cũng đều là sản phẩm của những tên giết người. Đã giết người mà  còn tự hào nữa thì quả thực không còn gì để nói.

Hãy nhớ lấy.

18/11/2015

Khuất Đẩu

 

MỘNG DỮ

khuatdau

Mèo Mao, sau khi được bốn vua của nhà nước chuột CS tự xưng đón tiếp với tất cả cung kính và sợ hãi, liền vuốt ria bảo với đám cận thần. Rằng, thì là, hảo lớ! hảo lớ!, bọn chuột ở đất phương nam này vẫn là tôi mọi của ta. Mèo Tom đừng hòng đem cái TPP ra mà thu phục được chúng. Rồi đó, Mao đánh một giấc dài, tin rằng sẽ gặp toàn mộng lành.
Nhưng không!
Vừa đặt mình xuống giường nệm lò xo, Mao bỗng thấy một ông lão râu dài, chứ không phải chuột, cầm hèo mây gõ liền lên trán ba cái. Tuy gõ nhẹ nhưng Mao thấy buốt tận óc. Chưa kịp mở miệng miao miao thét gọi vệ sĩ, đã bị ông lão xách tai như xách con thỏ ném ra khỏi phòng. Tại đây, phừng phừng một đám lực sĩ ngực trần xâm hình thuồn luồn, lôi Mao đi.
Mao bị đưa tới một đống lửa vây quanh cả ngàn người tay cầm chèo vung lên như mã tấu. Mao kinh hãi nghĩ thầm, thôi chết ngộ dồi. Cái lày là chúng muốn lột da nướng muối ớt mình đây. Ối cha mẹ ơi!
Đang lúng túng chưa biết thoát thân bằng cách nào thì có tiếng quát bảo lanh lảnh:
Thằng giặc Mao kia, mi có biết tội của mi không?
Miao! Miao!
Giả ngộ không biết hả? Đây là đám ngư phủ đã bị tàu hải cảnh của mi xua đuổi. Biển của ta, tôm cá của ta, sao mi dám ngang ngược lấn chiếm, cướp đoạt?
Miao! Miao!
Xé xác nó ra!
Ném nó xuống biển tế thần!
Những tiếng thét căm hờn bắn vọt ra như tia lửa. Mao run sợ co rúm, nằm mẹp trên đất.
Lúc này, lại thấy ông lão cầm hèo mây nói với đám người đang giận dữ. Ông bảo, tội lấn biển chỉ là tội nhỏ. Cái tội lớn nhất của nó là tưởng cả nước này chỉ toàn lũ chuột, nên vác cái mặt mèo qua đây lúc nào cũng vênh vênh váo váo. Hãy cho nó thấy ông cha của nó đã từng sống trong sợ hãi và ô nhục như thế nào, để mà biết lễ độ.
Thế là Mao bị nắm đuôi kéo qua một cái gò cao kỳ dị. Tại đây Mao nghe rền rĩ muôn ngàn tiếng khóc than của những con quỷ không đầu. Những con qủy xin Mao đưa hồn về cố quốc.
Cái gò ấy là gò Đống Đa.
Rồi Mao được đẩy xuống thuyền len lách giữa hàng ngàn cọc nhọn. Tiếng sóng vỗ ì oạp, tiếng binh khí lách cách, tiếng thét tiếng gào cùng với khói lửa ngút trời. Mao cứ tưởng trong trận Xích Bích. Nhưng hỏi ra, đây là sông Bạch Đằng, Mao càng kinh hãi.
Chưa hết, Mao bị nhét vào ống đồng lăn đi trên sỏi đá, nghe long kong như búa nện vào đầu. Đến một hẽm núi sương mù giăng trắng, mùi tử khí bốc lên ngùn ngụt, lờ mờ hai chữ Chi Lăng, Mao được đặt lên lưng ngựa nhưng chưa kịp chạy thoát đã bị quân sĩ trong hẽm núi đổ ra chém. Khi nhát kiếm chạm vào cổ, Mao sợ hãi kêu thét lên, tỉnh dậy. Mồ hôi túa ra ướt nhẹp cả nệm, Mao cũng ướt như chuột lột.
Sáng hôm sau, đọc diễn văn trước quốc hội nhà nước chuột CS tự xưng, Mao không còn cái vẻ khệnh khạng khinh khỉnh nữa. Mà có vẽ nhũn vì nỗi hãi hùng của những cơn mộng dữ vừa qua.

(Mèo chuột ký sự)
Khuất Đẩu

CHUỘT ĂN CẮP…THƠ!

khuatdau

Chuột ăn cắp trứng gà thì ai cũng biết. Một con nằm ngửa ôm trứng, một con khác cắn đuôi kéo về hang. Tuy là chuột nhà quê, nhưng ăn cắp kiểu ấy kể ra cũng thông minh và không kém phần ngộ nghĩnh.
Mới đây, một clip chuột thành phố New York ăn cắp pizza, trông còn ngộ nghĩnh hơn nữa, gây xôn xao cả cộng đồng mạng.
Nhưng, chuột mà ăn cắp thơ, thì không còn gì vui hơn và ngộ hơn.
Đó là một nường chuột thi sĩ, tuy chân không dài nhưng cũng điệu đà ngúng nguẩy không thua gì các ả chân dài. Nường có chân trong cái gọi là hội nhà ăn (không có vờ), một hội gồm những con chuột ăn hại đái nát nhưng rất giỏi nịnh bợ, được các vua chuột thí cho một miếng bánh to hơn cái pizza. Cái miếng bánh ấy được hội phân chia bằng cách trao giải thưởng. Có nghĩa rằng, con nào mần thơ hay thì được miếng to, con nào mần thơ dở thì đành nuốt nước miếng mà đứng nhìn.
Sau khi mần cả ngàn bài thơ, từ hiện đại đến hậu hiện đại, từ hình thức đến tân hình thức, tất cả đều bay mùi chuột chết, nường nghĩ rằng muốn đoạt giải, chỉ còn mỗi một cách là ăn cắp …thơ của người.
Người, đương nhiên mần thơ hay hơn chuột, cho dù là thơ con cóc. Trong số hàng vạn bài thơ được các thi nhân của cường quốc thơ vừa in trên giấy vừa tung lên mạng, nường nhón hai bài.
Và nường liền được trao giải nhất.
Nường được trao giải, một phần vì thơ có mùi là lạ (mùi của người), một phần vì lâu nay nường cũng khá nổi tiếng, với những cuộc trình diễn thơ vừa bằng mõm vừa uốn éo ba vòng bốn cẳng rất chi là mê ly (nhưng không rùng rợn).
Lễ trao giải hoành tráng sắp diễn ra thì không ngờ, có kẻ la toáng lên rằng, đó là thơ ăn cắp.
Người bị ăn cắp, một nữ sĩ ở trong nước và một nam sĩ ở ngoài nước.
Cả hai đều không đi báo cảnh sát vì biết rằng có đi báo cũng bằng thừa, vì chẳng những đang bận nghênh đón mèo Mao, mà còn vì cảnh sát thì đếch biết gì thơ với thẩn.
Tuy vậy, cái liêm sỉ của hội nhà ăn cũng đã được đánh thức. Bạch đầu ông hội trưởng, sau khi cố cứu lấy đàn em mà không được, cũng đành giựt miếng bánh khỏi miệng chuột.
Nường có hơi mắc cỡ, lí nhí xin lỗi.
Nhưng nếu chỉ có xin lỗi vì sự cầm nhầm không thôi thì cũng chẳng có gì phải ì xèo. Ở một xứ sở mà chuyện ăn cắp là chuyện thường ngày, nào ăn cắp của công, ăn cắp thì giờ, ăn cắp trí tuệ vân vân thì chuyện ăn cắp một đôi bài thơ, hay cả trăm bài, cũng chẳng chết một thằng tây đen nào.
Khổ nỗi, nường vốn chua ngoa đanh đá, nên đã chữa thẹn bằng cách đá giò lái rằng, chẳng qua là tư tưởng nhớn gặp nhau, nường đã mần bài thơ này từ khuya rồi, nhưng vì bận trình diễn nên chưa kịp in. Cái thiếu sót của nường là in sau bài thơ nọ đến những 11 năm, có vậy thôi. Nếu bảo ăn cắp thì chưa hẳn ai ăn cắp của ai!
Thế là chẳng những cộng đồng mạng mà cả giới truyền thông cũng nhặng xị xôn xao cả lên. Kẻ ngoài cuộc này bỗng nhớ tới sự cầm nhầm của đại lão tiền bối thi sĩ. Rằng thì là, trong những ngày nằm trong tù ở Hồng Kông, đại lão vớ được một vài bài thơ rất tâm tư của ai đó bèn đọc cho đỡ buồn, riết rồi thuộc lòng luôn, đến nỗi khi ra khỏi tù, cứ tưởng đó là thơ móc từ ruột già (rà) của chính mình.
Có người bảo rằng, từ ý tứ đến giọng điệu không phải thơ của đại lão, nhưng bọn đệ tử cứ việc in ra hàng triệu bản, lại dịch ra tiếng nước ngoài, nên cái điều đáng tiếc là giải Nobel không trao cho người đã chết, chứ nếu không thì…cũng đã vẻ vang cùng năm châu bốn biển từ lâu rồi.
Thế đấy, ở xứ chuột là vậy, chẳng những vừa ăn cướp vừa la làng, mà ăn cắp cũng phải la làng.

(Mèo chuột ký sự)
Khuất Đẩu

NHỮNG CON CHUỘT GIÀ CHƯA CHỊU CHẾT!

khuatdau

Không mùi nào thối cho bằng cái mùi chuột chết. Nó khai khai, khăm khẳm, vừa có mùi nồng nồng của thịt động vật đang mục rữa vừa có mùi tanh tanh của cá ươn; nó thối dai thối dẳng, ngồi đâu đứng đâu cũng nghe thấy, ngay cả khi ngủ nó cũng làm ta ngộp thở như bị mộc đè. Nhưng thà bịt mũi chịu thối ít lâu còn hơn trông thấy chúng vẫn cứ sống nhăn hai cái răng cửa mà nghênh ngang nghểnh ngảng cả bầy.
Những con chuột gọi là đại lão suốt một đời ăn phá đó vẫn còn ngự đằng sau cái cung đình cũng thối hoắc của nhà chuột. Nào là nguyên lão tờ bờ tờ, nguyên lão tướng to, nguyên lão tướng nhỏ…Chúng không lở lói, lông rụng từng mảng nham nhở như chúng ta thường thấy trên các bãi rác hay hố xí công cộng mà vẫn láng lẩy sởn sơ béo tốt. Hang ổ của chúng đều cực kỳ sang trọng, cực kỳ lộng lẫy với ngai chạm đầu rồng, tượng này tượng nọ bằng vàng ròng y như đang thiết triều tại gia. Và tuy không còn làm vua, làm tướng gì nữa nhưng tiền và quyền thì chúng vẫn còn, nếu không muốn nói là còn nhiều hơn lúc tại vị. Vì rằng, đây là lúc chúng được cống nộp nhiều nhất, chỉ một cái gật đầu cho một tước vị nào đó là y như rằng một trận mưa tài lộc chảy vào kho như thác lũ.
Như bốn cái chức gọi là vua trong đại hội đoảng sắp tới đây. Trước hết là soi mói xem có tì vết gì không, chẳng hạn khi ở tù có vì bị đánh đau mà khai báo đồng bọn, có đói quá mà làm ăng ten chỉ điểm không. Nếu qua được thì hẵn xem nó đứng về phe nào. Đứng về phe mèo Mao thì chính danh bà lang trọc cái maoit, tức là kiên trì bảo vệ tới cùng cái XHCN, còn đoảng còn mình. Đứng về phe mèo Tom thì có thể ngồi trên đống đô la cao ngất ngưởng nhưng coi chừng mất mẹ cái tính đoảng.
Thế nên cái khéo hay cái ranh ma của những con chuột chạy chức chạy quyền là làm thế nào để vừa được lòng anh Hai, anh Ba, và cả anh Tư, anh Năm…anh nào cũng muốn có tiền và quyền, cũng được đảm bảo yên thân phì gia.
Mới đây, trong cuộc viếng thăm mèo Tom, vua mèo sô cô la đã khẳng định rằng chẳng những cái đoảng không mất mà cái vị thế của nhà chuột XHCN hãy cứ còn mãi nếu chịu bám đuôi ta. Trong khi mèo Mao, ngoài miệng thì thơn thớt bốn tốt và mười sáu chữ vàng, mà trong bụng thì hắc ám nam mô một bồ dao găm.
Xem ra các cụ trong phe mèo Mao cũng đã muốn trở cờ, nhưng mà hãy cứ ỡm ờ, đợi xem mèo Mao sắp giở trò gì, hứa hẹn dỗ dành hay ra oai thịnh nộ, rồi hãy quyết. Vậy nên, trong báo cáo bế mạc tiền đại hội, vua chuột chù chỉ hé ra đôi chút, rằng thì là có thể châm chước cho cái tuổi đời của một vài anh đã quá tuổi vẫn còn muốn tái cử. Còn ai ngồi vào chỗ nào thì hãy còn trong vòng bí mật, nghĩa là hãy cứ chạy vòng ngoài, cứ cắn xé nhau cho tới phút chót nhưng hãy nhớ đừng quên phong bì. Cái phút ấy, là lúc vua mèo Tom sô cô la ghé qua không chút tình cờ, thì cái chức vua nọ mới tuyệt nhiên định phận tại đô la. Chừng đó không cần cháy nhà cũng lòi ra mặt chuột.
Một lẽ nữa khiến các bô lão chưa muốn làm chuột chết vì rằng còn phải cơ cấu cho đám con cháu và bọn đàn em yên vị rồi mới chịu vểnh râu nhắm mắt. Mâm cổ ê hề cứ 5 năm một lần đang bày ra đó, chiếu trên chiếu dưới đã giải ra rồi, chỗ nào ngon ăn đã có giá và có chủ, nếu không của anh Hai anh Ba thì cũng anh Tư anh Năm.
Cái nhà nước chuột này không chỉ có một triều đình cấp nhà nước, mà còn triều đình cấp tỉnh, cấp huyện và ngay cả cấp xã, thôn cũng có tiểu triều đình. Cấp nào cũng có những con chuột già chưa chịu chết rúc rích đằng sau hậu trường, sắp đặt mọi sự sau khi đã cân đo đong đếm vừa cả tiền và quyền, chia chác nhau một cách êm thắm dù trước đó chửi nhau, ngầm phá nhau (nhưng không đến nỗi đánh giết nhau rùng rợn) rồi mới đưa ra cái gọi là bầu cử để mà khoe mẽ dân chủ.
Mà cái giống chuột thì sinh sôi nẩy nở mau và nhiều khủng khiếp. Nên cái khổ của những ai đang sống trên mảnh đất hình chữ S này xem ra hãy còn khổ dài dài, khổ vì cứ phải sống chung với chuột!

(Mèo chuột ký sự)
Khuất Đẩu

CUNG ĐÌNH NHÀ CHUỘT

khuatdau

Nhà chuột không chỉ một vua mà đến những bốn vua. Bốn con áo mão xênh xang, cùng trị vì cái gọi là XHCN. Sở dĩ, “gọi là” bỡi vì chẳng biết nó là cái gì, xe không ra xe, mà tàu cũng chẳng ra tàu. Một đống thù lù trông rất dị hợm. Mặc dù sơn phết lòe loẹt và quảng cáo ầm ĩ, nhưng suốt 70 năm trôi qua nó vẫn cứ loay hoay một chỗ, chẳng tiến được bước nào nếu không muốn nói là thụt lùi.
Nhưng, như cương lĩnh: không làm cũng có ăn, muốn ăn gì cứ ăn, muốn phá gì cứ phá, gọi tắt là ĂN PHÁ, nên con nào cũng muốn tranh nhau để được làm vua. Dù lọt vào tứ đại thử vương, đã là phủ phê ăn phá một đời rồi, nhưng vẫn chưa hiển hách bằng đệ nhất thử vương, quyền uy một cõi. Vậy nên, bốn con lại gầm ghè, cắn xé nhau chí chóe.
Anh chuột chù, mặc dù được mèo Tom mời qua ăn bíp tết uống rượu sâm banh, rồi lại được mèo Đôrêmôn thết đãi sushi và rượu sa kê, nhưng xem ra cái mạng đế vương của anh không còn dài. Anh chẳng những chẳng có tài cán gì, lại bị nghi ngờ định đem cái gọi là XHCN dâng nộp cho mèo Mao để được tại vì, nên sang năm con khỉ chắc là xin về “hiu”. Mà không muốn về cũng phải về nếu không muốn biến thành nhưn bánh bao.
Anh chuột nhà, từ lâu đã căm ghét chuột đồng, thừa dịp đi đó đi đây, lén đâm sau lưng chiến sĩ mấy nhát, những mong hạ cái uy nó xuống để nâng mình lên mà ngồi vào ngôi đệ nhất. Nhưng, chỉ cái danh hão, dù mới đây có vung vít chém gió ở hội Quốc Liên, mà quyền đã không, tiền cũng không, thì khó mà leo lên được.
Anh chuột nhắt có mang tí chút dòng máu hoàng tộc cũng gùn ghè chì chiết ra cái điều sửa lưng anh chuột đồng, cũng chỉ để cho bá tánh mua vui trong giờ vàng phát sóng chứ xem ra chẳng nước nôi gì.
Chỉ có anh chuột đồng ăn gạo nàng hương, uống nước sông Trèm Trẹm nhiều thóc đến thừa mứa và đương giữ ngôi tướng quốc, là có đủ tiền và quyền để lên ngôi cửu ngũ. Mặc dù trong ngày 30/4 có lớn tiếng chửi mèo Tom, nhưng đó là ngoài miệng, chứ trong bụng thì kết mèo Tom hơn mèo Mao. Mèo Đôrệmôn lại càng khoái anh hơn nữa vì cùng ghét mèo Mao. Rồi mèo đi hia ở tận bên Tây, mèo Ba tư, mèo Ấn Độ, sát bên hông nhà có mèo Xiêm, xem ra đều có vẻ thích anh. Ngay cả chó berger của Đức cũng không đuổi anh chạy trốn vào hang.
Vậy thì, xét về nội lực và ngoại lực, anh lên ngôi đệ nhứt là cái chắc. Nhưng chắc như đinh đóng cột thì chưa. Vì mới đây, anh bị soi về lý lịch. Ấy là vì, cái tội kết thông gia với kẻ thù là một tội không nhỏ, nếu không muốn nói là tày đình. Muốn vào bè đảng chuột phải lý lịch ba đời trong sạch, huống hồ là muốn làm vua.
Nhưng nói là cho có nói vậy thôi, chứ anh chẳng việc gì phải lo ba cái chuyện soi mói vặt vãnh đó. Nếu có ngứa cái lỗ nhĩ, thì lệnh cho tụi đàn em, ném một vài lọ mắm thối là câm họng ngay. Đến như đại tướng chuột cống kia, tuy lon chưa lột nhưng binh quyền đã bị lột sạch, giờ chỉ biết ngậm miệng ăn tiền.
Người ta hy vọng anh lên ngôi, ngó trước trông sau một hồi, liền xô mẹ cái XHCN xuống hố, làm bạn với chuột Mickey, ngon hơn nữa thì chơi với chuột Jerry để vuốt râu mèo Mao. Ấy là nói giả dụ chứ thực ra, bản chất của chuột là ăn phá, nhất là chuột đồng, dân nhà nông ai cũng ghét, thì con nào lên cũng chỉ muốn đập cho một phát chết tươi thôi.
Vua người còn chưa ra gì huống hố là vua chuột.
(Mèo chuột ký sự)

7/9/2015
Khuất Đẩu

MÈO MAO VÀ CÁI TPP

khuatdau

Hơn 6000 năm trước, tổ tiên của mèo Mao chỉ rình bắt chuột ở hai bờ sông Hán. Cho dù rất thèm cá, nhưng chưa bao giờ dám mò ra biển lớn. Loài mèo vốn dĩ rất sợ nước.
Ngày nay, khi đã biết ăn bánh bao nhân thịt người, uống rượu mao đài (có pha máu) thì sợ gì nước. Mao tân vương liền hạ lệnh cho miêu dân xuống biển bắt cá.
Nhưng thuyền thì bé chỉ như chiếc lá tre, lưới thì nhỏ như chiếc mùng rách, không cách gì bắt được cá lớn. Đó là chưa kể tàu thuyền đánh bắt xa bờ của mèo Đôrêmôn và mèo Tom đi lại như mắc cửi. Chưa nói tới gió bão, chỉ cần tàu thuyền của chúng lượn sát bên hông là cũng đủ chìm rồi.
Muốn ăn cá đâu có dễ! Thục đạo nan! Thục đạo nan! Còn khó hơn đường vào đất Thục.
Vậy thì phải sắm tàu to và lưới rộng. Rồi vẽ ra đường chín đoạn và cái lưỡi bò, coi biển đông như cái ao nhà, luyện tập thuần thục trước khi ra biển lớn. Kế sách bày xong, Mao tân vương bèn nằm duỗi cẳng trên giường nệm lò xo, cùng với các miêu nữ chân dài mà lắc lư con tàu đi.
Có biết đâu rằng, mèo Tom sô cô la cũng đang xây mộng big cat, muốn trở thành vua sư tử. Suốt 5 năm qua, mèo Tom vừa rửa xong cái nhục tháp đôi, vừa âm thầm tính kế cắt bớt nanh vuốt của mèo Mao.
Thế nên, vừa qua tại Atlanta, mèo Tom và Đôrêmôn cùng với sư tử biển Singapore, hổ Mã Lai, chuột túi kanguru, gấu trắng bắc cực và nhiều loài giống khác trong đó có chuột Á Nàm, tung tấm lưới cực kỳ lớn rộng có tên gọi là TPP. Lưới giăng từ bắc xuống nam, chạy dọc suốt hai bờ đông và tây của biển Thái Bình, sát ngay cửa ngõ nhà Mao, cứ như thiên la địa võng.
Bảo rằng tạo điều kiện thuận lợi để cùng nhau đánh bắt tôm cá, kỳ thực là chúng hợp tung liên hoành để nhốt Mao vào rọ. Từ đây chúng mặc sức vẫy vùng, chia chác nhau nguồn hải sản vô tận.
Mao tân vương đấm ngực gào rú trên sóng truyền hình. Thế này thì đường chín đoạn nát bét ra rồi, còn cái lưỡi bò vừa mới thò ra cũng bị cắt cụt, giờ chỉ còn lại cái lưỡi mèo nhỏ xíu!
Chẳng lẽ mèo lại hoàn mèo?!
Trước đây, Mao tiên vương, tự xưng là người cầm lái vĩ đại, nhưng cũng chỉ lái tàu gỗ trên đất liền; mấy lần cố sức đại nhảy vọt cũng đâu nhảy bằng kanguru; tự cho là đã lên mặt trăng cả ngàn năm trước, nhưng cũng chỉ là trong mộng, trong khi mèo Tom bay lên đó cắm cờ. Từ dưới đất nhìn lên, dù không có gió, cờ của mèo Tom vẫn hiên ngang kiêu hãnh, khiến Mao tiên vương tức muốn hộc máu như Chu Du. Cái nhục đó Mao tiên vương di ngôn đời con đời cháu phải trả. Thế mà, giờ đây lũ mèo Tom lại rào kín biển, loại mình ra khỏi cuộc chơi, cái nhục này xem ra còn to hơn cả nhục cắm cờ.
Ngó tới ngó lui, nhìn trước trông sau, Mao tân vương quả là tứ bề thọ địch. Ngoài biển lớn thì bị cái TPP vây ráp, trong đất liền thì gấu Misa, khỉ Anan và sói đồng hoang rượt đuổi. Lại thêm lũ nội thù, nào là chuột khổng lồ ở Tân Cương, vây cánh của Giang, Hồ ở Bắc Kinh, Thượng Hải. Ngay cả thằng chuột chù Á nàm, bao nhiêu năm rét run bò lê xin tha tội chết, nguyện đời đời làm tôi tớ cũng đâm ra trở cờ, theo bám đuôi mèo Tom và Đôrêmôn mà giở giọng hỗn láo. Giờ chỉ còn mỗi con chuột Un ăn củ sâm béo trục béo tròn là tâm phúc. Nhưng nó cứ “em chả” “em chả” đòi cho bằng được cái bấm ngòi nổ bom nguyên tử như bấm game, không khéo rồi chết cả lũ.
Cái giấc mộng đại miêu của Mao tân vương khi mới lên ngôi to là thế, giờ bỗng xẹp lép như bong bóng xì hơi. Vương chỉ còn biết nói cứng: “Thì hãy đợi đấy!” Và tự nhủ rằng, quân tử trả thù hai mươi năm cũng chưa muộn (tăng gấp đôi).
(Mèo chuột ký sự)
Khuất Đẩu

MÈO MAO ĐỊNH XƯNG BÁ

khuatdau

Đây là lũ mèo già chẳng những hóa cáo mà còn muốn biến thành đại hổ để xưng hùng xưng bá, oai trấn giang hồ. Mèo không ăn chuột sống, nhất là chuột chù, chỉ ăn bánh bao ( có nhân thịt người) và uống rượu Mao đài. Vì vậy, người ta gọi chúng là mèo Mao.
Mèo Mao tự cho mình là con Trời, suốt bao nhiêu năm ra oai với lũ chuột Phiên ở phía đông và chuột Á Nàm ở phía nam, bắt bọn chúng lên núi đào củ sâm, xuống biển mò ngọc trai, lên rừng tìm sừng tê để luyện thuốc trường sinh bất tử. Nhưng với mèo Đôrêmôn ở xứ sở mặt trời mọc, chẳng những chúng đã không thèm chịu mệnh, lại còn đuổi mụ mèo cái Từ Hy chạy bán sống bán chết, rồi bắt hàng ngàn miêu nữ bó chân yểu điệu về làm nô lệ tình dục. Hỡi ơi làm nô lệ tình dục cho mèo máy thì máy còn bể xú páp, huống hồ là các miêu nữ bằng xương bằng thịt! Thật đau lòng và nhục nhã.
Mao tân vưNơng liền hạ lệnh, bất kể mèo trắng mèo đen, hễ mèo nào bắt được chuột đều phải sung vào quân ngũ, ngày đêm ra sức tinh luyện võ mèo, để phục thù rửa hận. Võ mèo thời hiện đại, ngoài 36 ngón của Tôn Võ tử còn phải có đủ hải lục không quân, nên Mao tân vương đã chẳng ngại tốn kém, vừa mới huênh hoang mua sắm tàu sân bay, đã lại thổi trộm cát làm đường băng để xây mẫu hạm không thể đánh chìm.
Mao tân vương lớn tiếng đòi chia đôi thiên hạ với mèo Tom, nếu không thì cũng chia ba cùng với mèo Đôrêmôn.
Bên kia biển, mèo Đôrêmôn lượng sức mình, biết rằng cái món võ mèo của Mao chẳng ra gì so với món võ sĩ đạo ngàn năm thâm hậu, nhưng quân số của chúng đông đến cả tỷ, chuyên lấy thịt đè người, khó mà đương cự một mình, nên đã ngoéo đuôi khắng khít với mèo Tom, lúc này đã hiện nguyên hình là big cat đại vương, tức là vua sư tử. Nhị vị vua mèo này còn vỗ về o bế lũ chuột Á Nàm, cốt mượn sân nhà sát vách mèo Mao để khi hữu sự liền đánh tập hậu, biến chúng thành tiểu hổ mà đưa lên bàn nhậu.
Trước thế hợp tung liên hoành, Mao vương đành phải nhũn để tìm cách ly gián. Theo quỷ kế của Việt Câu Tiễn năm xưa, Mao vương định dâng cho mèo Tom những miêu nữ chân dài mà cả thế giới trông thấy đều thèm rỏ dãi trong cuộc diễu binh vừa qua. Chắc mẫm thế nào mèo Tom cũng trúng kế, nên trong cuộc sang thăm nhà mèo Tom vừa rồi, Mao vương không cười mà vẫn híp mắt.
Nhưng mèo Tom lúc này, không phải là mèo trắng ưa vỗ đùi nữ thực tập sinh lả lướt ngày nào, mà là mèo sô cô la, trên đời chỉ ưa duy nhất một con mèo đen lông quăn chính hiệu mà thôi, nên mặt nó cứ tỉnh bơ ra cái điều lừa được ai chứ đừng hòng lừa được ta. Chẳng những thế, mèo Tom còn nhỏ nhẹ bảo rằng, “ngài thò chân quá xa rồi đấy, cái biển đông đầy tôm cá là của bá tánh đại đồng chứ không của riêng gì ngài. Hãy liều liệu mà thụt chân vào kẻo không kịp hối”.
Đúng lúc ấy, con Trời chính hiệu từ La mã sang chơi, được mèo Tom và vợ trải thảm đỏ chào đón như một hoàng đế, trong khi Mao vương chỉ được dẫn đi loanh quanh rồi bỏ mặc đứng đó như trời trồng.
Vừa hận, vừa quê, Mao vương bèn âm thầm lẻn về, tự an ủi rằng: “thôi hãy bày cuộc vui với các miêu nữ, còn mèo Tom và Đôrêmôn, thì hãy đợi đấy, quân tử trả thù mười năm vẫn chưa muộn!”.
(Mèo chuột ký sự)

5/9/2015
Khuất Đẩu

VUA CHUỘT CHÙ VÀ MÈO ĐÔRÊMÔN

khuatdau

Sau khi được mèo Tom cho uống sâm banh và ăn bíp tết, hứa làm bạn không cần mười sáu chữ vàng mà chỉ cần một chữ bạc, vua chuột chù yên tâm tìm đến mèo Đôrêmôn để mong kết thêm bạn.
Đây là một loại mèo máy cực kỳ tinh xảo và khôn ngoan, được nặn ra từ đống tro tàn sau thế chiến thứ hai và cũng như mèo Tom, mèo Đôrêmôn không thèm ăn thịt chuột, chỉ thích ăn sushi và uống rượu sakê.
Suốt bao nhiêu năm, cặp đôi này vừa giàu có lại vừa hào phóng, oai trấn giang hồ một cõi. Ngay cả con mèo đi hia, khôn ngoan đến nỗi biến một anh chàng nhà quê thành bá tước được vua gả con gái và truyền ngôi, cũng phải hạ mình xin tôn làm minh chủ.
Vua chuột chù cũng đã bớt lú để nhận ra rằng, muốn thoát khỏi nỗi sợ lũ mèo già hóa cáo, hiểm độc và tinh quái khôn lường đang nhe nanh giương vuốt bên sân nhà, thì không còn cách nào khác là bám đuôi mèo Tom và mèo máy Đôrêmôn.
Một ngày mưa gió ủ ê sau quốc khánh chuột, vua và cả đám cận thần sang xứ mặt trời mọc. Quan tướng quốc Đôrêmôn thân hành ra đón.
Đúng là mèo máy, quan vừa cao to đường bệ, vừa trẻ trung lịch lãm, lông trên đầu đen mượt chứ không cần mua thuốc nhuộm như quan tướng quốc chuột đồng. Cả hai cùng song hành duyệt hàng quân danh dự mình đồng da sắt đang đứng dàn chào dưới mưa, trông rất lẫm liệt uy nghi. Vua chuột chù sợ điếng người, chân cố giữ thẳng, đầu cố giương cao mà vẫn cứ lóm thóm run rẩy như muốn bò lê trên đất.
Nhưng rồi, cái phút giây hãi hùng ấy cũng qua nhanh, vua được hộ tống về nghỉ tại nhà quốc khách. Vua thở phào nói với đám cận thần: “Lũ mèo máy này đáng sợ thật. Nanh vuốt chưa giương ra mà ta đã thấy lạnh cả mình. Ngày mai bệ kiến với vua mèo, không biết ta có còn giữ nổi cái thần hồn của mình không?!”. Chúng thần chít chít thưa: “Bệ hạ chớ quá lo xa. Dẫu gì mình cũng là vua”. Vua chuột ậm ừ: “ Ta cũng biết vậy, nhưng sợ là cái gien di truyền của bè đảng chuột nhà ta”.
Sáng hôm sau bệ kiến vua mèo Đôrêmôn.
Không giống như mèo Mao ngầm cho vệ sĩ mật phục, chỉ chờ ra hiệu lệnh là nhảy xổ vào xé xác, vua mèo Đôrêmôn tiếp kiến trọng thị coi như cùng đẳng cấp. Nỗi sợ trong lòng vua chuột nhờ vậy được vỗ yên, nhưng cái nỗi tự hào rỗng tuếch bỗng dưng lại trổi dậy. Vua bắt đầu vung vít tự khen bè đảng mình.
Trong cuộc họp báo, một phóng viên hỏi:
“Nước của ngài là XHCN mà sao các ngài cứ truyền ngôi cho nhau hoài vậy?”.
Vua cười bảo: “Ấy là vì các bè đảng khác bị tiêu diệt hết cả rồi. Heo thì vào nhà máy thịt hộp. Gà vào chuồng công nghiệp. Chó nếu không bị thiến thì vào các quán thịt cầy. Vậy thì bè đảng chuột truyền ngôi cho nhau là phải thôi.”
“Nhưng cái giống chuột của ngài, ai cũng ghét?”.
”Ai ghét mặc ai, bè đảng ta yêu nhau là đủ rồi, vua chuột chù kiêu hãnh nói. Với cương lĩnh không làm vẫn có ăn. Muốn ăn gì cứ ăn, muốn phá gì cứ phá. Hỏi có đảng nào được làm được như vậy không?”
Nghe nói thế các phóng viên đều bịt mũi lui ra.
Các nhật trình và báo điện tử trên khắp thế giới cùng đồng loạt chạy tít cực hot: Đại dịch hạch thế kỷ 21 sắp bùng phát!
Người ta bỗng rùng mình nhớ tới trận đại dịch do bọ chét chuột gây nên từng giết hại hàng triệu người ở châu Âu trong thế kỷ 14.
Thấy thế giới phát hoảng vì mình, Vua chuột chù và bầy đoàn lại được dịp tự hào và chít chít chúc mừng nhau thắng lợi.

(Mèo chuột ký sự)
20/9/2015
Khuất Đẩu

MÈO TOM VÀ VUA CHUỘT CHÙ

khuatdau

Trong lịch sử phim hoạt hình của Hollywood, ngoài vịt Donald, chuột Mickey, còn có mèo Tom và chuột Jerry cũng nổi tiếng không kém.
Mèo Tom, to đầu mà dại, rất ngờ nghệch vụng về.
Chuột Jerry, bé loắt choắt nhưng lém lỉnh tinh khôn.
Hàng trăm tập phim, chưa có tập nào mèo Tom thắng được chuột Jerry.
Tom than thở với đám họa sĩ: “Ta, dẫu sao cũng là vua mèo, các anh cứ để ta thua hoài cái thằng oắt con Jerry, thì còn ra cái thể thống gì!”
Các họa sĩ bảo: “Chúng thần đùa chơi một tí cho đỡ buồn. Ngài muốn thắng đâu có khó gì. Tập mới, chúng thần sẽ để ngài thử sức với vua chuột chù”.
“Vua chuột chù là đứa nào?” Mèo Tom hỏi.
“Đó là giống chuột nổi tiếng khù khờ, đi đến đâu cũng kêu túc túc oang oang như loa phường. Nhưng cũng nhờ cái tiếng có nghĩa đủ đủ ấy mà thiên hạ cứ ảo tưởng là no đủ, nên đã tôn lên làm vua. Dù làm vua nhưng binh quyền nằm trong tay quan tướng quốc chuột đồng, nên ngài cứ việc thoải mái mà đùa cợt”.
Mèo Tom gật gù ô kê, vậy nên, Hollywood mới có tập phim hoạt hình này.
Không như những lần diện kiến với mèo trắng và mèo đen, vua chuột chù lóm thóm run rẩy đến tội nghiệp, lần này, các họa sĩ vẽ thêm áo mão tiến sĩ, mặt tươi tỉnh, mỏ lúc nào cũng điểm một nụ cười. Rất chi là đáng mặt quân vương cho dù là vua chuột xạ (rất hôi). Còn mèo Tom, các họa sĩ lại tô màu sô cô la, vừa để giảm bớt cái vẻ hung dữ cố hữu của loài mèo, vừa tỏ ra hiếu khách, nhũn nhặn. Nhưng chính cái phong thái đó mà người ta thấy được cái quyền lực mềm rất đáng sợ của vua mèo.
Các họa sĩ lại để hai vua ngồi trong phòng bầu dục, cứ như tổng thống Mỹ đang hội kiến với vua Ả rập.
Mèo Tom nói: “Ta và ngài tuy khác giống, nhưng cùng sống trên trái đất này, ngài ăn thóc lúa, ta ăn thịt, nhưng ăn thịt bò bíp tết chứ không ăn thịt chuột. Vậy, ngài đừng sợ. Ta hứa là sẽ tôn trọng ngài. Không chừng có thể làm bạn với ngài. Bỡi vì, kẻ muốn tiếm xưng ngôi bá chủ của ta chính là lũ mèo trắng và mèo đen kia, đó mới thực là bọn mà ta muốn ăn tươi nuốt sống. Lũ mèo đó đang nhe nanh giương vuốt định vồ ngài. Bọn đó, đến cứt nó cũng đớp huống hồ là chuột chù, ngài có biết vậy không?”.
“Thưa biết”.
“Vậy thì còn chần chờ gì nữa, hãy bám theo đuôi của ta, cầm chắc là vừa giữ được cái thân hèn mọn của mình vừa giữ được nước”.
“Thưa ngài, bấy lâu nghe báo đài nói xấu ngài, rất lấy làm e ngại. Nay, nghe chính miệng ngài nói ra, quả thực sướng cái bụng quá”.
“Tin ta đi, không có mèo nào yêu chuột như mèo Tom này đâu”.
Rồi đó, cùng sánh vai đi xem tòa bạch ốc, ăn bíp tết, uống sâm banh rất chi là trọng vọng.
Vua chuột chù trở về tiểu quốc, tức là cái sân nhà tôi, trống dong cờ mở đón rước tưng bừng. Suốt ngày đêm chít chít tung hô.
Vua chuột nói với đám cận thần: “Lâu nay bọn phản động cười chê ta già nua lú lẫn. Giờ thì chính vua mèo Tom bắt tay ta, đãi ta như thượng khách. Cho chúng sáng mắt ra. Ta dẫu có chết các ngươi cũng được thơm lây”.
Chúng thần đều rập đầu lạy tạ.
Cuộc hội kiến lịch sử ấy khiến mèo Tom đắc chí. Mèo Tom bảo các họa sĩ: “Các anh làm tập phim này được lắm. Mèo ra mèo, chuột ra chuột. Ta rất vui lòng để các anh chiếu cho cả thế giới cùng xem”.
Khuất Đẩu tui cũng hứa sẽ tường thuật thêm nhiều tập phim khác trong triều đình nhà chuột, rất mê ly nhưng không rùng rợn.

10/9/2012
Khuất Đẩu

TỪ HÌNH ẢNH EM BÉ SYRIA NGHĨ ĐẾN NHỮNG EM BÉ MIỀN NAM VIỆT NAM.

khuatdau

DSC_3398
(Ảnh: Independent.)

Một bức ảnh gây xúc động thế giới. Xúc dộng vì mái tóc đen mướt của em. Vì chiếc áo đỏ, quần xanh em mặc. Vì đôi giày em mang. Cứ như em vừa ăn mừng sinh nhật thứ ba cùng bố mẹ. Và nhất là cái dáng em nằm nghiêng nghiêng trên bờ cát. Nếu không có những ngọn sóng lừng lững đang tiến vào bờ, cứ tưởng như em đang nằm ngủ.
Mà em đang ngủ thật, một giấc ngủ dài không bao giờ thức dậy nữa.
Từ bức ảnh này, người ta ồn ào lên tiếng nguyền rủa bọn buôn người, kết án chính phủ các nước giàu có châu Âu đã không tìm cách giải quyết cuộc khủng hoảng di cư tồi tệ. Đài truyền hình Việt Nam cũng lớn tiếng, bảo phải tìm cho ra cội nguồn của cuộc khủng hoảng nói trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên.
Bọn buôn người thì đã rõ. Đó là hai tên Syria, chở đến 18 người trên chiếc thuyền chỉ vừa đủ chỗ cho 12 người. Khi sóng to gió lớn, chúng đã đeo áo phao nhảy khỏi thuyền bơi vào bờ, bỏ mặc cho thuyền chìm.
Còn thủ phạm chính là tổng thống Al- Assad của Syria, kẻ đã dùng quân đội, pháo binh, máy bay và cả vũ khí hóa học để đàn áp các cuộc biểu tình đòi phải hắn từ chức. Tòng phạm là Nga, chống lưng trong bao nhiêu năm và giờ đây đang lén lút gửi quân sang trợ giúp. Man rợ hơn nữa là phiến quân Hồi giáo IS với những cuộc thảm sát kinh hoàng.
Biết đi là chắc chết, nhưng không thể không đi. Cũng như những thuyền nhân Việt Nam 40 năm trước. Những năm ấy, trên các bãi biển Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippine… biết bao nhiêu xác những em bé miền nam Việt Nam đã phải trôi dạt như em bé Syria. Những xác trẻ thơ bụng ỏng xanh xao, áo quần rách rưới khiến người ta kinh hãi chứ không thương cảm.
Em bé Syria, dẫu sao em cũng được mặc quần áo đẹp, được mang giày chỉn chu chứ không đi chân đất. Em chết như nằm ngủ vì trước đó em không cùng cha mẹ trốn chui trốn nhủi, không phải nhịn đói nhịn khát, không kinh hoàng khi thấy bọn hải tặc hãm hiếp mẹ, cắt cổ cha trước khi ném em xuống biển.
Em bé Syria được ví như thiên thần, còn những em bé Việt Nam, giống như em bé châu Phi đói lã bên cạnh con diều hâu đang chờ xé xác.
Đài tuyền hình bảo cuộc di cư hiện tại là đông đảo nhất sau thế chiến thứ hai. Có thật vậy chăng? Hay đó chính là cuộc di cư của hai triệu người miền nam Việt Nam vượt biển sau mùa xuân đại thắng?
Những người Lybia, Syria, Liban và cả châu Phi nghèo đói chẳng ai phải trốn tránh công an, chẳng ai phải vào tù nếu đi không lọt, chẳng ai phải bị lấy mất nhà cửa ruộng đất, chẳng ai bị nguyền rủa là phản quốc. Họ ra đi giữa ban ngày ban mặt, mang theo tiền bạc mà không bị trấn lột. Khi may mắn dạt vào các đảo ở Hy Lạp, dù nước này suýt vỡ nợ, vẫn không cho quân đội và cảnh sát xua đuổi như ở các nước Malaysia, Thái Lan… Họ được tiếp tế lương thực, được cho tạm trú trước khi từng đoàn lũ lượt sang các nước Serbia, Croatia để vào các nước Áo, Đức.
Họ bỏ nước mà đi vì chiến tranh, trong khi những người miền nam Việt Nam lại ra đi vì hòa bình. Khác lạ là ở đó. Mà cũng cay đắng là từ đó.
Tôi không chối cãi họ là những kẻ khốn khổ. Nhưng được bỏ nước mà đi như họ, đi một cách tự do cùng vợ con, chắc miền nam chỉ còn lại những trụ đèn*.
Em bé Syria ơi, thật tội nghiệp cho em, nhưng dẫu sao em cũng đã được chết để lên nước Trời, ở đó em sẽ bay lượn giữa muôn ngàn vì sao. Nơi bãi cát em nằm sẽ có những bó hoa yêu thương để sóng mang đi. Tối đến sẽ có hàng trăm ngọn nến được thắp lên để sưởi ấm cho linh hồn em.Trong khi đó, những đứa bé miền nam Việt Nam, nếu không vào trong bụng cá tối tăm thì cũng thối rữa trong các hố rác dơ bẩn, không có được một nắm đất để yên nghỉ. Suốt 40 năm qua những linh hồn bé bỏng mong manh ấy vẫn lang thang giữa muôn ngàn sóng gió trùng khơi mịt mùng.
Không một cánh hoa!
Không một ngọn nến!
Ngay cả một bài kinh siêu độ cũng không, dù là đang rằm tháng bảy!
Thương thay!

Khuất Đẩu
(4/9/2015)

* Trụ đèn đi không được, chứ đi được nó cũng đi (vượt biên). Trần Văn Trạch