TINH KHÔI

Từ em tinh khôi về
Hạ vàng lung linh nắng
Từ em ngày xa vắng
Mắt buồn ướt trời thu

Ai xa khơi mịt mù
Theo sóng tìm bến lạ
Ai quay lưng bỏ lại
Một trời đông nhớ nhung

Rồi thời gian lạ lùng
Vẫn quay vòng xa cách
Những ngày xưa vụt mất
Bao hẹn thề đã trao

Từng cơn gió hanh hao
Thổi vào lòng chia biệt
Em nụ hồng tinh khiết
Run nhịp thở mong chờ

Từ em tinh khôi mơ
Hái hoa cài áo cưới
Trắng một thời yêu dấu
Nói ngàn lời yêu nhau

Nhỡ mai bạc mái đầu
Còn nguyên tình thu cũ
Ngày mai hoa hé nụ
Nhớ nhé, lòng tinh khôi.

Âu Thị Phục An

ĐỂ MƯA GIĂNG CHIỀU NAY

 

không phù hoa cũng không hư vô
tình thắp nến hồng đêm ân ái
lòng đã trải ngọn nguồn hôm ấy
bàn tay buồn nắm chặt tay ai
mưa không đủ làm em ướt tóc
gió thu hanh hao thổi lạnh lòng
không dám nhìn vào đôi mắt đắm
dìm em vào một thoáng mênh mông
tim đã vướng vào tơ ai giăng
chiều mưa cũ bập bềnh trí nhớ
anh ở đâu gối chăn có ấm
em nơi nầy chăn gối lạnh căm
không xa xôi mà rất xa xôi
vòng trái đất khép tròn nỗi nhớ
để mưa giăng chiều nay trên phố
 nụ hôn tình đọng mãi trên môi…
 
âu thị phục an

CHÂN KHÔNG CHẠM ĐẤT

Âu Thị Phục An

flat,550x550,075,f-1

Má tôi qua đời khi bà mới ba mươi sáu , khi đó em gái Út của tôi vừa tròn hai tháng tuổi.

Chị tôi ôm em ngồi ru trên võng, bà ngoại tôi thì lãng đãng trong cơn mê mất hết hồn vía vì thương tiếc má, hai bàn chân bà sưng vù lên vì bà cứ đập chân xuống đất mà la khóc cả ngày, còn đôi mắt bà thì  luôn đảo qua đảo lại tìm ba tôi để chửi.

Cô Ba bồng đứa em gái khác, ba tuổi, đến quan tài cho nó nhìn má lần cuối, cô nói” nhìn má đi con má chết rồi đó”, em gái tôi cúi  nhìn má và nó nói tỉnh khô” má người ta ngủ mà nói chết”. Cả nhà sửng sờ và lại khóc.

Tôi và thằng em trai ngồi trong mùng ôm nhau thút thít, chắc chưa hiểu biết gì về cuộc chia ly nầy, nhưng thấy người lớn khóc bên quan tài má thảm thiết thì cũng khóc theo, riêng tôi, tôi hiểu thế là từ nay không còn thấy má nữa, thế là tôi khóc.

Nhưng tôi không khóc lâu, lúc mấy chị em quỳ bên quan tài má để lạy, tôi và bà chị len lén nhìn lên ông thầy đang tụng kinh, ông nầy có cái miệng hô dễ sợ, mỗi lần ông hô lên “ tam bái… a…”, chị em tôi cười khùng khục khi nhìn hàm răng hô của ông chìa ra, cười  đến chảy cả nước mắt Tiếp tục đọc

MƯA GÌ MƯA MÃI

nhớ một thời văn khoa sài gòn

xám một bầu trời
đen như hồn tôi
mưa gì mưa mãi
rơi gì không nguôi

cỏ vàng hoang phế
mộ chàng chêng vênh
chiều qua lối cũ
mưa còn bay nghiêng

khép vời tà áo
mắt buồn cay cay
mùa xưa chưa khép
cõi tình còn say

chàng ơi văn khoa
cà phê hội quán
chàng ơi khánh ly
hát vời năm tháng

chàng ơi tự do
sáng chiều sóng bước
chàng ơi giảng đường
xôn xao sách vở

trời ơi lại mưa
một ngàn năm nữa
trời mãi rưng rưng
khóc vời đôi lứa

trời ơi trả tôi
một thời yêu dấu
một thuở yêu người
cuộc tình hư ảo

chiều qua lối cũ
mộ chàng chêng vênh
cỏ vàng hoang phế
mưa gì buồn tênh !

âu thị phục an

VÌ EM YÊU ANH

thời gian ơi ngưng đọng lại
cho hôm qua đừng đến hôm nay
cho em dài thêm thêm nữa cơn say
cho đêm mặn nồng cho đêm không dứt

đồng hồ ơi, ngủ đi, đừng thao thức
nầy thu mưa vừa tan cơn mưa
nầy thu em làn môi ngày xưa
môi ấm lại em khờ trong mộng

biển xa ơi dậy đi cơn sóng
sóng xô lòng nín thở bạc đầu
chân đi lạc vào phiến tình nhau
chân miên man mộng em bước tới

chiêm bao ơi ngủ đi đừng vội
ở lại cùng em chút nữa đi
chút nữa thôi cho em ướt bờ mi
…nụ ân tình yêu anh khe khẻ mở

vì yêu anh em nín luôn không thở
chết một lần để in dấu trăm năm…

Âu Thị Phục An

ta ,nhánh sông đời biết chảy về đâu

Một lần lại về với cỏ bên dòng sông cũ
Cỏ xanh màu ngan ngát một hồn quê
Mái nhà xưa vắng lặng gió tư bề
Lau lách trắng ôm cánh đồng đầy gió

Áo bà ba nghiêng tóc dài qua ngõ
Chân guốc vang từ đất những thinh âm
Ngói xanh rêu phong kín chút duyên thầm
Trao mật ngọt bướm ong vờn hoa lạ

Khung cửa gổ giờ rớt rơi không khóa
Người về đâu ta cứ đuổi theo sông
Ta thênh thang chưa hề khóa cửa lòng
Nơi xa ngái tóc trắng rồi, có lẽ

Tháng năm qua, ừ, cứ qua khe khẻ
Ta cứ chờ thong thả ngược thời gian
Ta cứ lì, dù cứ mãi lang thang
Nhánh phiêu bạt về đâu sông ơi , chảy

Trong lòng ta, con sáo rồi bay mãi…

âu thị phục an

DỰA LƯNG NGÀY THÁNG

Không còn đồi cho em về nằm tự tình với cỏ
Không còn cây bạt ngàn thổi khúc gió mừng em

Dưới gốc thông già chôn vùi mười hai cô búp bê nhỏ
Để lãng quên một năm tình mười hai tháng chưa quên

Thả mái tóc huyền trôi trên vai anh trên vai anh em ngủ
Đà Lạt mưa phùn hay bay bay dưới màu nắng hây hây

Đà Lạt cơn gió thả qua thả qua lùa lạnh bờ xuân thì thiếu nữ
Dựa vào lưng anh dựa mãi vào lưng anh tìm một chút bóng mây

Chòng chành trên cao bờ dốc cao cao khiến chân đi mê mỏi
Hoa ôi hoa ngàn hoa tim tím thu hồng vàng rực rỡ nhà ai

Xòe xòe chiếc ô che che vội một nụ hôn quyến rủ
Em khóc vì em thẹn thùng em khóc bởi em say

Thời gian rơi quay những vòng vòng qua miệng vực
Thả con thuyền giấy ước mơ trôi trôi vèo xuống thác ngàn

Đứng không vững nữa rồi thôi chịu hết nổi thời gian
Ngày tháng ơi cho em dựa vào lưng dựa vào lưng ngày tháng ấy.

Âu Thị Phục An.

Một Lần Thôi

Âu thị Phục An

Ta chờ người lòng run như sóng dậy
Giấc hoang đường duyên nợ cũng bằng không
Ngày yêu dấu đôi bàn tay siết chặt
Môi ân tình he hé nụ cuồng ngông

Có chắc không những lời yêu bóng bẩy
Gõ lên tim nhịp đập lỗi cung hờn
Ta yêu người chiều phai dù rất muộn
Tuổi tên người ghi dấu giọt yêu đương

Một lần thôi mà lửa lòng cuồng vọng
Một lần yêu mà ngan ngát trăm năm
Dẫu ngàn sau bướm bay tìm bến mộng
Ta vẫn còn giử lại trái tim bầm

Thôi quên đi ái ân ngày xưa cũ
Thôi tạ lòng tri kỷ một lần vui
Tiễn hoàng hôn ta gọi mời bóng tối
Lấp dùm ta yêu dấu một lần thôi.

MÙA YÊU VỘI VÃ

ÂU THỊ PHỤC AN

khi ngày đêm giấc mơ vẫn dội vang trong lồng ngực tiếng của loài chim hoang dại và em nằm giữa những cọng cỏ ven bờ quấn quít mùa
khi anh nồng nàn áp bờ môi tình quyến rũ từng giác quan em bừng dậy mùa ái ân vội vả
tháng năm bắt đầu những giọt nắng hạ tinh khôi lùa bay trong gió
đám mây chờ mưa sẽ giao hoan cùng sét gầm gừ cách báo hiệu tàn mùa và em nhớ lâu rồi chân người chưa bước về tìm kiếm những dấu yêu muộn mằn
làm cách chi cũng sẽ tan loãng thôi theo gió lời thề mông muội trong căn phòng khép hờ cánh cửa chờ mong
loài phượng vỹ đỏ au màu tim chảy những gịot máu bầm như em khắc khoải nóng ran từng buổi trưa mùa hạ
vì em yêu anh em yêu anh
câu hát và giọng nói lặng thầm mỗi ngày bao giờ đến cùng người
giọt mồ hôi tình lấp lánh mượt mà trên da ấm
buổi trưa cùng lúc thúc gọi cơn ngái ngủ tìm về em
bên kia mùa cháy bỏng của một lần là trăm năm chất ngất
thôi hạnh ngộ hãy quên đi và xin để lại dấu tình
ngàn năm trong gió hạ
rồi rêu phong sẽ cong vênh héo khô trên mái ngói
rồi cánh phượng sẽ rũ tàn con ve sẽ hát khúc điên nóng nảy rền vang
em sẽ  chào anh mời anh
bước qua đời em một mùa yêu đương bát ngát hương tình ./.

Âu Thị Phục An