những ý nghĩ lờ mờ

Du Ngã

tigermedi

.

Khi ngôi Tịnh Xá Ngọc Giáng hoàn thành trên dải đất nhô ra bàu nước đầy sen súng lục bình, những lương dân của cái xóm nhỏ lọt thỏm giữa bốn bề là người di cư Công giáo, cảm thấy có một chỗ tựa bình an!

Ngày rằm, mùng một, các bà các cô sửa soạn đèn nhang hoa quả cúng Phật. Đám đàn ông thì sẵn sàng làm các việc công quả: trồng cây, dựng liêu(*), đắp đường. Bọn trẻ nhỏ thì có chỗ chơi đùa, săm soi bầy chim sẻ chim sáo, chơi cút bắt với những con cúc(**) trong phểu cát, và nằm khểnh trên hàng hiên rộng thênh của tòa bát giác chánh điện, mát rượi lưng gạch bông, thả mình hiu hiu trong giấc trưa gió lộng!

Rồi khi người lớn lập khuôn hội, may áo lam sắm tràng hạt học thuộc kinh kệ, bọn nhỏ được vào Gia Đình Phật Tử, áo sơ mi lam cộc tay, trai quần soóc, gái váy xếp nếp màu xanh đậm có hai quai đeo lên vai, xéo dấu nhân đàng lưng. Rồi khăn quàng viền màu, rồi mũ vành chóp nhọn, rồi gậy dựng lều, ba lô tăng bạt…. hễ chiều chủ nhật là tập trung đến vườn chùa, chơi trò chơi, thổi còi morse toe toét, phất cờ sémaphore phần phật. Vui quá là vui!

Bức tượng Phật ngồi trên tòa sen áo vàng rực rỡ, đầu tỏa một vòng hào quang năm màu chớp sáng, dần trở nên thân thuộc gần gũi, bớt xa lạ tôn nghiêm như những ngày đầu!

Ở nhà, bắt đầu xuất hiện những sách kinh nhà Phật. Cái thằng bé là tôi, hễ thấy trang giấy có chữ là sáng rỡ cặp mắt như nghiện thấy xì ke! Người lớn có những cuốn kinh toàn tiếng…ông ra bà ra, bà ra tui ra, chẳng hiểu gì ráo, con nít thì có những chuyện tích Phật Giáo, còn nhớ (mà chắc nhiều người cũng còn nhớ) như vầy:

1.

Có một công chúa thấy những giọt sương sớm đọng trên lá, long lanh trong nắng, óng ánh bao sắc cầu vồng, cô cầu xin vua cha tìm người xâu cho cô một chuỗi ngọc bằng những hạt sương tuyệt đẹp đó. Chiều con, nhà vua cho loan báo khắp nơi!

Có một vị đạo sĩ già đến để xin thực hiện yêu cầu của công chúa. Ông cùng công chúa ra vườn trong buổi sớm và với lý do mắt đã mờ ông nhờ công chúa chọn và nhặt những hạt sương đẹp nhất trao cho ông, để xâu thành chuỗi. Tất nhiên, công chúa chẳng nhặt được hạt nào. Những hạt sương vỡ tan giữa những ngón tay của cô như một thức tỉnh về những ảo ảnh, những hư không, những vô thường của chính cuộc đời mà lâu nay vẫn ngộ nhận Tiếp tục đọc

chữ ngược

du nga  ɐbu np

chunguocdn

1.
Cuối năm, Du ghé bác Dõng, kỉnh quà tết. Bác là bạn vong niên, Du tuổi nhỏ cỡ hàng cháu, được bác yêu xưng em.

Lâu nay vẫn thích cái phòng khách bé bé nhà bác. Trần xanh dương, vách phía đỏ phía vàng, nền gạch trắng, bộ ghế bọc simili đen. Trên bức vách đỏ một phía treo bộ tranh tứ bình bốn cô thiếu nữ, một phía kệ gỗ đen chưng các đồ nho nhỏ kiêm bàn thờ gia tiên nội ngoại, cũng đủ lư hương chân đèn bằng đồng xinh xẻo. Trên bức vách vàng, treo một chữ Phúc thếp vàng nền giấy đỏ khung đen. Ngày tết, căn phòng càng trang trọng với hoa tươi, mâm ngũ quả, khói nhang thơm phức mùi trầm.

Lâu nay, Du cũng ngứa tay học thư pháp. Hết thư pháp chữ Việt, giờ chuyển qua thư pháp chữ Nho. Cũng võ vẻ dăm chữ lận túi để rồng bay phượng múa: chữ Tâm, chữ Phúc, chữ Lộc, chữ Thọ, chữ Nhẫn, chữ Đức, chữ Tài… Người ta cũng chỉ xin ngần ấy chữ mà thôi! Mới học được chữ Tửu, xuân này hí hoáy tặng bạn bè thân hữu chơi!

Trong khi bác Dõng loay hoay lấy nước, Du thấy trên quả dưa hấu của mâm ngũ quả có dán một chữ Nho là lạ. Nhìn kỹ thì hóa ra là chữ Phúc dán ngược. Sao thế nhỉ? Chắc là mấy đứa cháu trong nhà dán nhầm!

Hai “anh em” chuyện vãn một hồi, quay ra chuyện chữ nghĩa.

2.
À cái chữ trên quả dưa là anh dán đấy! Không phải các cháu dán nhầm đâu. Đây là tục của người Hoa, đến tết, họ dán chữ Phúc ngược. Phúc ngược là Phúc đảo, đồng âm với Phúc đáo – Phúc đến nhà. Ý là mong ngày đầu năm, phúc đến nhà mình Tiếp tục đọc

hắn đó…

Du Ngã

Temenos_8_The_Poet

.

Có một ngày không hẳn là đẹp trời, bạn gặp một tụ nhậu gồm những ông tầm từ 55 – 65 tuổi chi đó, ông nào cũng tỏ ra ngoài một phong thái không nghệ sĩ thì cũng cỡ thiền giả trở lên. Họ bàn luận mọi chuyện trên trời dưới biển, nào văn thơ họa nhạc, nào Phật Thiền Lão Khổng. Thể nào bạn cũng nghe họ đá từ Phạm Công Thiện, Bùi Giáng, Tuệ Sĩ, Trụ Vũ, Trịnh Công Sơn… đến Suzuki, Krishnamurti, Alexis Zorba, Kahlil Gibran, Nietzsche… và cả Beatles nữa… (cảm giác sau khi nghe xong rất là kinh khủng khiếp!)

Những “băng đảng” văn nghệ đó dường như có mặt ở khắp chốn dưới cái vòm trời miền Nam này. Họ là thế hệ thanh niên thuở chiến tranh lên đến đỉnh điểm, thời của chủ nghĩa hiện sinh và phong trào hippy tràn vào đất Việt, lúc đó họ còn trẻ, tầm tuổi từ 15 – 25.

Du viết vài dòng cho một ông bạn trong tụ nhậu như vậy, nhân dịp ổng thu thập văn thơ của ổng để “dối già”. Nói về một người mà như điển hình cả một phần thế hệ!

Hắn cứ mãi ngồi đó, chừng như không lớn nữa, dẫu râu tóc lơ phơ, giương cặp mắt trong suốt của trẻ nhỏ, dòm qua đôi mục kỉnh già, nhìn những năm tháng lướt qua, những bóng mùa lướt qua, những con người lướt qua, nhìn chính mình lướt qua như những mảng rều rác chìm nổi trên dòng thời gian…

Hắn cứ mãi ôm chặt tuổi trẻ tóc dài râu rối hippy, những hố thẳm của Thiện, những kỳ dị của Giáng, những phiêu bồng của Trịnh, những lả lướt của Beatles, những u sầu của Thư, những mơ mộng của Nhiên, những bí nhiệm của Bát Nhã… để viết lên cho mình những dòng chữ không thể nào mới nữa, đầy hư không, đầy rong rêu, đầy tay gầy, đầy mộng thường, đầy áo mỏng ngựa hồng, đầy tịch liêu thiên thu, đầy vô ngôn phù ảo, đầy bát ngát rong chơi…

Hắn cứ mãi nhốt trí tuệ trong xác hư, nhốt giấc mơ trong nhà mỏng, nhốt bạn bè trong rượu đắng, nhốt cuộc đời trong chốn chợ chiều…

Hắn tự gọi mình là phù du, để cuộc bình sinh là một cuộc lao mình vào lửa sáng, dẫu có cháy rụi cả xác thân?

Để rồi, hắn như trẻ nhỏ, ngồi bên hiên nhà, chờ xem thế kỷ tàn phai…(TCS)

Một thế kỷ đã tàn rồi, một thế kỷ nữa đang phai!

Du Ngã

Vật Quý

Du Ngã
______________
thien

Ngày xưa, có một ông vua cực kỳ thông tuệ, sắc sảo, văn võ song toàn. Triều đại của ngài vững vàng, lân bang khâm phục kiêng dè, thần dân ấm no hạnh phúc.

Ngài chỉ có khuyết điểm duy nhất là hay bực mình một quan cận thần vì thấy ông này hơi chậm chạp, hơi hiền lành, thậm chí hơi hậu đậu nữa (giống Du ghê hè!).

Một bữa, kiếm cớ bắt tội xong, ngài phán với viên quan này: “Nhà người muốn được xá tội, hãy tìm cho ta một vật mà người đang vui thấy nó sẽ hóa buồn, còn kẻ đang buồn thấy nó sẽ hóa vui!”
Với trí tuệ siêu phàm của mình, ngài nghĩ chắc như bắp viên quan này sẽ bó tay chịu chết!

Viên quan thất kinh hồn vía lẩy bẩy xin vua cho một thời gian để thực hiện yêu cầu này, dù không biết tìm kiếm cái vật kỳ bí này nơi nao?

Lang thang khắp nơi, hỏi han mọi chốn, viên quan được người ta mách đến ngôi chợ kia, kiếm lão ăn mày cửa Đông mà hỏi!

Nghe viên quan kể lể xong, lão ăn mày lục trong cái bị cái bang của lão ra một chiếc vòng gỗ đen đúa xấu xí: “Lão biếu ngài vật này, cứ dâng lên cho nhà vua, ông ấy sẽ hài lòng!”

Viên quan ngắm nghía chiếc vòng, nét mặt bao ngày rầu rĩ nhàu nhò chợt tươi lên. Ông tức tốc lai kinh, mang báu vật vào triều.

Nhà vua cầm lấy chiếc vòng, nét mặt mấy mươi năm trị vì bao giờ cũng đầy niềm vui và thỏa mãn chợt biến sắc, đăm chiêu!

Đúng là vật mà người đang vui thấy nó sẽ hóa buồn, còn kẻ đang buồn thấy nó sẽ hóa vui!

Vật gì kỳ bí vậy ta???

Trên chiếc vòng gỗ cũ kỹ, xấu xí có khắc dòng chữ: RỒI ĐIỀU ẤY SẼ QUA!

Bạn ơi, lúc này bạn đang vui hay đang buồn đó?

Du Ngã

(Lụm rồi tái chế)

SÂU THẲM

Đêm nhân từ với từng ngón tay em
Dẫn tôi qua miền quên nhớ

Đêm thơm trong từng chân tóc em
Mùi trầm từ vạn thuở

Đêm mềm như nhung xuôi làn mi em
Chết khi tim ngừng nhịp đổ

Ai hát về đêm. Ai đắm chìm đêm.
Tan trong đại dương nghìn cơn sóng vỗ

Dắt dìu nhau về
Trong cõi ấu thơ

Du Ngã

TỰ KIỂM TOÀN TẬP

Những lúc rảnh không có chuyện chi làm, ngồi nghĩ nhảm, lại tự hỏi hạnh phúc trên đời này là cái giống gì, và mình có hạnh phúc hay không?

Những lúc đọc mấy cuốn thánh hiền, kinh sách cao siêu, ngồi nghĩ bớt nhảm một chút, lại tự hỏi ý nghĩa cuộc đời là cái giống gì, và đời mình có ý nghĩa hay không?

Những lúc lu bu, công việc túi bụi, phải giải quyết sự cố trên trời rơi xuống, tìm cách cho ai nợ mình trả tiền lẹ lẹ, rồi khất lần khất hồi mấy cha chủ nợ mình, lại không nghĩ tới hạnh phúc hay ý nghĩa cuộc đời gì ráo trọi! Mưu đâu thắng đó là sướng rên mé đìu hiu, mưu gì bại đó là mất ăn mất ngủ!

Ngẫm các vị thánh hiền đạo cao đức rộng, những mong chỉ lối cho thế gian tìm hạnh phúc, nhưng muốn thì nhiều mà được chẳng bao nhiêu, lại đa phần làm cho chúng sinh rối rắm đầu óc, suốt ngày theo những ý tưởng siêu hình, rốt lại cũng lạc giữa mê cung.

Tôi không biết giữa người thổ dân hoang dã nơi cùng cốc thâm sơn, sống đời man rợ giữa thiên nhiên với một quý ông tỷ phú hiện đại sống giữa đô thị siêu văn minh, vây quanh mình là các tiện nghi siêu tối tân, ai hạnh phúc hơn ai và đời ai có ý nghĩa hơn ai?

Vậy đó! Chỉ vì tôi nghĩ nhảm như rứa, nên thường bị mấy ông bạn nhậu phê bình: “Thằng này nghe nói cái gì cũng biết, mà sao cái đầu nó toàn suy nghĩ cạn cợt, hổng có gì sâu sắc hết!”

Người ta nói, đầu zậy còn tệ hơn “đầu bã đậu”, đó là đầu bã mía! Bò ăn còn chê!

DU NGÃ

TAM QUỐC CHÍ NGOẠI TRUYỆN

Du Ngã
_____________

tamquocchiimages

Ngày xưa, ba anh em Lưu, Quan, Trương kết nghĩa với nhau.

Lưu nghèo làm nghề đan chiếu bện giày, Quan bán đậu hũ, Trương bán rượu. Lâu lâu, ba anh em rủ nhau thù tạc, có gì nhậu nấy, thường là nhậu đậu hũ chiên với rượu. Thi thoảng, Trương cũng mang đến miếng thịt, bữa đó tiệc xôm tụ hơn, rất là hỉ hả. Lưu nghèo, ít góp gì, nhưng vai đại ca, nghiễm nhiên là chủ xị.

Nhậu hoài, riết chặp cũng sinh chuyện. Bắt đầu từ Trương, em út, tính tình nóng nảy, bộp chộp, thấy bữa nhậu nào mình cũng hao rượu quá, bịnh kẹt xỉ cũng nổi lên âm âm trong lòng. Thời đó, uống rượu bằng bát, rượu đựng trong vò đất, mà chàng nào cũng hay rượu, hay quá cho nên hơi bị hao, có bữa lổm ngổm quanh bàn nhậu hơn cả chục vò.

Trương bàn với Quan: Lâu nay đại ca ỷ lớn, bữa nhậu nào cũng xách cái mình không đến uống, chẳng đóng góp gì, hai anh em mình bị thế hơi hẹp! Quan vốn khẳng khái, nạt tràn: Chú cứ tào lao, có đại ca thì bữa nhậu thêm vui, tiếc gì chút mồi chút rượu!

Trương cứ nhằn nhì mãi, Quan cũng xiêu lòng: Ý chú thế nào Tiếp tục đọc

CHỮ

_____________________

Du Ngã

tam1tam2tam3

Gần Tết, nhớ Chữ.

Lâu nay cứ nghe nhan nhản mọi nơi mọi lúc ba chữ: Tâm, Tầm, Tài…

Từ báo lề trái sang báo lề phải, từ trung ương tới địa phương, từ chốn thanh cao đến chỗ bụi đời.

Bác lãnh tụ tối cao cũng yêu cầu: đầy tớ nhân dân phải có Tâm có Tầm có Tài. Quý vị doanh nhân cũng đăng đàn giảng dạy: đi buôn cũng phải đủ Tầm, Tài, Tâm. Các nhà thơ văn cũng đòi hỏi: tác phẩm phải đầy ắp Tâm, Tầm, Tài. Đi nhậu, ngà ngà bia, cũng có ông phán: nhậu phải có Tài, có Tâm, có Tầm – (diễn nôm là có tiền dắt túi, có lòng bụng đựng bia, và nhìn thấy đường về).

Líu cả lưỡi. Chối cả tai. Tiền lạm phát đã đành, chữ nghĩa dạo này cũng học đòi… lạm phát! Ba chữ vần T ở tầm cao ni cứ làm miềng liên tưởng một cách phản động tới bốn chữ vần T ở tầm… tối ám: Tình, Tiền, Tù, Tội…

Thế giới người ta đi băng băng lên phía trước nhờ ngày càng chuẩn hóa mọi sự, bằng tiêu chí, bằng luật lệ, bằng thực nghiệm, bằng cụ thể, bằng minh bạch… (túm lại là bằng khoa học), còn nhà miềng cứ u u minh minh với mấy cái khái niệm sặc mùi Nho giáo, mơ hồ, rỗng tuếch, muốn diễn giải thế nào cũng được, bí hiểm tới mức vô minh.

Ý chết, mà đổ cho Nho cũng khí oan. Trong 3 chữ này chỉ có 2 chữ Tâm và Tài là gốc Hớn thôi. Còn cái ông Tầm này có vẻ thuần Việt một chút, mang ý nghĩa là có tầm nhìn (tiếng Ăng lê là: vision). Hehe, có tầm là được, còn cái tầm đó ngắn hay dài, cao hay thấp, hẹp hay rộng, gần hay xa thì bố thằng cu nào hiểu nổi!

Đôi khi có cái tầm… lì. Cả thiên hạ đi đường quang lối tỏ, riêng mình cứ đâm quàng bụi rậm, càng đi càng mù mịt, ai bảo cũng chẳng nghe.

Ôi mẹ ơi, không phải tầm lì, ắt là tầm bậy!

DU NGÃ