THƯ GỬI KHÔNG ĐỊA CHỈ

Yêu dấu, hôm nay tôi muốn viết cho Em một lá thư, thay cho một bài thơ tình có ít nhiều vần điệu. Tôi sẽ không dán tem, bỏ vào một cái bì thư không đề địa chỉ, thả nó vào cái thùng thư nơi góc đường có nhiều người qua lại. Tôi không biết bằng cách nào Em sẽ nhận được thư tôi, nhưng hy vọng Em sẽ đọc. Vì tôi tin vào phép lạ, tin có những linh hồn vẫn có thể chuyện trò và yêu nhau đến say đắm qua không gian, dẫu chưa bao giờ thật sự nhìn sâu vào đôi mắt hay chạm vào da thịt của nhau.


Hai hôm trước nơi tôi ở có một trận bão tuyết nhỏ. Đến hôm nay tuyết vẫn không tan. Tôi đang ngồi nhìn ra khu vườn trắng xoá tuyết và tuyết, uống cafe và viết thư. Cây cối của tôi đang ngủ một giấc rất dài, 5 tháng nữa chúng mới thức dậy. Mùa đông nơi đây lạnh kinh hồn, nếu tôi không mặc đầy đủ áo ấm, áo khoác, mũ, giày ủng, găng tay mà ra ngoài trời chừng 1 tiếng đồng hồ thì chắc chắn sẽ bị viêm phổi, lâu hơn nữa thì máu trong cái thân thể mảnh dẻ của tôi sẽ đông cứng lại và tôi có thể chết. Nhưng sự lạnh lẽo của mùa đông đã rất quen thuộc với tôi, tôi đã ở cái xứ cận kề Bắc cực này trên 40 năm rồi. Tôi đã biết học về sự chịu đựng dẻo dai của cỏ.
Mà sự lạnh lẽo trong tâm hồn thì lại khác. Cỏ không dạy được cho tôi cách để tâm hồn vẫn luôn ấm áp dù không bao giờ có được một kẻ tri âm bên cạnh.

Yêu dấu ơi, tôi nghĩ là tôi đã làm việc quá nhiều, một đời. Tôi đã luôn luôn rất cố gắng, hệt như Em vậy. Cũng hệt như Em, tôi đã luôn luôn khao khát được làm Cha Mẹ mình vui, và tôi đã cố gắng làm điều đó bằng tất cả tất cả tất cả tình yêu thơ ngây của một đứa bé dành cho hai người nó yêu thương nhất trên cõi đời. Tôi đã là một đứa bé ít nói, hiền lành, ngoan ngoãn, luôn lủi thủi một mình với sách vở, cây bút và tờ giấy, không có ai chơi, không ai dắt cho đi chơi, không bao giờ đòi hỏi vòi vĩnh, và thường được Cha Mẹ và mọi người khen, nó hiền quá nhỉ, nó ngoan nhỉ, nó vẽ và viết chữ thật đẹp. Hạnh phúc của tôi những năm đầu cuộc đời chỉ là nụ cười của Cha Mẹ mình khi mỗi tháng thấy tôi mang về những cái bảng danh dự, năm nào cũng được lãnh cái phần thưởng lớn nhất, to và nặng, bọc trong những tấm giấy kính màu đỏ chói có thắt nơ.


Hệt như Em vậy. Chỉ khác là, có lẽ tôi đã biết khóc sớm hơn Em, nhiều hơn Em. Tôi chưa bao giờ bị Cha Mẹ rầy la hay đánh đập, họ rất yêu và hãnh diện về tôi, nhưng tôi lại rất hay khóc một mình. Vì sao có lẽ Em biết. Em là người nhìn xuyên thấu cả quá khứ lẫn hiện tại của tôi. Đúng là như vậy. Tôi sinh ra trong một gia đình rất nghèo, tuổi thơ tôi trải qua trong một căn nhà mái tole dột nát, vách ván chắp vá, nền nhà là cát, có nhiều chuột và gián, chỉ có một bộ đồ để mặc đi học, một bộ đồ để mặc ở nhà, và một đôi dép nhựa sứt quai buộc lại bằng sợi dây thép rỉ sét. Nhưng những điều đó không quan trọng gì lắm đối với tôi, mơ ước duy nhất của tôi lúc đó chỉ là có được vài tờ giấy trắng để viết hay vẽ lên đó mỗi ngày, tôi thèm chúng quay quắt, chỉ vài tờ giấy trắng thôi là tôi thấy mình đã ở trên thiên đường.

Ngày ấy tôi khóc nhiều hơn những đứa trẻ khác vì nhà tôi ở một nơi hoang vu gần chân núi. Nơi những tiếng bom nổ, tiếng đạn bắn thường xảy ra vào đêm khuya. Rất thường xuyên, cứ hễ 1, 2 giờ sáng là Cha tôi hốt hoảng lay tôi dậy, “Dậy mau, chạy xuống hầm, con!”. Cha tôi đã xúc cát bỏ vào những cái bao, cột kỹ, lót đầy những bao cát ấy chung quanh một cái hầm cạn. Cha nói, “Nằm sát xuống, sát xuống đất, con! Không được ngước đầu lên! Kẻo đạn lạc!”. Tôi nghe tiếng bom nổ ầm ầm, lúc nhanh lúc chậm, lúc ngưng, tôi không hiểu gì hết, chỉ thấy kinh hoàng và thấy sự lo sợ buồn bã mỏi mệt trong mắt của Cha của Mẹ. Vào buổi sáng tôi sẽ chạy ra đường ngơ ngác nhìn người ta khiêng những xác người đầy máu đi ngang qua, nghe những tiếng la khóc, kể lể… Sao lại tội nghiệp quá vậy? Tại sao? Tôi lại khóc.

Vài năm sau khi gia đình chuyển đến ở một khu vực đông đúc nhiều người ở hơn, đa số là dân lao động, tôi lại khóc nhiều hơn. Tôi nhìn thấy tận mắt cảnh người chồng đổ xăng đốt vợ cháy như một ngọn đuốc, tiếng người vợ kêu la quằn quại, hai cánh tay quơ quào, và rồi cả thân người đổ gục xuống. Tôi nhìn sững sờ, bàn chân người đàn bà bị đốt đang dãy dụa một lần cuối, rồi bất động. Tôi chạy quanh, nước mắt đầy mặt mũi, tôi khóc.
Tôi cũng thường xuyên thấy người đàn ông hàng xóm trói đứa con trai nhỏ bằng dây thừng, treo nó lên xà nhà và dùng cây gỗ đánh đập nó như đánh một con vật. Tôi nghe nó khóc la thảm thiết. Tôi nghe tiếng mẹ nó van xin. Tôi đứng bên này nhìn qua, rươm rướm nước mắt.

Tôi thấy những đứa bé gái mới mười, mười một tuổi phải đi làm công việc nặng nhọc để kiếm miếng ăn, tôi thấy chúng bị chủ chưởi mắng, đánh đập…Tôi nghe tiếng một đứa con gái mười hai tuổi thỉnh thoảng khóc lóc kêu la vào lúc nửa khuya, “Đau quá ba ơi! Con đau quá ba ơi! Tha cho con ! Ba ơi!”. Ngày hôm sau tôi nhìn khuôn mặt xanh xao của đứa con gái và những vết bầm trên mặt, trên cổ trên cánh tay nó, sự im lặng lầm lì của nó, tôi hiểu chuyện gì xảy ra, và tôi khóc nghẹn ngào, nghẹn ngào…

Và nhiều nữa. Tất cả những điều nghe và thấy này làm hai con mắt tôi luôn luôn đo đỏ, ươn ướt, có khi nhoà nhoẹt lệ. Mẹ tôi thường nhìn tôi vừa ngạc nhiên vừa xót xa, “Răng cứ khóc hoài rứa? Răng con lạ rứa? Có ai đánh đập hay la rầy chi con đâu? Chi lạ rứa?!”.Khi lớn hơn tí nữa, tôi bắt đầu làm nhiều bài thơ rất buồn. Những người bạn của tôi bảo, “Sao đa cảm quá!” . Đa số các bạn tôi đều thật vui vẻ và vô tư.

Yêu dấu, có thể cả hai chúng ta đều là người đa cảm. Chúng ta đã sống rất lương thiện, hãnh tiến và nhiều lý tưởng suốt một thời tuổi trẻ. Chúng ta mơ ước làm một điều gì đó để khiến cho cuộc sống chung quanh tươi đẹp hơn. Riêng tôi, đã có vài lần không còn muốn mơ ước về điều đó nữa. Tôi nhận ra sự nhỏ bé, cực kỳ nhỏ bé cuả tôi, nhỏ như hạt cát. Tôi nghĩ Thượng đế đang làm công việc trừng phạt của ngài, tôi không có quyền hạn gì để xin ngài khoan dung cho những tội lỗi cuả loài người. Tôi không có cái chìa khoá để mở cánh cửa địa ngục.

Bây giờ tôi chỉ muốn nằm dài bên cạnh Em thôi, trong một căn phòng có cửa sổ lớn, có gió mát. Chúng ta sẽ nằm nghe nhạc, hết bài này đến bài khác. Tôi muốn nhắm mắt và lắng nghe hơi ấm từ thân thể Em lan toả qua tôi. Tôi muốn sờ chạm vào làn da Em, trên mặt, vai, hoặc cổ, để cảm thấy sự mềm mại của nó. Khi hai làn da chạm vào nhau, những xúc cảm sẽ đồng loạt thức dậy, như cây cối thức dậy sau mùa đông. Đó là sự gần gũi cuối cùng, cái vòng tròn được khép lại của hai tâm hồn muốn hoà làm một. Hay là buông bỏ tất cả, chúng ta ôm nhau vỗ về như hai đứa bé mồ côi, Chúng ta vỗ nhè nhẹ lưng nhau và ru, và thầm thì, “Ngủ đi, ngủ đi…”Dường như tôi đã cố gắng tồn tại trong cái thế giới này để được một lần gặp Em, kẻ nhìn thấy tất cả những giọt lệ và nụ cười của tôi. Tôi đã trải qua bao lần chết đi sống lại, để được nhìn thấy Em, người sẽ nghiêm trang nhìn tôi và nói, “Tôi biết hết, tôi thấy hết, tôi hiểu hết! Chúng ta nói cùng một thứ ngôn ngữ.”

Tôi có cảm tưởng Em đã và đang nhìn tôi qua một tấm gương trong suốt. Chúng ta không chạm vào nhau, vì tấm gương chắn ngay ở giữa. Nhưng Em nhìn thấy tất cả tôi, và tôi nhìn thấy tất cả Em. Tôi nhìn thấy Em ngã xuống, không chỉ một lần. Tôi thấy Em cố gắng đứng lên rất nhanh, những sợi gân máu Em căng lên vì sự nỗ lực. Em giống như một kẻ đang chạy đua và phải chạy đến đích. Em tiếp tục chạy, hết tốc lực. Nhưng tôi thấy nước mắt Em khóc, từ bên trong trái tim. Tôi thấy Em đã đến đích, vượt qua lằn vạch, và đứng ngay đó, ngơ ngác nhìn quanh, không thật sự nghe thấy gì cả, những tiếng hò reo, những lời khen tụng. Em đứng đó, hoàn toàn một mình, lạc lõng, như đang đứng trong một giấc mộng, trong đó không có ai, chỉ có mỗi mình Em.
Tôi thấy Em chảy nước mắt. Tôi cũng biết hết, hiểu hết về Em, tôi có thể hiểu ngôn ngữ Em nói. Tôi và Em bắt được tần số của nhau.

Tôi đã đứng ngồi không yên khi nhìn thấy Em khóc. Chẳng phải chỉ là những giọt lệ, mà còn cả tiếng nấc, nức nở, nức nở. Em đã cố gắng để đạt tới, để trao tặng những gì đẹp nhất, ngời sáng nhất của Em, nhưng người nhận không còn nữa. Không còn ai hiểu Em nữa, không còn ai yêu Em nữa, không còn ai chia sẻ những thành quả đạt được cuả Em nưã. Người ta khen tặng, có thành thật, có đãi bôi, nhưng trong lòng thì đầy những sự ganh tỵ, thậm chí cả tức giận và đau đớn khi ở gần Em. Ai cho phép Em đẹp rạng ngời đến như vậy? Ai cho phép Em thánh thiện đến như vậy? Ai cho phép Em tài giỏi và tài hoa đến như vậy? Ai cho phép Em làm được những điều mà tất cả mọi người không thể làm được? Ai cho phép mắt Em sáng rực và nụ cười Em thật hiền hoà bao dung? Em từ hành tinh nào tới vậy? Em là một sinh vật lạ không nên có mặt trên trái đất này.

Nhưng tôi lại đang nhớ Em quay quắt. Mắt tôi cứ đỏ mãi, lệ cứ rưng quanh tròng mắt. Sao tôi lại cứ sợ hãi và lo lắng. Tôi không tìm ra lý do tại sao. Tôi có điên không? Tôi vẫn đang làm việc, đi đứng bình thường mà. Sao tôi lại cứ nhớ đôi mắt mở to nhìn xuyên thẳng vào mọi thứ cuả Em, nhớ nụ cười e lệ của Em, nhớ sự ngây thơ trẻ con của Em bị giấu kín trong mấy lớp vỏ bọc kiên cố. Sao tôi lại cứ ước ao Em đang hạnh phúc hơn?

Trái tim tôi đang hoạt động một cách bất thường. Em có sẽ giết tôi chết bằng thứ tình cảm kỳ lạ này không? Đôi khi tôi nhìn, qua tấm gương trong suốt, đôi mắt nhìn như xoáy và hút của Em, và rùng mình, muốn quay đi. Nhưng tôi đã biết mình không bao giờ có thể, bởi đó là Định Mệnh.
Tôi sẽ đi bỏ thư đây. Và để trống phần địa chỉ người nhận.
(19.01.2022)
TRÂN SA

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s