CỤM LỤC BÁT DA VÀNG 1

MẶC ĐỊNH

Nghe đêm cạ cọ chăn màn
Nghe tình cạ cọ râm ran sinh phần
Khuya sương cạ cọ mây Tần
Buồn trăng sông Việt mệnh trần oan khiên
Phước phần cạ cọ tâm thiền …

NÓI

Hổng nói ai bảo mình đau
Nói nhiều ló cái tào lao hợm mình
Làm ngu ngồi đứng lặng thinh
Mở tai toang hoác rập rình học chơi
Học hoài học mãi ngu đời …

IM

Hổng nói chả hiểu dạ nhau
Ghét, ưa, mừng, giận biết đâu mà dò
Dò non dò nước dễ dò
Vải che mắt thánh khó đo đáy lòng
Đáy lòng rối mớ bòng bong …

LẸT ĐẸT

Hợm mình lão cóc giếng sâu
Ngó quanh cũng chỉ một bầu trời cong
Lưa thưa gió vuốt râu rồng
Sủa khan đồng rạ chó lồng lộn điên
Đe nhau hù nẹt rẻ tiền …

LÊU TÊU

Viết cho đã cơn hứng cuồng
Gãi ngay nỗi ngứa khai tuông ý lời
Sống như thuyền dợm ra khơi
Chập chùng sóng vỗ buồn vui một mình
Viết là thở. Để tồn sinh …

Chu Thụy Nguyên

LỤC BÁT GIỌT MUỘN

1. SÔNG LY

Sông buông
trổ nhánh bình yên
Trổ cành thiện hữu
trổ xuyên kim bằng

Hằng sa thắp ngọn
phước đăng
Hải triều thêu dệt
mưa bằng hữu rơi

Chơi vơi
từng cánh tận trời …

2. CHỐI

Và em
hồn đã thánh thư
Gió ru mặc khải
đỉnh tù gọi khan

Chao dao
vườn trái địa đàng
Gà te te gáy
sang canh chối thầy

Một mình
trăng
ở quanh đây …

3. MÙA

Là mùa
vay tận thiên thu
Mùa đâu rắc hạt
rối bù tóc em

Mùa son sắt
gót nương thềm
Cho ta hái trọn
nhung mềm trăm năm

Lả bay
mùa
gối tay nằm …

Chu Thuỵ Nguyên

NỬA BÀI THƠ TÌNH ĐàRÊU

CHU THUỴ NGUYÊN

Vệt lá tội hoang dâm
Chưa đùm đậu nổi giấc mỏi muộn
Ở phía cánh rừng thiếu phụ
Thật ra đâu chỉ có khói hoang vu
Người đàn bà mọc đôi cánh mây
Hình như vừa bay theo vệt sao băng
Tôi từng chờ em quay về
Như gã si tình ngây ngô quen gặp trên góc phố
Nửa bài thơ tình ai vừa để lại
Nở những nụ hoa dại bên gốc sồi già
Ngay lúc nghe tiếng đàn ai réo rắt buồn
Hay mình lại tơ tưởng vu vơ ?
Lúc chiều xuống thật nhanh phía chân đồi
Chợt nghe khúc biến tấu
Tím lịm mùi những chùm nho bất tử
Bỗng thấy hồn mình nhẹ bay lên
Hay ngay ngày hôm sau lúc mình hối hả quay lại
Những đóa uất kim hương đã tàn úa trong tinh sương
Và. Xác một con vạc vừa trúng tên. Đã khô máu
Nửa bài thơ tình vừa kịp xanh rêu …

TỘI NÉM ĐÁ

Ném cho ta chỉ hòn cuội
Em mong cứu ta giữa dòng ?
Ánh mắt nào đi hoang ?
Đêm ngút ngàn hoa cỏ.

Ừ thì ném cho ta hòn cuội
Chỉ một hòn cuội nhỏ nhoi
Thế giới này vẫn đi tìm nỗi chết
Nỗi chết trên định phận từng người.

Đừng ném đá vào người đàn bà ấy !
Hãy ném chỉ một hòn cuội
Vầng trăng sẽ mọc rạng ngời trên biển
Và tiếng đàn sẽ ngân cung.

Đừng ném đá vào cánh chim đã mỏi !
Hãy giả vờ ném đi hòn cuội
Gửi vô tình vào hư không
Để nghe hồn mình bay lên nhè nhẹ …

Chu Thụy Nguyên

PHỐ. RIÊNG TÔI MỘT GÓC

Ở ngoài ấy
Tôi từng nghe nắng thì thầm cùng Tường Vy
Dẫu chẳng phải lời đường mật
Mà hương nhẹ cứ bay lên.

Ở ngoài ấy
Nếp phố lặng trang chủ nhật
Nên tôi mừng nghe con sáo hót
Bâng khuâng đầu cành.

Ngôi nhà cửa tim tím
Đôi mắt tím giai nhân
Chẳng có lấy một giàn thiên lý
Sao hoa rụng nát lòng ?

Bài thơ tình giọt đắng
Dẫu viết riêng cho chỉ một người
Sao gió ngoài ấy vô tình trở lạnh
Biết bao người buồn da diết nỗi phòng không ?

Ở ngoài ấy
Buổi chiều hanh hao tiếng sóng
Góc phố xưa vẫn trầm tư ghế đá
Biết chờ ai ? Biết ai về mà heo hút chờ trông ? …

Chu Thụy Nguyên

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

trantrungdao

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ giấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Ðạo

TRẦM TÍCH THÁNG TƯ

Bên đông có nghe
hồn thiêng ?
Rủ cờ ai oán
gông xiềng nặc nô

Bên tây có nghe
cơ đồ ?
Rừng kinh thiêng
biển dậy bờ nô vong

Ngược bắc
tan tác Tiên Rồng
Xuôi nam
gót Hán lệ ròng dân oan

Vì đâu
xẻ nghé tan đàn ?
Tổ tiên ? Bờ cỏi ?
đâu trang sử vàng ?

Nam Quốc Sơn Hà
giặc xéo tan …

MỘT , VÀ MỘT MÌNH TÔI…

Một, và một mình tôi
khói hương tục lụy
Tôi vay người tiếng cười
Cánh hư vô mở ngõ

Một, và một mình tôi
Âm rêu phai úa
Tóc mây chiều chơi vơi
Biết đi nhưng chẳng đến

Một, và một mình tôi
Cà phê đắng ngắt
Chim hót chi nửa vời ?
Mỗi buổi sáng xa lạ

Một, và một mình tôi
Huê tình, cò lả
Ai bỗng vừa qua đời ?
Vệt sao băng biếng nhác

Một, và một mình tôi
Dòng sông tiếng khóc
Riêng một mình tôi rơi
Dẫu chưa lần vỗ cánh …

Chu Thụy Nguyên

 

THÁNG TƯ ĐEN SẮP VỀ, BA LẠI VIẾT CHO CON

Chu Thụy Nguyên

bangtotnghiep

Tháng tư lại đến với ba, hay dù đã đi qua rồi, tháng tư với cha con mình vẫn mãi là đầu câu chuyện.Một câu chuyện nghiệt ngã đau lòng. Cũng chính vì cái tháng tư quái ác đó, mà ba và biết bao nhiêu chiến hữu của ba đã phải nghẹn ngào bước vào những trại tù tập trung dọc dài đất nước. Cũng chính cái tháng tư đen tối đó mà triệu triệu người Việt Nam phải lên ghềnh xuống biển, vượt biên giới, phải chết phơi lưng giữa bờ giữa bụi như những kẻ vô danh, chỉ vì hai chữ TỰ DO.

Tháng tư là cái tháng mà ba đã non dạ thưa với bà nội con, là ba chỉ đi “học tập” có 10 ngày thôi, rồi về, nội đừng khóc.Lúc đó thật sự ba nửa mừng lại nửa lo. Mừng là vì nếu thật sự 10 ngày như họ nói, chỉ cái loáng qua thôi ba sẽ về với nội, với mẹ, và với các con. Còn lo là vì thế hệ ba đã được đào tạo khá kỹ lưởng và nhân bản. Hơn nữa, lúc trên chiến tuyến ba cũng biết rõ kẻ thù của ba là ai, dã tâm của họ đã gieo rắc cho dân tộc cùng máu đỏ da vàng với họ những tội ác như thế nào. Hơn nữa những gì ba đã được xem qua cuốn phim nói về những ngày cải cách ruộng đất ở miền bắc ” Chúng Tôi Muốn Sống ” hay những gì ba từng đọc trong ” The Gulag Archipelago ” ( Quần Đảo Ngục Tù ) của Alexandr Isayevich Solzhenitsyn những ngày gần mất nước, đã làm ba phải ít nhiều ngờ vực, ít nhiều suy nghĩ về những chuổi ngày sẽ bị tù rạc, đày ải trước mắt Tiếp tục đọc

ĐÊM VIOLIN XANH

Cây cầu mình vẫn hẹn, nhưng chưa từng gặp
Lúc tôi đến có khi em về đã lâu
Có tiếng gió quẩn quanh đời vội vã
Và tôi, em, hai đứa vẫn hai đầu.

Đôi mắt ấy trên cành khô sướt mướt
Em và tôi, và cơn gió mùa đông
Búp xanh nõn, ân tình đâu đã chết
Mà hoàng lan tơi tả chiều nghiêng song.

Thon thả quá, chân bước dồn hoang mị
Tôi còn em violin mướt mơ xanh
Còn say khướt bên bờ rêu tuyệt vọng
Áo mơ phai, đi ở đã không đành.

Khoan nhặt nhé ! Từng giọt xanh huyền nhiệm
Bậc cung nào dìu dặt bước chân em ?
Ghì thật chặt và buông hờ lơi lả
Thuyền dong buồm mưa gió đã vào đêm.

Trầm mặc quá, đường hoa giờ đã muộn
Tôi hoang đường, và em ở trong tôi
Lời sỏi đá dù sao tôi vẫn đợi
Đợi ai về ? Hay chỉ đợi mình tôi ? …

Chu Thụy Nguyên

LÁ RỤNG… VỀ ĐÂU ?

Giữa những sợi khói mong manh
đôi dòng lệ thơ ngây
Ngước mắt trông xa xăm
nó hướng về quê nhà
Không còn nghe đồng dao
Chẳng biết đâu nguồn cội
Nó khóc

Chiếc lá vàng vừa cựa mình
lìa cành
chẳng chút xao động
Chẳng hề thấy ai khóc
Chỉ nghe loáng thoáng
dường như lời ai đó lấy làm mãn nguyện
“Lá rụng về cội“

Người đàn ông Việt cuối cùng
trong nursing home * này
(tuyền người Mỹ)
Không người thân, chẳng họ hàng
vừa qua đời chiều nay
Một chiếc lá già nữa vừa rụng
về cõi xa mờ nào ?
Sao chẳng phải là cội ?

Chu Thụy Nguyên

(*) Nhà dưỡng lão.