
(Viết cho Trịnh và ngày kỷ niệm 13 năm ông bỏ đi xa.)
Tháng tư.
Tiếng ve đã bắt đầu râm ran trên những hàng cây.
Những hạt mưa đã kéo ngang qua thành phố.
Trên những con đường xe cộ vẫn ầm ào, người người vẫn tất bật mưu sinh, cuộc sống luôn cuốn con người ta vào những lo toan xô bồ thực tế, đôi lúc tự bỏ quên chính mình.
Tối nay, tình cờ ngang qua nhà hát Trưng Vương thấy hai chữ dập vào mắt tôi
GÓC TRỊNH chương trình đêm nhạc Tưởng nhớ 13 năm ngày mất Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (01-04-2001_01-04-2014)
Có chút xốn xang trong lòng.
Vậy là đã hơn 10 năm Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bỏ đi xa, rời cõi tạm này phiêu linh trong thế giới miên viễn.
Nơi không có giận hờn trách cứ, đố kỵ tị hiềm.
Nơi không có những ngày tháng khổ đau trận mạc để ” nơi đây tôi chờ, nơi kia Anh chờ…”
Nơi không có những chia lìa như những dòng sông nhỏ, rời bỏ cội nguồn tìm về với biển rộng bao la…Ông đã đi, một cuộc đi bắt đầu từ thế giới này, thế giới của những ngoa ngôn luôn được đậy che bằng vòng hào quang ảo tưởng, đôi lúc khiến cho người ta mụ mị trong những giấc mơ sãi cánh thiên thần.
Ông đã đi, để trở về nơi chúng ta ai rồi cũng phải đến.
Nơi ấy mọi ngóc ngách chật vật sẽ không có chỗ tồn tại, những chước quỉ ma trận không có dịp thi thố, những oán than thù nghịch không có sân khấu để diễn
Mọi số phận sẽ đồng hoá trong cõi yên bình. Không phải hát lời chia lìa trên những giọt nước mắt trong một ngày mưa biển rộng, không phải tung hô những đày đọa vị vong trên thân phận kiếp người…
Chỉ còn mãi mãi tiếng Tụng Ca vang lên cùng với tiếng Đại Hồ Cầm ngân dài hạnh phúc…
Tháng tư.
Có một ngày để ta nhớ Ông và đối diện chính mình…
Tháng tư.
Trời đất giao hoà, đất đá nở hoa tặng dâng lên Ông, người viết tình ca cho những nhân tình từ thế hệ này nối tiếp thế hệ khác…
Cho dù đâu đó vẫn còn những so đo tính toán hơn thiệt mất còn.
Cho dù ai đó đã bắt đầu lãng quên những khúc ca thơ một thời nuôi nấng, cưu mang như một cứu cánh.
Tháng tư.
Rồi những cây phượng sẽ rãi bông xuống thềm nắng, để áo ai trắng đi về lồng lộng câu thơ…Để bất chợt ùa reo theo thinh không áo lụa, theo những khúc ca tình ru mới mỗi sớm mai…
Giòng sông được sinh ra từ cội nguồn chót vót, rừng rậm đất hoang, để từ đó bắt đầu một cuộc đời có tên có tuổi.
Bài hát được sinh ra từ đau đáu điên mê, từ niềm mõi mong phụng hiến.
Có thể rồi tất cả sẽ vợi xa, ngút ngàn dâu bể, rồi cũng phù du một kiếp người, nhưng tôi tin, vẫn tin lời ông nhắn nhủ…
“Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”…đấy thôi.
Tôi tin điều đó không bao giờ tan mất…
DAO LAM