Âu Thị Phục An
( tưởng nhớ Mười Carbon)
Những buổi sáng trước khi vào lớp Hạ và Ướt Mi thường chen lấn với tụi học trò để mua cho được hai ổ bánh mì bơ thơm ngon.
Mua xong hai đứa hí hửng chạy ra gốc anh đào, tựa lưng vô gốc cây cùng nhấp nhám vị ngọt và hương thơm của bánh.
Buổi sáng còn nhiều hơi sương trên lá cỏ, bài Pháp Văn chưa làm, bụng đánh lô tô, hai đứa ngẫm nghĩ mãi” có nên cúp cua không?”
Sợ nhất là cô kêu lên đọc bài, không hiểu sao Hạ đọc tiếng Pháp không được, tiếng Anh thì còn có thể, giờ Pháp Văn thật là ngán ngẩm. Ướt Mi cũng chẳng hơn gì, mỗi khi đứng lên đọc bài hai hàng mi rậm của nhỏ chớp lia, rồi nước mắt bắt đầu ứa ra, cô sợ quá, cho nhỏ ngồi xuống. Không phải Ướt Mi ra chiêu đâu, mà thật sự nhỏ mau nhè, mít ướt chịu không nổi.
“ Hạ ơi! Bay nhé?”
Lớp học cũng lạ, thiết kế có cửa hông, cô giáo loay hoay trên bục, khi cô vừa quay lên bảng là hai đứa khom mình ôm cặp chuồn lẹ, chỉ có Hương Liên và Thúy Bảo ngồi sau lưng phát hiện.
Nhưng không sao, hai đứa không lo, sắp nghỉ hè rồi, đứa nào cũng học không vô mà…
Cỏ xanh, trời trong vắt khi sương đã tan hết, trên cao lá thông lấp lánh dưới nắng, một chút gió lạnh mang đầy mùi hương cây cỏ thấm sâu vào buồng phổi hai đứa. Ôi chao, một buổi sáng tuyệt vời. Hạ hát nho nhỏ” rước em lên đồi, cỏ hoang ngập lối…”
Khoác tay nhau, hai đứa bắt đầu lang thang trên đồi…
Đi mãi đi mãi , rồi đổ dốc xuống bờ hồ Xuân Hương.
Nếu nằm xuống mà lăn thì chắc khoái lắm, ôi , nếu mình là con trai, sẽ chơi liền, hén nhỏ?
Hạ ao ước , còn Ướt Mi thì ngoác miệng cười, nhỏ hay nói, hay cười, mà lại cũng hay nhè, bốc kinh khủng luôn, nghĩa là tính khí khi nắng khi mưa, vậy mà có nhiều cái đuôi theo lẳng nhẳng mới …dễ ghen tị chứ!
Còn Hạ đó hả? Hạ hiền khô à, nhát nữa chứ!
Hôm qua nè, khi Hạ bước lên xe đò để về nhà thì xe không còn chỗ ngồi, trời ơi con gái mà đu theo xe thì coi sao được, Hạ luống cuống nhìn quanh, thời may có một anh chàng đứng lên nhường chỗ, anh nầy mặc đồ của Hướng Đạo, Hạ lí nhí cám ơn…., từ đó cho đến lúc xe về đến Chi Lăng , Hạ luôn cúi mắt nhìn xuống, vì anh chàng kia cứ” chiếu tướng “ Hạ hoài, còn tủm tỉm cười nữa chứ Tiếp tục đọc



