EM TRẢ LẠI ANH !

hochibuu

trả lại anh mái tóc dài hoang dại
nụ hôn tình ẩn giấu giữa bờ môi
trả lại hết- những gì anh đã mất !
bởi từ em – vuột mất dấu chân đời!?

trả lại tôi – một người con xứ biển
Nha Trang ơi. Sao để mất em rồi ?
nếu anh được một phút nào linh hiển
đem em về – vì em của anh thôi !

trả lại anh – tóc em dài hoang dại
nụ hôn nào mật ngọt ở bờ môi
hãy trả lại những gì anh đã mất
em yêu ơi – anh lạc mất em rồi !?

cát vẫn trắng – gió vẫn hiền – ru ngủ
em thì xa hun hút cuối chân mây
nỗi thương nhớ đong làm sao cho đủ;
em yêu ơi – lệ nhỏ xuống đêm nầy ?

không phải đâu- có thể là sóng biển
làm mặn môi – đàn ông khóc bao giờ ?
ừ thì đi – có ai mà đưa tiễn ?
chỉ một người – lặng lẽ đứng làm thơ…

HỒ CHÍ BỬU

NGẠO MẠN

hochibuu

em đọc thơ – bảo thơ ta ngạo mạn
ừ, một chút thôi – chỉ một chút thôi
ta đấm ngực thơ tuôn ra lai láng
nhìn xa đi – thơ ướt một góc đời

là thế đó – thơ ta luôn có ớt
một chút tiêu pha trộn một chút gừng
ớt thì đẹp tiêu thơm gừng nồng ấm
nhưng ăn nhiều coi chừng nhảy cà tưng

em lại bảo thơ ta có nhiều người dị ứng
cũng đúng thôi- thơ hảo hán giang hồ
hào sảng – ngông nghênh – thẳng thừng – tưng tửng
đọc tối ngày không thấy chữ nam mô

ta xuống núi chẻ chữ thiền đứt nghiến
rẽ mây đen bước nhẹ xuống trần
không thấy gì chỉ thấy toàn lũ kiến
đang tranh giành hai hạt lợi danh

quá chán nản ta đi luồn vô núi
định lên non cao sống với thú cầm
bỗng bất chợt gặp một nàng Tôn nữ
thôi trở về làm thơ tiếp – tự ngâm…

Hồ Chí Bửu