CHẤT XÚC TÁC

phudu

Việc cô bồ hắn đi Mỹ không phải là biến cố khác thường gì có thể làm đảo lộn cả tâm hồn êm ả của hắn vì lâu nay hắn là người sống theo đạo lý tĩnh lự điềm nhiên của Lão Trang = được pha chế thêm tinh thần khắc kỷ hiện đại đồng thời một chút gia vị lang thang của dân hippy bên trời Tây = nhưng dù sao hắn cũng phải để cho lòng mình có đượm vào một ít bâng khuâng nhung nhớ và buồn rầu ngơ ngẩn các cái để tỏ ra mình là một con người đa sầu đa cảm, có thủy có chung, vân vân. Và muốn cho tình cảm được tràn trề lai láng, hắn cần phải tìm một cái gì đó để gợi hứng, đặng dễ dàng bày tỏ nỗi u hoài. Một chất xúc tác à? Cái gì nhỉ? Hắn nghĩ mãi vẫn không tìm ra phương thuốc nào diệu dụng. Xem thử nào! Lang thang dưới biển à? Thôi đi! Trời đang mùa hè, ông tướng ạ. Khùng khịu gì mà phải đắm mình dưới cái nắng lửa ngùn ngụt ấy? Lại đi cho rạc cẳng sái chân ra nữa! Hứng ở đâu mà gợi lên được chứ? Thế thì vào quán cà phê? Hừm, chả dám, không ổn! Quán xá bây giờ chật ních cả người lẫn nhạc. Nhạc rock kim loại chật ơi là chật, nghe đến chan chát cả lỗ tai lẫn con tim, nhạc Việt thì toàn nhạc hải ngoại ấm ớ, mà thịnh hành nhất, hăng nhất là mấy cái giọng sướt mướt ỏng ẹo của các ca sĩ đực C. L, T. A, ngán! Nhạc Việt trong nước thì cũng sàn sàn  những giọng lên gân lên cổ của những Quang, Quang, Quang gì gì rồi Trường, Trường, Trường gì gì nghe phát mệt! Khách vào quán cà phê nhiều anh ăn bận trông phát ớn, thùng thình lảng kảng bắt mệt con mắt. Tóc đầu đinh, tóc dài, ióc…trọc. Con gái chủ trương bận càng hở càng hay cho thiên hạ tha hồ nghía! Lại thêm cái mốt đội mũ chỉ trơ có cái vành, để mỗi mái tóc xù trông thật phi thẩm mỹ. Thôi chịu, không có hứng khởi gì được khi vào chịu khổ hình trong mấy cái quán cà phê mốt mới. Vậy thì về nhà, lên gác, đóng cửa lại, ngồi bên cưa sổ nhìn mây lang bạt một phương trời mà hoài niệm về Phương Tiên, ôi, Phương Tiên yêu dấu vô vàn. Chà! Cái này coi bộ đặng đó, Thoái à! Coi thử. Chậc! Cũng không ổn nữa rồi! Mấy thằng em hiện giờ đang bắt đầu chơi nhạc cho mấy em thiếu nhi Gia đình Phật tử để trình diễn giúp vui trong dịp lễ Thích Ca Thành Đạo sắp tới. Thôi, có mà khổ với họ! Tai nghe bản Trầm Hương Đốt hay Ánh Đạo Vàng mà hồn lơ mơ nghĩ đến Phương Tiên thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược rõ ràng! Phải tìm chất xúc tác cảm hứng, đồng thời với một khung cảnh vắng vẻ, khả dĩ không gây ảnh hưởng đến môi sinh tập trung định lực. Chất xúc tác cảm hứng hả? Lấy đâu ra? À! Thuốc phiện? Rượu? Đề xuất thứ nhất bị gạt bay ngay ra khỏi ban tham mưu sọ não. Rượu! Chỉ có rượu là hắn còn có đủ gan mật để sờ vào chứ thuốc phiện thì hắn chả ham mà còn sợ nữa là khác! Rượu thì thảng hoặc trong những buổi lễ tiệc chiêu đãi đại loại các kiểu xã giao kia, hắn cũng có uống tí đỉnh cho phải phép, và hắn cho rằng rượu không đáng sợ. Hắn ngồi định thần, cố nghiệm lại lần nữa cho chắc ăn. Ừ, rượu vài chung lếu láo thì chẳng ăn nhằm gì đâu. Báo chí người ta phê phán châm chích mấy ông bợm rượu, còn mình thì chỉ mượn rượu để tìm chất xúc tác mà phô diễn tâm hồn trăm nhớ ngàn thương về giai nhân Phương Tiên kiều mỵ mà thôi. Mà nào có phải là sỉn tảng gì đâu? Ừ, phải! Chả sao cả! Ba cốc đế là đủ thấm men nồng. Hắn chưa uống rượu đế lần nào, chỉ toàn rượu nếp than, mà cũng chưa có lần nào uống đến ba cốc. Phần lớn ở những bữa tiệc cưới hay tiếp tân thì chỉ rặt bia lon hay bia hơi. Lần này phải uống đế, nghe nói dễ mau bốc. Rượu nếp than uống ngọt sợt, chỉ dành cho cánh phụ nữ. Mình muốn mau đạt hiệu quả xúc tác thì chỉ cần tìm đến một cái quán cóc vắng vẻ nào đó, gọi một ly, à không, một xị đế rót vừa đủ ba cốc, thế là đủ lâng lâng để trôi dạt lòng ta vào cõi tình nùng diễm chừ đã xa biền biệt.

Thế là hắn quyết định đi uống rượu. Hắn lang thang trên các con đường nhỏ ở mạn phía nam thành phố, vốn thường có các quán cóc bình dân bán rượu gạo rượu thuốc các loại. Hắn đi qua đi lại, đi tới đi lui, đi ngang đi dọc năm lần bảy lượt ở khu xóm máy nước mà vẫn chưa tìm ra được một khung cảnh nào có thể đáp ứng được nhu cầu và nguyện vọng chính đáng của hắn về việc uống rượu cả. Là vì ở quán nào nhìn vào cũng thấy đông người mặt đỏ! Phát ớn! Quán nào cũng ồn ào nhặng xị, cũng nghiêng ngửa ly chai bát đĩa, cũng là chỗ chiến trường, không, tửu trường đang hồi náo hoạt! Kia rồi! Quả là chốn thánh địa! Không phải, chốn đạo tràng hội đủ điều kiện để ta lắng lòng mà hoài niệm  kẻ đi xa!

Hắn dừng lại trươc một cái quán nhỏ tồi tàn xiêu vẹo bên dưới một tàng cây me. Quán chỉ có một cô bán hàng đang mở thẩu đựng đậu phọng rang đong ra một đĩa, và một ông khách trạc ngũ tuần, tóc muối tiêu, mặt mày khắc khổ đang ngồi trầm ngâm bên một xị đế vừa lưng. Hắn bước vào quán, ngồi xuống bên một cái bàn kê tận góc trong cùng, gọi một xị đế và một đĩa mồi; hắn gọi thêm bốn điếu Ngựa Trắng và một gói Đà Lạt. Như thế là gọn, hắn nghĩ, giờ thì ông tướng hãy ung dung mà đánh chén lai rai, hay nói khác hơn, hãy thoải mái mà bơm chất xúc tác cảm hứng vào cho tâm hồn được nở hoa tương tư thương nhớ. Hắn nâng ly rượu lên ngắm  nghía. Chất rượu gạo trắng đùng đục. có thể nhìn thấy những hạt cặn màu  trắng dập dềnh lên xuống trong ly. Ly là loại ly nhỏ dùng để uống trà mà mấy quán cà phê thường đem ra. Ly này ắt vừa ba lần rót là đủ một xị. Mùi rượu nghe chua chua nồng nồng. Hắn nhắm mắt tợp thử một ngụm nhỏ, đâu khoảng phần ba ly, nuốt đanh ực và khà một cái rõ to. Có thể cảm thấy được rượu chạy nóng ràn từ cổ họng xuống tới bụng. Chà! Khiếp thật! Hắn nhón ngay vài hạt đậu phọng và chợt băt gặp ánh mắt của ông khách già ngồi sát bên bàn bày hàng đang nhìn hắn có vẻ chăm chú. Ông khách mỉm cười với hắn. Hắn cười trả và cảm thấy ngay là hắn đã dại dột vi phạm một cái lỗi đáng trách. Hắn đã tự hứa khi vào quán rượu thì đừng bắt chuyện làm quen với ai cả, và cũng đừng để ai đó có cớ làm quen với mình. Phải độc ẩm để được vùi mình vào trong nỗi nhung nhớ người yêu chứ! Nhưng…lỡ rồi, trời ạ! Ông khách già đã đứng dậy, hai tay tóm trọn cả bộ lệ ly chai đĩa của mình và khệnh khạng bước qua bên bàn hắn. “Xin lỗi, chú em để qua ngồi chung bàn cho vui được không?” Giọng nói nghe rè rè như tiếng chuông bể và cặp mắt ngó xoáy vào hắn một cách đòi hỏi bắt buộc khiến hắn ngớ người ra, nhất thời chưa biết đối đáp ra làm sao. “Ơ…ừa…ờ.” “Hừm,” ông khách ngồi ngay xuống ghế bên cạnh, ngang tàng đặt bộ lệ ly chai đĩa của mình lên bàn, cười cười, “Làm giao hữu cái, chú mày!” Từ ‘chú em’ qua ‘chú mày’. Nhanh thật! Đành phải uống chứ sao nữa!? Lỡ bộ rồi, ngán chưa! Hắn tợp một ngụm nữa rồi lo sợ khi thấy ông khách già ngửa cổ, hả họng, đánh tróc một cái cạn sạch ly rượu đầy. “Chậc,” ông khách ngó cái ly còn một phần ba của hắn. “Sao vậy chú mày? Giao hữu thì làm trọn chứ? Vô đi! Uống là phải trọn nghĩa trọn tình. Đừng bạc đãi rượu mà rựợu nó buồn. Vô coi!” “Vô!” hắn đưa ly lên làm luôn và bắt đầu cảm thấy khoái cái giọng khinh bạc của ông khách già có khuôn mặt khắc khổ của một ông thầy tu dòng kín.

“Tao là Tiến, tức Tiến DDT. Còn chú mày?” “Dạ, em là Thoái. Nguyễn Thoái.” “Ha ha!” Tiến DDT cười khoái trá, “Tiến lại gặp Thoái. Ngẫu nhiên mà thú vị chớ hả? Chuyện đời mà chú em.”lão nhón lấy chai xị của hắn rót vào ly của hắn, đoạn lấy chai của lão rót vào ly của lão, hắn thầm nghĩ, rõ rồi, dân nhậu thường minh bạch sòng phẳng! “Gặp gỡ nhau tình cờ bao giờ cũng có điều thú vị. Tao thấy chú mày có vẻ hay hay ngay từ khi chú này đứng ở ngoài kia ngó vào quán. Y như thể chú mày đang dò xét xem thử cái quán này có thể vào uống rượu được không vậy? Hay! Như vậy chứng tỏ chú mày đi uống rượu có cân nhắc, chọn lựa. Chú mày không phải là dân ghiền rượu, đúng không? Dân ghiền cứ thấy có quán rượu là a lê hấp xung phong vào. Đó là điều tao khoái ở chú mày. Vả lại bộ dạng của chú mày cũng có vẻ nghệ sĩ lắm. Nào, vô cái coi! Tao tiến, chú mày thoái, rồi chú mày sẽ tiến để tao thoái. Chịu không? Ha ha! Vô!” “Vô!” hắn cũng hào hứng nâng ly lên. Có lẽ cổ họng hắn đã được bôi trơn bởi ly rượu đầu tiên nên ly thứ hai này hắn uống nghe ngọt sợt. Mặt đã  nóng bừng lên đồng thời với cơn hứng bát ngờ. Bằng cả hai tay trân trọng, hắn mời Tiến DDT điếu Ngựa Trắng, bật quẹt gas cho lão mồi thuốc và tự hắn rót rượu = của hai chai xị = vào hai ly của lão và hắn. “Dạ, anh công tác ở đâu vậy?” hắn hỏi. “Hừ, công tác quái gì đâu?’ Tiến DDT nheo mắt khinh khỉnh, “Gõ đầu trẻ, mà gõ tại tư gia…Anhvăn. Thôi, dẹp đi. Uống rượu không nói chuyện làm lụng. Vướng lắm. Chú mày có biết điều này không? Uống rượu rất khoái và uống rượu rất khó. Đó là câu tao học được ở một thằng cha kiến trúc sư kiêm thi sĩ kiêm tửu quỉ. Chớ sao nữa hả? Khoái lắm mà cũng khó lắm, chú em ạ! Đâu dễ gì uống được rượu phải không? Nhưng mà…coi, vô cái đã, chú mày!” Lại vô, ngọt sớt. Một xị quả nhiên rót đúng ba ly. Chai của Tiến DDT cũng vừa tóm trọn vô ly lão. “Tìm ra người đối ẩm với mình chẳng phải như tìm tay đánh bạc hay đánh bi da đâu, chú mày ạ. Là vì uống rượu rất khó. Chú mày có hiểu thủng điều ấy không nào?” “Dạ, hiểu chớ anh Tiến. Phải hạp nhau thì mới ngồi đối ẩm với nhau được ngon lành chớ!” “Ừ,” Tiến DDT gật gù, “Chú em có căn cơ đó. Phải hạp nhau. Đã hạp nhau được rồi thì từ chỗ rất khó thành ra rất khoái…” “Vô, anh Tiến” hắn nâng ly lên, đưa ly ra đụng đánh cộp vào ly Tiến DDT. “Gọi tao là Tiến DDT nghen mày – uống rượu với tao mà loạng quạng thì dễ bị nuốt DDT lắm đa! Hề hề! Vô, chú mày!” Rượu hết. Hắn gọi luôn hai xị nữa. Men say bỗng làm hắn trở nên hào sảng. Tiến DDT ngồi rung đùi, khật khà khật khưỡng, hết nhìn hắn rồi nhìn qua cô bán quán. Hắn cũng muốn nói một câu gì đó cho ra vẻ mình cũng là một tay phong trần lịch lãm, nhưng hình như cục hứng ở trong hắn chưa đủ sức để động đậy. Phải, cha này nói thế mà đúng. Dễ gì mà uống được rượu? Hôm nay hắn uống được rượu là nhờ ở hình bóng Phương Tiên. Và hắn thấy uống rượu chẳng có gì là đáng sợ cả. Khoái thật đấy chứ! Và hôm nay hắn uống rượu thấy khóai là nhờ ở Tiến DDT. Một sự gặp gỡ tình cờ đầy thú vị ở quán rượu giữa tiến và thoái. Hắn nghĩ là về nhà hắn sẽ ghi câu ấy vào trong sổ nhật ký.

Vào lúc ấy bỗng có hai người bước vào quán và xà đến bàn của hắn. “A ha! Tiến DDT đây rồi! Kiếm ông mải hồi sáng đến giờ!” Tiến DDT ngẩng phắt lên, mắt sáng rỡ, “A trời! Kẻ giết rượu!” Người được gọi là “Kẻ giết rượu” là một tay mặt mày bặm trợn, thân hình to khỏe, chắc nịch, mặt đỏ lựng, ria mép rậm rì. Gã kéo người bạn cao lênh khênh có mái tóc bù xù ngồi xuống bàn. “Tiến DDT là ông thần này đây! Còn xừ này là Phong Nháy.” Tiến DDT và Phong Nháy bắt tay nhau. Hắn thấy lúng túng quá. Kẹt thật! Một trự là đủ mệt rồi. Bây giờ lại đến những ba ông! Chắc phải tìm cách chuồn êm thôi. “Đây là Thoái, thằng em dễ thương mà tôi mới lượm được. Chào anh Đại của mày một ly giao hữu đi, Thoái!” Phong Nháy quay qua cô bán quán, “Lấy hai xị nữa, em! Thêm đĩa kim chi, bốn điếu Ngựa Trắng nghen!” Giao hữu hết ly này qua ly khác. Lạ kìa! Dường như rượu càng uống càng thấy dễ vô chớ không đến nỗi nào! “Đã uống ở đâu rồi?”Tiến DDT hỏi. “Quán Con Gấu. Một trận ở đó rồi. Buồn buồn bỗng nhớ đến ông. Kéo nhau đi tìm ở mấy cái quán kia không thấy, độ chừng chắc ông ngồi ở quán Sừng Nai này  chớ không đâu khác. Quả nhiên.” “Thì vậy…Rõ ràng.” Quán chẳng có bảng hiệu bảng hiếc gì sao gọi là quán Sừng Nai. Hắn rụt rè hỏi, “Sao gọi đây là quán Sừng Nai hả anh?” Đại chỉ tay lên trên đầu hắn. “Thì đó!” Hắn nhìn trật lên trên. Ngay phía trên đầu hắn là một cặp sừng nai được đóng vào vách gỗ. Một mũ phớt treo ở cái gạc nai bên trái. Tiến DDT giải thích, “Quán kia có một bộ da gấu treo trên tường nên gọi là quán Con Gấu, còn quán này là quán Sừng Nai. Hề hề! Chủ không thèm đặt tên quán thì anh em mình đặt cho biết chỗ mà tìm gặp nhau. Thoái à, đây là anh Đại, mệnh danh là Kẻ Giết Rượu đó!” Đại nâng ly lên cười khà khà, “Cụng cái coi, Thoái! Nè! Mình đã uống rượu thì phải giết rượu chứ đừng để cho rượu nó giết mình nghen, chú em!”

Hắn dạ dạ thưa thưa suốt và uống suốt. Có vẻ ba tay hảo hán kia coi hắn là bạn đồng hội đồng thuyền như đã từ bấy lâu nay rồi vậy. Chẳng ai thắc mắc xem hắn uống theo kịp bọn họ hay không. Điều này lại làm cho hắn hài lòng và hắn đã cố gắng uống cho ngang với tốc độ và số lượng của ba kẻ đàn anh đáng nể ấy. Phong Nháy nói chuyện huyên thuyên nhất và y đang nói gì về địa chất, trắc địa lung tung các thứ hắn không nghe ra và cũng không hiểu thấu. Cặp mắt Phong Nháy không hiểu sao cứ nháy lia nháy lịa. Có lẽ bị tật ở dây gân. Thảo nào chẳng gọi là Phong Nháy. Họ uống rượu đến mềm môi. Lần đầu tiên trong đời, hắn thể nghiệm được câu nói quen thuộc đó. Tuy môi hắn chẳng mềm di nhưng rõ ràng hắn cảm thấy MỀM và DẺO cả miệng lãn lưỡi. Hắn bắt đầu nói, lung tung lang tang, về cuộc sống hiện nay của hắn, về anh em hắn, về bạn bè hắn, về Phương Tiên, về Thùy Linh, về Bạch Cúc, vân vân. Hắn nói và cảm thấy ba người kia vừa nghe vừa uống và cũng vừa nói. Thế rồi bỗng nhiên hắn thấy hắn và Phong Nháy bắt đầu bắt cặp nói chuyện với nhau, trong khi Tiến DDT và Đại, Kẻ Giết Rượu, thì cặp đôi với nhau mà nói. A! Trà tam tửu tứ chắc là chỗ này đây! Uống trà ba người tỉnh táo thì một người nói, hai người nghe, còn uống rượu thì phải là bốn người để chia thành hai cặp mà nói, bằng không cả bốn dều nhao nhao lên tranh nhau mà nói thì chẳng ai nghe được ai cả. Hắn phát hiện ra điều này mà chẳng biết suy diễn như thế có đúng hay không, nhưng lấy làm khoái trong bụng và trù tính sẽ về nhà ghi vào sổ nhật ký. Men rượu mạnh đên nỗi bây giờ hắn đã quên béng cả yêu cầu và mục đích đi uống rượu hôm nay của mình. Hắn quay sang tranh luận với Tiến DDT khi hắn bỗng nghe lão nói với Kẻ Giết Rượu về câu “Đạo khả đạo phi thường đạo” trong Đạo Đức Kinh. Ủa? Đó là món ruột của hắn mà! Phải rồi, Tiến DDT đúng ở chỗ đó. Dịch sang tiếng Anh thì đúng là “The way that can be mapped is not the eternal way”. Con dường có thể vẽ bản đồ thì không phải là con đường thường hằng (con đường hay đạo lý). Lão Tiến dịch từ “thường” của tiếng Hán và từ “eternal” của tiếng Anh nghĩa là “vĩnh cửu”  thì hắn không đồng ý. Phải dịch từ “thường hằng” mới đạt. Bây giờ thì hắn và lão Tiến đang cãi nhau về mấy từ ngữ ấy, còn Đại và Phong Nháy gật gù ngồi nghe, và gọi lung tung rượu, thuốc lá, kim chi, đậu phộng, bày ra la liệt cả bàn. Hắn đã ngầy ngật choáng váng. Đầu hắn nặng trình trịch. Mắt quáng và tai lùng bùng. Quán rượu không hiểu từ lúc nào, đã đông nghẹt khách. Quanh cái bàn bày hàng và ở ba cái bàn con khác trong quán đều đầy người, lô nhô, ỏm tỏi. Hắn như trôi nổi dật dờ trong cái toàn cảnh mờ mờ ảo ảo và bát nháo loạn xạ ấy. Hắn chẳng còn phân  biệt nỗi ai là ai  mà lúc này bỗng dưng quanh bàn hắn ngồi  có tất cả là chín người chứ không phải là bốn nữa. Hắn cũng chẳng rõ thời gian trôi qua mau lẹ cỡ nào mà lúc này trong quán đã vừa bật đèn lên. Hắn nhìn ra ngoài. Trời ạ! Đã choạng vạng rồi sao? Hắn thấy trên bàn ly chai đĩa và thuốc lá lềnh khênh. Và không hiểu từ đâu lại xuất hiện hai cái bát đầy thịt vàng ươm. Cô bán hàng đem ra một chồng chén đĩa và một mớ muỗng dũa. Quán chỉ bán kim chi, đậu phộng, vậy là chắc có ai đó đã đi mua thịt ở đâu gần dây. Tiến DDT giục hắn gắp mồi. Hắn ăn và lấy làm lạ trước miếng thịt béo, thơm và ngon một cách lạ thường dường ấy. Hắn gắp thêm miếng nữa, nhai nhồm nhoàm, tợp cạn một ly rồi gắp tiếp miếng khác. Thêm miếng nữa thì Phong Nháy háy háy cặp mắt, “Ê! Phá mồi bạo quá vậy? Chú em lâu ngày không xực món này à?” “Kệ,” Đại nói, “Để nó ăn cho đã cái lỗ miệng chớ!” “Mồi!” hắn cười lỏn lẻn, “Mồi ngon quá mấy anh!” “Ngon chớ!” Tiến DDT nói, “Nè Tám! Mày mua món hon này ở đâu mà ‘tới’ quá vậy Tám?” “Quán cầy tơ đường Trần Quý Cáp đó anh,”  một gã béo trùng trục ngồi đối diện hắn nói, “Mới mở mà đồ nhắm ngon hết ý!” Cầy tơ à? Trời đất! Hắn sửng sốt ngó gã béo. “Sao mậy?” Đại hỏi, “Bộ nghe cầy thì ớn hả?” “Dạ đâu có…” Nhưng hắn hết dám  cầm đũa nữa. Ớn thật chớ! Lâu nay thường nghe nói đến món cầy tơ, rồi nai đồng quê, nhưng hắn có bao giờ dám đụng đến món thịt chó ấy đâu? Bây giờ đã trót thì phải đành chịu thôi. Có điều phải công nhận thịt chó ngon ra phết! Ừ, đâu phải ở mỗi nước Việt ta mà cả ở Trung Quốc, ở Hàn Quốc, người ta cũng xơi thịt chó dài dài ra đấy mà có sao đâu? Vấn đề ở chỗ quen ăn năng nhai!

Một gã ngồi cạnh hắn = chẳng biết từ bao giờ = nói với hắn câu gì đó và cười lớn. Hắn gục gặc đầu và cười theo. Tay hắn chờn vờn đưa tới cái ly nằm ngay trước mặt, nhưng cánh tay hắn không còn lệ thuộc vào ý chí hắn nữa. Bàn tay hắn quơ phải chai rượu. Chai rượu lảo đảo rồi ngã đánh rầm xuống bàn, tông phải bát thịt cầy. Bát thịt ngoáy một vòng rồi văng nhào xuống lòng Phong Nháy. “Ôi dào! Thằng quỉ say tới chỉ rồi mây đứa ơi!” “Chú mày say rồi phải không, Thoái?” Tiến DDT ân cần hỏi. “Dạ,” hắn líu lưỡi, “Em say quá, anh Tiến…anh Tiến DDT ơi!” hắn móc túi ra lôi hết mười hai ngàn đồng đặt lên trên mặt bàn. “Trả dùm em…” “Ừ, về nghỉ đi, chú mày. Say rồi thì về nghỉ đi. Đừng ráng “ Hắn loạng choạng đứng dậy, lệch hẳn về bên phải. Gã ngồi cạnh đưa tay đỡ hắn và nói, “Thôi, cha nội! Để tui dìu ra cho!” “Ờ, Vinh! Em dìu dùm thằng Thoái ra kêu xích lô cho nó về.” “Được rồi, được rồi.” hắn cố đẩy Vinh ra khỏi hắn, “Ông vào quán lại đi. Tôi đi một mình được mà. Vào đi, không sao đâu.” “Đi nỗi không cha nội? Nhà ở đâu? Để kêu xích lô chở về cho.” “Thôi khỏi. Nhà gần mà, chỗ kia,” hắn đưa tay chỉ đại về phía trước. Hắn đứng lắc lư tại chỗ, xiêu qua vẹo lại, đợi cho Vinh quay lại quán rượu. Hắn nghe thấy mạch máu hai bên thái dương đập tưng tưng. Tim hắn cũng nện liên hồi kỳ trận. Chà, say quá! Say quá say! Hắn vừa thở hổn hển vừa bước đi. Hắn vừa bước được ba, bốn bước thì cả thân hình té chúi nhũi về phía trước.

Hắn tỉnh dậy, cổ họng khô đắng. Hắn mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn sững lên trần nhà trăng toát ở bên trên. Ủa? Sao kỳ vậy? Hắn nghe những tiếng nói lao nhao quyện lẫn và thấy những bóng người lơ mờ  thoáng lướt qua bên chỗ hắn nằm. Theo thói quen, hắn đưa tay qua bên trái để mò tìm cái gương cận. Không có. Hắn lại mò qua bên phải. Cũng không có nốt. Chết cha! Hắn đang ở đâu vậy ta? Rồi hắn bỗng ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, mùi bông băng, mùi thuốc đỏ. Ôi, cái mùi nhà thương!? Hắn ngồi bật dậy, đầu óc hãy còn váng vất cơn say, đưa cặp mắt lờ mờ nhìn quanh và thấy có mấy người đàn bà và trẻ nít đang bu lại trước một cái bàn dài. Sau bàn, lờ mờ hình bóng một cô y tá bận áo blouse trắng. Rõ ràng hắn đang nằm ở nhà thương! Hắn đang nằm trên một trong hai cái giường sắt của Phòng Cấp Cứu. Hai tháng trước, hắn đã đưa thằng bạn hắn bị té xe đến nằm ngay ở cái giường này.Chuyện gì đã xảy ra cho mình vậy chớ? Quái quỉ thật! Hắn mò hai chân xuống đất và tìm được đôi dép. “Chị ơi chị! Cái gương của tôi đâu?” “Gương gì của anh? Khéo hỏi chưa?” “Ủa? Vậy chớ gương tôi đâu?” hắn chỉ lờ mờ trông thấy khuôn mặt của cô y tá. “Ai biết? Hôm qua người ta chở anh đến có gương giếc gì đâu? Một anh xích lô thấy anh nằm xỉu bên lề đường nên thương tình chở anh đến đây đó. Thôi, về đi!” “Sao lại chở đến đây?” “Hỏi lạ! Bộ cái đầu rịt băng không thấy sao? Uống sỉn ở đâu về té lỗ đầu nằm xuôi xị trên đường luôn,” hình như cô ta không phải nói với hắn mà với mấy người đàn bà kia, “Mà gương gì của anh? Gương cận à?” “Vâng, cận,” hắn đưa tay lên đầu, và lúc ấy mới nhận ả trên trán mình có rịt một miếng bông băng lớn. Nhưng hắn không cảm thấy đau nhức gì. Có lẽ sơ sài thôi. Hắn xấu hổ lui ra sau và khi thấy mấy người đàn bà đang bu lại bên cô y tá, hắn lẳng lặng rút ra khỏi phòng cấp cứu. Không có gương, hăn đi như người trong mộng, với cơn say chếnh choáng, thẳng một lèo về  nhà.

Thằng em kế hắn trợn tròn xoe cặp mắt. “Chu cha! Đi đâu mà giờ mới về? Hôm qua chị Thùy Linh đến kiếm anh hai lần đó. Ủa? Sao băng bó ở trán vậy? Còn gương cận đâu?” “Ừ. Té…Mất gương rồi.” Hắn lủi ngay lên gác, nằm vật xuống giường, mở mắt thao láo nhìn lên mái nhà ngói đã sỉn đen và thở ra một tiếng dài thượt. Uống rượu rất khoái và uống rượu rất khó! Ôi dào! Chất xúc tác cảm hứng! Thôi, đành vậy! Phương Tiên ơi! Anh quên nghĩ rằng quán rượu nào thì cũng như quán rượu nào cả thôi. Dù sao, anh đã nhớ trọn đến Phương Tiên rồi đấy.

Phù Du Vĩnh Hiền

 

One thought on “CHẤT XÚC TÁC

  1. ”Chất xúc tác”nhẹ êm ru bà rù…Đưa vào cửa khẩu chạy tuốt trung khu…Nóng hừng hực trời và đất giao nhau…Tương tư cái nhớ bỗng dưng quên ráo!Quay cuồng thái dương bất chợt mờ ảo…Bao nhiêu hương thơm cầy nai ào ào..Tỏa khắp châu thân chui vào mạch máu…Tứ bề tràn ngập chất xúc tác Say..Bị thương lổ trán văng kính cận thi vị!”Chất xúc tác công dụng đa năng ấy!Trời ơi có biết đất hỡi có thấu…”Tương tư là cái làm sao?Muốn biết là thử rượu vào thấy phê………..!”

Comment

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s