có khi như chú mán chú mường
lạc rừng mê hoặc nhánh trầm hương
bứt sợi mây treo hai đầu vực
đồng bằng lắc lẻo mấy tà dương
nhớ phố muốn về chơi đôi bữa
bạn chừ xa lạ quá nên thôi
nhớ quán muốn tìm bàn ghế cũ
e bình rượu nọ đã bốc hơi
nằm nhấm nha từng chòm mây bạc
đói lòng thì hái trái qua truông
xác lá vàng rơi đau lưng ngựa
thôi đừng hí lộng nhớ yên cương
có khi hồn khô như gạch ngói
vốc hạt mưa thơm nẻo chim về
ngậm mảnh trăng non mà nhả hạt
mai mọc vào đây mấy châu thành
trương đình tuấn

Trăng non ngậm được mà nhả hạt…Sướng lên châu thành giấc mơ xưa…Dưới trăng nghe mát gạch ngói khô?Nghe trầm hương rừng lạc thanh tân…Nghe trong mạch máu men thấm dần…Hương vị mê hồn cõi thế nhân!Nghe mưa từng giọt rơi bỗng ấm Nghe đồng bằng -mường mán chợt gần…Có gì xa đâu lòng thương cảm?Ý nghĩ trôi vào nhớ tiếng chim…Tiếng hí lộng ngựa cương cài yên…Tiếng lá vàng rơi bay tìm gió…”Và nhớ đây rừng núi nguyên sơ Nhớ phố châu thành mắt buồn mơ….”
ThíchThích