Lời Rêu

nguyen-thi-hoang

Trước 1975, nói đến các nhà văn nữ, người ta thường nêu tên 5 tác giả tiêu biểu: Nhã Ca, Túy Hồng, Nguyễn thị Hoàng, Trùng Dương, Nguyễn thị Thụy Vũ. Trong 5 tác giả này, có đến 3 tác giả là người Huế ( Nhã Ca, Túy Hồng , Nguyễn thị Hoàng).
Chất Huế trong văn chương lan tỏa từng trang viết, có khi ngọt ngào, có khi ngoa ngoắc, có khi thâm trầm, có khi đài các… nhưng trên tất cả, họ là những cây bút tài hoa đã khắc họa một bức tranh sống động về một xứ sở luôn biến động trong suốt chiều dài lịch sử.
Một điều khác, trong 3 tác giả này thì có đến 2 người là thi sĩ trước khi viết văn.
Tương Tri trân trọng giới thiệu bài LỜI RÊU của tác giả NGUYỄN THỊ HOÀNG

Nguyễn Thị Hoàng sinh ngày 11.12.1939 tại Huế. Quê Quảng Điền, Triệu Đại, Triệu Phong. Theo học trường Đồng Khánh.
Bút hiệu khác là Hoàng Đông Phương. Bắt đầu viết tiểu thuyết từ năm 25 tuổi.
1957 vào Nha Trang.
1960 vào Sài Gòn, học Đại học Văn Khoa và Luật, nhưng sau bỏ dở, đi làm, dạy học ở Đà Lạt. Bà từng là giáo sư việt văn (trung học) ở Đà Lạt. Cuốn tiểu thuyết gây chấn động dư luận miền Nam “Vòng Tay Học Trò” được sáng tác trong khoảng thời gian này.
Sau đó, bà lại bỏ Đà Lạt về Sài Gòn, cộng tác với các tạp chí Bách khoa, Văn… và một số báo khác.
Sau “Vòng Tay Học Trò”, bà còn xuất bản trên 30 tiểu thuyết trước 1975.
1990 xuất bản “Nhật Ký Của Im Lặng”.
Bà còn rất nhiều tác phẩm chưa xuất bản như: “Người Yêu Của Đấng Trời”,…
Sau đó 17 năm, Nguyễn Thị Hoàng xuất hiện trở lại với bài viết “Nghĩ từ thơ Thái Kim Lan”, đăng trên tạp chí Văn hoá Phật giáo số Xuân Mậu Tý (2007).

Ai đi qua xa vắng,
bỏ chiều run một mình.
Giọt cà phê máu mặn,
nỗi nhớ đầy quyên sinh.

Mười hai năm tỉnh giấc,
trắng đôi bờ tóc đen
Dáng tinh cầu vỡ nát,
đôi tay nào ru đêm

Uống cùng nhau một giọt,
đắng cay nào chia đôi
Chung một niềm đơn độc,
Riêng môi đời pha phôi.

Say dùm nhau một giọt!
Chút nồng thơm cuối đời.
Vướng dùm nhau sợi tóc,
Ràng buộc trời sinh đôi.

Cơn mưa chìm nước mắt,
phủ kín đời chia hai
Thời gian chung đã mất,
Tháng ngày riêng cũng phai

Ngày mai ta bỏ đi,
trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri,
chết một đời rêu dại

Chỉ còn trong bóng tối,
dấu tay nào trên tay
Tiếng im trong lời nói,
mây quên trời tóc bay…

Nguyễn Thị Hoàng

Bài thơ này được một nhạc sĩ hải ngoại Hạnh Cự phổ nhạc và cũng được Phú Quang phổ nhạc , bài do Phú Quang phổ nhạc được nhiều ca sĩ hát, nhưng có lẽ giọng của Hồng Ngọc nghe tha thiết hơn cả.



Bài LỜI RÊU qua một giọng ca nam( ca sĩ Hải Nguyễn) có lẽ thích hợp hơn

Advertisements

One thought on “Lời Rêu

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    Ai đi để lại NHỚ?!
    Chiều quyên sinh BƠ VƠ!
    Tinh cầu BUỒN rạn vỡ!
    Đôi tay SẦU đêm ru….
    …Chung niềm ĐƠN ĐỘC phủ..
    Riêng môi ĐỢI mãi CHỜ…
    CHÚT nồng thơm quyến rủ…
    MỘT GIỌT tình ấp ủ…
    …Trần gian MAI bỏ đi…
    RÊU dại ĐÁ vô tri!
    Trả lại hết CHỐN nầy!
    Không còn ta nữa SAY….!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s