Quê Hương, Tình Yêu, Kỷ Niệm,

 

Có một thời tôi để lại họ tên
Trên những bức tường vôi vàng Pháo Đội
Trên thành giường, đồ nghề… ghế xếp
Và trang sổ nợ cá nhân…

Tôi đã để lại những dấu chân
Trên những địa hình Nha Trang, Ninh Hòa, Dục Mỹ
Như áo trắng em một thời hoa mộng
Khiến nao lòng bao kẻ si tình

Tuổi đôi mươi theo thời buổi chiến chinh
Theo quỹ đạo bút nghiên rồi cung kiếm
Em còn nhận ra ai trong kỉ niệm
Trên những hành trình xuôi ngược thanh xuân

Tôi sẽ về gặp lại những hàng dương
Dưới đám bụi thời gian tan theo từng cơn nắng
Với ngọn gió Lào phả từng hơi nóng gắt
Vào ký ức xanh một thời lãng du

Con đường nhỏ những ụ 105, 155…
Ghé kho quang cụ về sân tenis
Giải địa hình… mượn giùm tôi Lo-Ga-Rích
Đến giảng đường còn nóng những mái tôn

Phòng bản đồ vẫn vắng im
Chỉ có tiếng lao xao của bầy chim sẻ
Hàng cây Vũ Đình Trường như lặng lẽ
Mặt trời còn gay gắt phía cổng sau

Có còn không những hàm số nhức đầu
Những phép tính quay cuồng đang ngủ gật
Đang mơ màng giữa Ô1, Ô2, đồi Trọc
Hòn Vọng Phu mây bạc đã thấy gần

Đường xạ trường căn cứ Cọp Đen
Khói buôn Thượng nhớ hăng mùi gia súc
Hơi núi rừng thở đầy trong lòng ngực
Bóng sa trường vằng vặc mấy mùa trăng

Có những chuyến đi về qua núi Đeo
Aó lụa bay gữa hương rừng ngan ngát
Ngọn gió trưa hè quen chợt mát
Dáng núi đồi dìu dịu trinh nguyên

Giữa ngàn xanh cõi thiên nhiên
Đang lâng lâng hùng vĩ
Với say sưa bao chuyện kể
14 cây bỗng hóa gần lại thêm

Nhớ những buổi ngoài ,nhớ cà phê đêm
Nhớ mùi hoa cau.. nhớ hương Ngọc nhẹ
Ai sẽ hát thầm lời rất khẽ
Ngọc Lan dòng suối có tơ vương…

Mắt thu hồ dịu có đoạn trường
Có cô nàng café
Một cô nàng be bé
Cô không cười… dù bằng mắt thơ ngây

Tôi có những mối tình ngắn gang tay
Đủ những đêm trường mộng mị
Trường Pháo Binh Dục Mỹ
Có tro tàng hoa miên…
Và hoài vọng muôn niên…

Hòa Nguyễn
Advertisements

One thought on “Quê Hương, Tình Yêu, Kỷ Niệm,

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    {Đầy những nơi …
    ”Kỹ niệm trong Kỹ niệm…”
    Lần kể lần đi tìm…
    Trong hồi ức triền miên…”}
    ….*Thời chinh chiến…
    Từng khắc TÊN lên…
    Tường vôi vàng-ghế giường VÀ linh tinh…
    CẢ trang SỔ NỢ Cá nhân.
    ….Thời”QUỸ ĐẠO bút nghiên rồi cung kiếm…
    Đã có những ĐÔI MẮT Si Tình…”
    Những DẤU CHÂN…
    Dục Mỹ-Ninh Hòa-Nha Trang…
    Khi lãng du trở về TÌM…
    Những Kỹ niệm Xanh…
    Hàng DƯƠNG bụi nắng…
    Gió LÀO nóng bỏng…
    Phòng BẢN ĐỒ Vắng lặng!
    Chỉ còn nghe TIẾNG CHIM lao xao…
    …….Bước ra ngoài…
    ”Hơi thở Núi Rừng đầy trong lồng ngực”
    Núi Đeo nghe gió mát hè quen…
    Hương rừng nồng nàn thêm…
    Nghe Buôn Thượng hăng mùi GIA SÚC
    Xa kia Trường Căn Cứ CỌP ĐEN
    Bên dáng núi Hiền…
    Nhớ áo lụa Trinh Nguyện..
    …….Về ghé Quán Cà Phê Ngọc Lan…
    Nhớ những ”Mối Tình Ngắn
    Thật ngắn như GANG TAY
    Nỗi Nhớ ĐỘNG đầy…
    Mãi trong trái TIM
    Còn Thở HOÀI…
    Tàng trữ Nhớ
    ”DỤC MỸ-Trường Pháo Binh
    Kỹ niệm!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s