bất kham ngựa bỗng hiền như lá cỏ
quay về gặm nhấm yên hoa
dòng lạ quá chảy ta hoài lạ quá
nỗi đường xa thấm mệt bụi tung hoành
ngó quanh mình khói vòng mộng mị
cuối đường bay xa sót tiếng ai cười
nhật nguyệt rụng sông trời chới với
trăm sớm mai vây khổn một chiều
bất kham anh bỗng hiền như luống đất
chờ tay em gieo hạt tạ ơn người
mắt đừng hái nghìn sao lấp lánh
mà cháy lòng rơm rạ khôn nguôi
ngó quanh mình vòng hoa mọc dại
anh hoang vu mà anh cũng bội phần
xanh rêu mốc hồi sinh cổ tháp
tự nồng nàn thắp lửa ngón chiêm nương
trương đình tuấn

Ngó lại quanh mình lửa thắp sáng…Tháp Cổ rong rêu bỗng dịu dàng Hoang dại cỏ hoa ánh hiền lành!Mắt nhìn rơm thôi nhìn Sao ngàn!?Để mộng thực khói thơm tỏa lan…Vào hồn say ngựa chứng bất kham…Chút nhu mì dừng bước tung hoành?”Lửa cháy đi ngó lại quanh mình…Hoang vu như ấm áp chút tình?”
ThíchThích