GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

TƯƠNG TRI hân hạnh được giới thiệu cùng các độc giả một tập thơ mới của một tác giả quen thuộc -TRẦN VẤN LỆ- Ở CHI XA XA MÚT CHỈ CHÂN TRỜI.

30 Tháng 4 Một Chín Bảy Lăm: Hồi “xưa” tôi dạy học: Cô giáo mặc áo dài, nữ sinh mặc áo dài. Áo học sinh áo trắng, quần trắng hoặc quần đen. Áo cô giáo áo màu hay có hoa thanh nhã. Quần cô giáo quần đen. Cô giáo và các em, thấy không hề lẫn lộn. Tất cả đều khiêm tốn dù có em nhà giàu, nhiều cô giáo cũng giàu có chồng giữ chức lớn. Chỉ có cô Hiệu Trưởng đến trường bằng xe hơi, còn tất cả “mọi người” đi bộ hay xe đạp. Hồi xưa ở Đà Lạt, trường Nữ – trường dễ thương.

Tôi, nằm trong số ít, trường ít nam Giáo Sư, (chỉ vì trường thiếu Cô nên Thầy được điều tới, không có ai kêu gọi Thầy phải dạy Nữ Sinh… nên Thầy phải “công minh” đóng cái vai Cô Giáo). Đà Lạt hai trường Đạo cũng dạy toàn nữ sinh, một là trường Couvent và hai là trường Thiên Hương; trường Franciscain cũng Đạo, dạy nữ sinh học nghề.

Năm 1975 đổi thay, tôi không biết gì nữa vì tôi đi biệt xứ, sáu năm sau đồi đời rồi học lại làm người, sống xa rời nghề giáo…
Hăm tám năm nay tôi đi dạo / trên thế giới lang thang. Tôi giống Vũ Hoàng Chương: “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh”. Tôi rất nhớ học sinh nhất là các em trường Nữ, nhớ áo quần hồi đó… mộc mạc mà đẹp sao. Em nào cũng má đào ửng trên nền áo trắng, hồng hơn khi trời nắng thấy như từng trang thơ… Nhiều đêm tôi nằm mơ thấy mình còn thật trẻ. Nhưng khi mắt ứa lệ biết mình là lưu dân! Tôi sống bằng bâng khuâng nhìn trăng bên khung cửa. Tôi sống đời ở đợ ít nhiều cũng đớn đau!

Chừ, các em áo màu, chừ các em jupe màu, chừ các em robe màu. Các cô giáo hao hao các em trong quần áo. Tôi thấy mình lảo đảo nhìn ảnh chụp nhà trường giống như ở Tây Phương, giống như là nước Mỹ, Tôi tưởng tôi đang thấy… các em thi hoa khôi. Các cô giáo chao ôi môi kề môi cốc rượu, các quan chức líu quíu: “Rót thêm đây đi cưng!”. Ông Bộ Trưởng họ Phùng cũng nâng ly “vui vẻ”! Việt Nam mình mới mẻ bốn mươi hai năm tư duy! Tôi thật đáng khinh khi như Vũ Hoàng Chương đã nói… Ba mươi tháng Bốn ngày chi / lại lù lù xuất hiện? Nhiều người nuốt nước miếng khi nhớ cái ngày này?

(Trích tập thơ “Ở chi xa xa mút chỉ chân trời” của nhà thơ Trần Vấn Lệ, Lotus Media xuất bản tại Hoa Kỳ, tháng Tư, 2017)

Sách phát hành trên mạng AMAZON.COM

Advertisements

4 thoughts on “GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Xưa Cô Giáo VÀ học trò -Phân biệt”Đâu RA Đó…”Nhìn áo quần NGƯỠNG MỘ”-Cô KHÁC HƠN học trò…
    ……Khác Áo Sắc Màu Hoa Cô Nghiêm Tính hẳn ra…YÊU Lũ HỌC TRÒ TA….Đùa có lúc THÔI MÀ!
    …..Thời nầy TÂN TIẾN HÓA…GIỠN”Mút chỉ cà tha…!”Cô VỊ NỂ Tất Cả…THỰC TÂM”Mỗi MỘT TA!!!”
    ……Một Thế giới BAO LA…Tự do ”TA MÌNH TA”…Rượu CHUỐC cứ Thượng Hạ…NỤ CƯỜI Vui xuề xòa….
    ……HỢP THỜI”Chẳng KẼ CẢ?”Hòa đồng VUI THÔI MÀ! Quan trọng CÁI TÌNH TA?CÁI TÂM”Thầy VÀTrò ???”

  2. tuongtri1 nói:

    Nhiều đêm tôi nằm mơ
    Thấy mình còn thật trẻ
    Thức, nghẹn ngào ứa lệ
    Nhớ mình là lưu dân…
    ( Trần Vấn Lệ)
    Xin phép nhà thơ cho biên tập nhẹ.

    • lệ nói:

      Xin Thu Dung tha tội cho tôi – tôi đã mạn phép Thu Dung sử dụng cả một thiên hồi ức của Thu Dung đăng, trang 206 đến 227, trong cuốn sách đó. Mà cũng tại Thu Dung, Ở Chi Xa Xa Mút Chỉ Chân Trời…
      Cảm ơn Thu Dung đã giới thiệu Tập Thơ mới của tôi.
      TVL

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s