CHỈ MỘT

chuthuynguyen

một
mặt trời
trừng mắt lửa
nẹt đe

một
dòng sông
tắm mát trôi
thon thả

một
rừng cây
ôm đồm che
thân khỏa

một
thánh đường
nhỏ từng giọt
chuông đau

một
trại giam
khóa lòng người
ẩn ức

một
nghĩa trang
chôn quả tim
chân thật

một
bài thơ
thú nhận tội
dối lòng …

CHU THỤY NGUYÊN

NƠI CHÚNG TA BỎ LẠI

chuthuynguyenTuyết. Thật sự tan hết
ngó như
ánh nắng đang cười
cùng lũ bướm
trên mặt hồ
đã hoàn toàn tan hết băng

bóng
từng đàn hải âu
linh cảm mùa tuyết đã hoàn tất
chúng lượn bay
như một ngày
thanh bình hoàn toàn trở lại

tôi biết
mình còn giữ mãi
bóng Sài Gòn xưa
như chiếc bóng người yêu đầu đời
trong mảnh linh hồn
muôn vạn vết đau

bay nữa đi
những cánh bướm tinh khôn
đã đoán trước
mùa xuân sẽ về nay mai
chao liệng nữa đi
những linh hồn biết tìm về
miền nắng ấm

tôi đã nhặt
đang nhặt
và luôn nhặt lại
từng chiếc bóng hôm qua
nơi tôi đi qua tiếng khóc
nơi bạn vẫn ấp ủ nhớ những giọng cười
nơi chúng ta bỏ lại
quá nhiều vết thương
vẫn chưa khâu …

CHU THỤY NGUYÊN

LẶNG CHỜ, MỘT TIẾNG THƠ

chuthuynguyen

em ơi ! phía bên kia bờ hoàng hôn ảo vọng
cơ hồ chi núi thẩm với mây mù
những con đường chìa tay rừng vẩy gọi
hạt mầm buồn than khóc cội nguồn xa.

em ơi ! là tiếng khóc bờ bên nầy ảo giác
nắm tay mù dò dẫm dắt chân đi
vai khét nắng chờ người lâu kiếp trước
quanh chân ta mòn mỏi bóng bây giờ

em ơi ! không thấy biển sao rì rào tiếng sóng ?
chỉ là mơ hay lòng gạn đục khơi trong ?
mắt đã mỏi đường chờ chim duỗi cánh
đời đá buồn hay ta hóa vô tri ?

em ơi ! chênh vênh dốc chân lầm lũi bước
lời thơ xưa cháy rụi sẽ hôm mai
quanh góc phố mắt hoàng hôn thiếp ngủ
là bình minh chờ mãi lúc em về.

em ơi ! thay vì gió vay chi nhiều lắm nắng ?
nghiêng vai gầy run rẩy tím hoang vu
là đôi mắt của thơ em có biết ?
là trăm năm và thấp thoáng biệt mù …

CHU THỤY NGUYÊN

MUỘN

chuthuynguyen

mưa lữ khách
mây về chốn cũ
dạ chen đầy
bóng những phù du
chuyến xe qua
lòng đẫm sương mù
cây đứng lại
xôn xao giọt rụng.

ta khắc tạc
đôi bờ hạnh ngộ
hương tóc bay
thiên điểu mù khơi
áo thấp thoáng
trăng ngà tha thướt
đường bên trời
thuyền mộng tả tơi …

CHU THỤY NGUYÊN

VƯỜN XUÂN, RỤNG HỘT

chuthuynguyen

Năm mới
núp
vào tiếng chuông công phu
Dựng ngược bờ.

Quả táo đắng
hứa chín rụng
Chòm nguyệt thực mù lòa
ngay khi em vén nghiêng rèm tóc.

Thật hoang đường
khi chính tay tôi rẽ ngôi
chải ngược dòng sông hát
Đứa con hoang và núm tay mãn địa.

Hái nhặt chi
những trái bầm
hay vẫn cố níu
dẫu chẳng thật vội.

Vuột tay chùm trái mê.
Em đã đi thật ư ?
Lòng ta rười rượi buồn. Công phu vườn xuân
rụng hột …

CHU THỤY NGUYÊN

Ừ! THÌ MÙA XUÂN

Mưa thưa
vườn tỉnh lặng
Mưa thưa
vạt áo em dẫu cố vân vê
rồi cũng bay
trên thoáng gió hoang vu.

Ta thắp muộn tháng ngày
chông nhọn
Ai chơi vơi ?
mảnh linh hồn cội rễ
giữa Sài Gòn bây giờ muôn mặt lạ.

Em Sài Gòn
bẳng quên đi hồn phố
trên từng hàng cây thắp nến
lòng xưa từng mê điên

Lòng nay sao cỏ dại ?
mưa thưa
Ta hay còn ai ?
lạc lỏng đến cả chuông giáo đường
nên vội nép mình
vào vĩa hè
ôm ghì ta
luân lạc …

CHU THỤY NGUYÊN

CHUYỆN NĂM MỚI

Em ngắt nụ hoa vàng
chúm chím sương sớm
và gọi chào một năm mới
dù thời gian vẫn cũ.

Thời gian
vẫn đỏng đảnh trèo qua bờ tường từng tờ lịch
khiến những tờ lịch vẫn rơi
để ta gọi là ngày
để ta gọi là tháng
và vẫy chào biệt một năm đã cũ
Và nâng ly mừng một năm mới toanh.

Em khoác váy hoa mới thẹn thùng
Bé chúm chím cười đếm phong bao đỏ
Mai, đào, câu đối, bánh chưng xanh
Phong pháo nẩy tung ngoài ngõ.

Giữa tuyết giá bộn bề
anh giật mình khi thời gian thay áo mới
Dẫu cũ mèm thời gian vẫn đỏng đảnh
trèo qua tường những tờ lịch thả rơi
 Lời chúc xuân râm ran ngoài ngõ …

CHU THỤY NGUYÊN

EM GIẤU ĐI ĐÂU MÙA XUÂN HỒN NHIÊN ?

Trở lại ngôi nhà cũ
Trở lại vườn chim xưa
Ngập hồn đầy tuyết trắng
Mơ chim hót giao thừa

Em về tiếng vĩ cầm
Áo lụa chút nắng hanh
Ta trơ cành lá chết
Mơ hé một nụ mầm

Giữa ngàn trùng tuyết phủ
Giữa tuyết phủ ngàn trùng
Giọt vĩ cầm chát ngắt
Mơ cũng chẳng thấy xuân

Nụ vàng xưa cầu ao
Phơ phất câu đối đỏ
Lửa nhen mùi hương xuân
Áo hoa hanh nắng mới

Tóc nhánh đen thả dài
Em giấu đâu mùa xuân ?
Hồn nhiên xưa héo hắt
Anh mãi chờ tuyết tan …

CHU THỤY NGUYÊN

ÁNH MẮT Ở LẠI

Tôi thích ánh mắt người đàn bà bên kia đường
Ánh mắt
nói với tôi vô vàn những điều
về góc phố nầy, (thật ra đã cũ mèm.)

Hay về những khoảng trời
đến bây giờ vẫn chưa từng của một thế giới nào khác.
Ánh mắt lấp ló trên một ngọn đồi
chẳng hiểu tôi mãi chờ đợi điều gì ở nàng.

Cặp tình nhân vừa nép sát vào nhau hơn
họ dường như rất lạnh
Sao mình lại chợt mơ đến ánh mắt của những đóa quỳnh
và hơi thở bỗng xanh xao.

Tôi thầm nghĩ giá như thơ sũng ướt
chiều nay
dưới màn mưa (giữa những đôi tình nhân)

Đâu phải ánh mắt trong pho truyện cổ tích
Đừng vội ví von
khi bạn đang vòng tay ôm cả một rừng cây
ngờ vực

Ánh mắt khát khao của người con gái sót lại trong một bộ tộc
khi rừng đã tan hoang
Chỉ còn nhúm thơ và bầu rượu cật ruột
nhưng nàng quyết sống chết cũng chỉ một chốn nầy …

CHU THỤY NGUYÊN

NƠI TÔI NGẬM TIẾNG EM CƯỜI

(Tặng Thanh Duyên)

Tôi trở lại Paxton.
Chẳng là gì cả.
Không mảy may một chút hẹn hò.
Lòng chỉ thấy bất chợt
Paxton như người tình
lâu rồi bỗng nhớ.

Những ngọn đồi giờ không đủ thẩm xanh
Các vườn chim nháo nhác vào đông
Những rừng chồi còi cọc
chẳng thể giống bất cứ nơi nào
Những ngôi nhà im ỉm nằm thật xa nhau trên những ngọn đồi
thoạt trông như vô số các tu viện nhỏ
Những mặt hồ đầy vẻ nhíu mày trăn trở lạnh.

Hay tôi quay về đây
bởi trong gió luôn có giọng Catherine trong trẻo ?
Tiếng cười nhí nhảnh dưới hầm rượu hôm nào
Hay bất giác một ánh nhìn khi tình cờ quay lại ?

Tôi từng nhắp những ngụm rượu
trữ lâu năm ở nhiều nơi
chẳng bao giờ say
nhưng lại say cuống cuồng ở ngay hầm rượu nầy
trước nhan sắc Catherine
Và thú thật
trước khoảng ngực nàng hầu như để trần đầy huyền thoại.

Tôi từng nói thầm cùng Paxton trong gió
Thật chẳng hiểu sao
tôi chẳng thể cưỡng lại đôi chân mình
cứ luôn tìm cách quay về.
Ngôi nhà cối xay gió bỏ lâu đã hoang phế
nơi tôi từng nâng tiếng khóc Catherine
nhẹ bay vào hồn trong một buổi chiều.

Những bước chân đến gần Paxton
chưa bao giờ hớn hở và cuồng say như bây giờ.
Dẫu sao
tôi lỡ ngậm lấy tiếng em cười …

CHU THỤY NGUYÊN