Âu Thị Phục An
Bạc Liêu , ngày…
Cuộc thi kéo dài hai ngày, đã qua. Lần nào nộp bài, ra khỏi phòng thi trước nhiều đôi mắt thèm muốn cũng như ước ao của nhiều người không làm bài được tôi nhìn đồng hồ tay, còn hơn nửa giờ nữa mới hết hạn.
Tôi không ngờ mình có thể làm bài được một cách trôi chảy và cũng không ngờ tôi chẳng hề sung sướng một mảy như tôi vẫn nghĩ trước cuộc thi. Có lẽ học hành, thi cử chỉ như một cái cớ được tôi vịn vào để khỏi cúi đầu bước qua một chặng đường khác mà ở đó lễ nghi cùng một vòng nhẫn làm cho chật vật đời sống. Đậu? Tôi cũng chẳng mừng lắm dù mảnh bằng kiếm được giúp tôi kiếm sống một cách dễ dàng hơn. Còn rớt? Có lẽ tôi cũng chẳng hề buồn hoặc toan tính bày một keo khác như lời tôi đùa với mọi người, thua keo này ta bày keo khác. Đã hai keo, thêm một keo thứ ba nữa ắt chẳng hay ho gì. (Đậu, rớt , những tên gọi, những dấu hỏi vẽ lên không hề đem theo được một hình ảnh vui buồn nào. Lạ không?)
Lại phải chịu đựng thêm nhiều đôi mắt thán phục nữa, tụ tập sau bức tường thấp của trường trung học, tôi mới thảnh thơi, đi chậm rãi xuống phố như bất cứ một ai chung quanh không bận bịu vì thi cử.
Con đường đưa xuống phố chợ, không một bóng cây. Bên này, những gian nhà nửa cổ kính nửa điêu tàn ngăn cách nhau bằng một lớp tường loang lở, cùng ngó sang xóm nhà tồi tàn phía bên kia con sông nhỏ. Mỗi lần đi giữa vẻ điêu tàn của con đường tôi đều cảm thấy hồn xác rối bời không khác gì những căn nhà hai bên lối đi. Lúc chiều này cũng thế, nắng chiều làm ngột ngạt và thư hẹn xuống của Thăng cùng với cuộc thi mới qua khiến tôi không rõ mình đang có những ý nghĩ nào trong đầu. Nếu có một phù phép nào giúp tôi tách bạch tâm tưởng thành một vật có thể nhìn ngắm được, chắc hẳn đó là một vật biến dạng liền liền. Tôi bật cười một mình khi tạt vào quán nước vắng và chọn một góc có thể nhìn thấy chút trời vương mây trắng trôi lờ đờ biếng nhác, qua khung cửa nhỏ. Gọi một ly trà lạnh, tôi thử vẽ vời ra một vài hình ảnh có liên quan xa gần đến cuộc thi và ngày hẹn xuống của Thăng Tiếp tục đọc


