Chiều xa

Chiều xa xứ lên men đôi mắt đỏ, cuối chân trời rừng rực cháy hoàng hôn, đời kiêu bạc không em đành úp mặt, rượu tàn đêm ai rót ngập linh hồn…

Trăng hạ huyền non rớt những nụ hôn, ngày huyễn hoặc chân trời đêm xao xuyến, em và ta vẫn đong đầy lưu luyến, phút ban đầu thương nhớ trải trăm năm…

Ta gặp em từ dạo tuổi mười lăm, tình yêu trỗ như lúa thì con gái, những cháy bỏng em trao ta ái ngại… Để bây giờ thiếu phụ khóc xa xăm.

Đến bao giờ ta ghé bước về thăm…?

Cao Văn Tam

Khúc bốn mùa

Ta vẫn sống như những ngày tháng cũ
Lưng chừng thu cũng vàng đến mênh mông
Nước vẫn chảy bên cầu sương trăng ngủ
Dẫu vụng về tay vốc nước…lọt không!!!

Ta vẫn biết mùa đông không quá vội
Ghé hiên đời sương giá phủ rêu phong
Mưa lất phất cũng làm ta lầy lội
Trơn lối mòn vó ngựa bước long đong…

Em đâu hiểu tiếng ve nung phượng đỏ
Cháy hết mình và trắng đến tàn tro
Em trong vắt long lanh như hạt nước
Rớt xuống miền khô hạn bớt âu lo…

Ta vẫn biết mùa xuân đang gõ cửa
Ùa vào tim thơm thảo rót xuân thì
Năm tháng hẹn cứ trôi dài lần lữa
(Lại vụng về lỡ bước cuộc thiên di..)

Cao Văn Tam
(Phú Phong, Tây Sơn, Bình Định)

Cao văn Tam… một nhà giáo đã về hưu, làm thơ từ thuở xa xưa. Đã có nhiều tập thơ được xuất bản tại Việt Nam. Tương Tri xin hân hạnh chào đón nhà thơ Cao văn Tam (Xuýt chút nữa quên giới thiệu một điều quan trọng: Cao văn Tam là bố của Rêu đấy)