Tôi đang ở Bắc Phi? Thưa không! Trên Đất Nước…trên những vết chân trượt về cõi đời u minh. Tôi đang tìm lại mình cái bóng hình rất cũ. Tôi đang tìm chỗ giấu trái tim thời ước mơ…
Không gì nữa, bây giờ: một sa mạc hoang địa, không thấy tình thấy nghĩa, thấy…đá vàng gió bay! Ô hay! Ôi ô hay! Gió mà bay vàng đá…những thứ gì nặng quá mà sao gió cũng bay?
Tôi ôm gì trong tay? Chữ Tình đang ràn rụa. Chữ Tình, tình-muôn-thuở ai vác nỗi giùm ai! Hỡi ơi những dấu hài của Nam Phương Hoàng Hậu bây giờ cỏ hoang bấu, bây giờ…mây khói tan!
Tôi đi tới ngai vàng…Cái ngai vàng trống vắng. Huế đây à? Yên lặng. Cau Nam Phổ long lanh…Mây trên núi Ngự Bình bỗng hiện hình vân cẩu. Tôi nếm chút mật gấu Trời ơi đắng ơi cay. Dòng sông Hương nước đầy hay mắt tôi đầy nước?
Ai…áo dài tha thướt đi kìa…trong khói sương? Ai như là Nam Phương? Em? Con chim xanh, đó! Sóng đuổi nhau vì gió, anh đuổi em, kịp không? Con ngựa hí trên rừng, tiếng lòng anh tan nát…
Ngày tôi về đất nước, cúi đầu nghe gió mưa…Tôi khóc bao giờ chưa hay hôm nay tôi khóc? Thương lắm mà Tổ Quốc! Ghét vô cùng Việt Nam!
Trần Vấn Lệ

ngổn ngang trăm mối bên lòng
khóc đi cho núi cho sông mờ mờ…
ThíchThích
Đất nước gió mưa buồn tôi khóc!
Khóc như chưa bao giờ được khóc!
Nghe ghét Việt Nam thương Tổ quốc!
Ghét và nhớ hồn tôi thao thức…
..Nhớ nước long lanh một dòng Hương..
Nhớ chim rừng ngựa hí buông cương…
Mây vân cẩu núi Ngự Bình buồn…
Nhớ cau Nam Phổ Huế vàng son
….Nhớ áo dài hoàng hậu Nam Phương
Nhớ ngai vàng dành bậc Đế Vương
Nhớ gió bay sa mạc đêm trường..
Nhớ rất nhớ nghe trái tim buồn!
……Nằng nặng Tình có một chữ Thương!
Nặng nề kéo lê theo chữ buồn….
Nhớ về em nghĩ mãi còn Vương…
Ghét mà thương nước Việt nam buồn!
…”Vẫn biết trời xa đôi mắt Vọng…
Nơi đây trăn trở khác chi buồn!?
Đất nước -Tổ quốc-quê hương!
Yêu dành cho cả người thương nhớ về…”
…
ThíchThích