CƯỠI NGON SẤM (TT)

cuoingonsam
richardbotkin

John Ripley xuất hiện

Chừng nào Lữ đoàn 369 còn hành quân gần khu phi-quân-sự thì Pháo đội B của Tiểu đoàn 1 Pháo Binh luôn luôn có mặt tại A-2 để yểm trợ hỏa lực cho một trong ba Tiểu đoàn tác chiến TQLC hay bất cứ đơn vị bạn nào khác đang hành quân trong khu vực. Trong khi các đơn vị pháo binh đóng cố định tại những vị trí mà chính bọn pháo thủ Bắc Việt biết rõ và sắp sẵn tọa độ, thì các tiểu đoàn tác chiến thường được luân chuyển khắp Vùng I Chiến Thuật nhằm giữ cho các binh lính lúc nào cũng sung sức và cảnh giác.

Khi một tiểu đoàn TQLC đến đóng quân tại khu vực phía Bắc Đông Hà, họ thường gởi một hay cả hai cố vấn Hoa Kỳ đến vị trí tiền phương của George Philip và toán Hỏa Lực Hải Quân đang đóng cùng với pháo binh TQLC Việt Nam trong một khoảng thời gian nào đó.

Mặc dù binh đoàn TQLC Hoa Kỳ chưa hề gởi Đại úy John Ripley đi thực tập ngày nào tại một trường sinh ngữ chính thức nào trước khi gởi anh qua Việt Nam với tư cách cố vấn, nhưng điều đó không ngăn trở nhu cầu cần phải có những người như John Ripley. Anh đã đến Việt Nam gần hai tháng trước Đại úy George Philip và cũng đã trải qua quá trình làm thủ tục tương tự tại Sài Gòn trước khi quay trở lại địa hình quen thuộc tại Vùng I Chiến Thuật.

Lúc John Ripley được luân chuyển đến căn cứ Alpha 2 vào cuối tháng Chín năm 1971 cùng với tiểu đoàn TQLC mà anh trực thuộc, anh chỉ mới làm việc chung không lâu với người bạn mới đầy nhiệt tình là Thiếu tá Lê Bá Bình và tiểu đoàn Sói Biển với tư cách cố vấn cho họ. Hai tháng trước khi đến Tiểu đoàn 3, John đã làm việc, giống như trong bức thư anh gởi cho Moline và gia đình, như một “nhân viên lưu động,” đầu tiên là phụ tá cho cố vấn trưởng Lữ đoàn 258 và sau đó là cố vấn cho Tiểu đoàn 5 TQLC Việt Nam trong một thời gian ngắn.

Đến lúc Tiểu đoàn 3 và cố vấn John Ripley lần đầu tiên đến vùng căn cứ Alpha 2 tức Gio Linh thì họ đã trải qua khá nhiều trận đụng độ nặng rồi. Do đó đối với Đại úy Ripley đây cũng là một kinh nghiệm kỳ quái khi được ở một vài ngày cùng với anh bạn mới George Philip trong căn hầm quan sát mà không phải bắn nhau với kẻ thù đang lởn vởn cả đống ngay trước mặt trong khu phi-quân-sự. Nếu có quyền thì Đại úy Ripley đã gọi ngay tất cả B-52 có trong tay và san bằng cái khu vực nhung nhúc kẻ thù kia thành bình địa rồi. Còn cái lá cờ Bắc Việt to quá khổ đang phất phới ngày đêm bên kia sông Bến Hải cũng sẽ là mục tiêu đầu tiên của anh.

Nhưng anh không có cái quyền đó. Khi mọi chuyện không như ý mình thì, giống như anh bạn George Philip và bất kỳ người có đầu óc bình thường nào khác, John Ripley phải tự nhắc nhở là anh đang ở Việt Nam và mọi thứ đều điên khùng như vậy. Và tuy mọi chuyện còn vô lý đối với anh, nhưng ít nhất là John vẫn tiếp tục chịu đựng được sự tréo cẳng ngỗng của cuộc sống mà anh đang sống trong đó.

Đặc trưng của chinh chiến đối với bất cứ ai là có những thời gian ngắn hoạt động mãnh liệt xen lẫn với các thời kỳ kéo dài yên tĩnh một cách kỳ lạ, nhàm chán, và bất động để chờ đợi đợt gia tăng kế tiếp họ sẽ có cơ hội để chém giết hay bị giết. Cuộc sống tại Alpha 2 cũng không khác, ngoại trừ lúc nào cũng thấy kẻ thù đầy nhan nhản trước mắt.

Không ai nghĩ rằng đó là một điều kỳ lạ khi thấy hai vị sĩ quan thâm niên trong hầm trú ẩn, John Ripley và George Philip, những chiến binh tài giỏi, dày dạn kinh nghiệm và từng tốt nghiệp trình độ kỹ sư từ Học viện Hải quân Hoa Kỳ lại có thể bỏ ra phần lớn một buổi trưa vô sự để hoàn thành một bức tranh ghép hình. Tận dụng hết các kỹ năng học hỏi được từ các trường đào tạo có được do tiền thuế của dân đóng góp, họ đã thực hiện bức ghép hình với một mức độ chính xác có thể làm cho các vị thầy cũ phải tự hào vì họ.

Đời lính chiến có khả năng làm giảm thiểu đi các ham muốn và nhu cầu xuống thành những điều căn bản nhất. Nhu cầu an toàn về thể chất thì đã được bảo đảm bằng những hầm trú ẩn xây kiên cố rồi. Kẻ thù thì sợ bị trả đũa một cách nhanh chóng bởi pháo binh gần đó và hỏa lực chiến hạm ngoài khơi nếu manh nha tấn công họ. Do đó điều tiếp theo người lính mong được thỏa mãn là thực phẩm và nhu cầu về trí tuệ. Chuyện đàn bà thì tuyệt đối cấm đối với người lính TQLC Việt Nam cũng như lính Hoa Kỳ.

Thư từ và tin tức từ quê nhà là những điều tối quan trọng. Các lá thư luôn luôn được đọc đi đọc lại, rồi được cất kỹ để sau này lại đọc nữa. Các bưu kiện khi đến được Việt Nam thì chứa đầy các bánh kẹo đã cũ nhưng vẫn được chia sẻ rộng rãi và tiêu thụ một cách chóng vánh. Các thứ khác thì có tương ớt Tabasco, trái cây khô hay đóng hộp và bất cứ thứ gì khác có thể thêm vào khẩu phần hằng ngày để làm tăng hương vị lên. Báo chí từ nhà gửi sang dù có cũ đến đâu đều rất quý, cũng giống như các cuốn sách bìa mềm có thể được dành để đọc thật kỹ trong những giai đoạn dài vô sự giữa những khoảng khắc dữ dội của chiến sự.

Trong một bưu kiện mà anh mới nhận được, ngoài những thứ bắt buộc như thực phẩm và tin tức, cô bạn gái của George đã khôn khéo nhét vào đó một hộp ngàn mảnh trò chơi ghép hình của bản gốc con khỉ đột Kinh Kông. Nắp hộp cho thấy sản phẩm hoàn chỉnh là tấm áp phích năm 1933 có lẽ đã từng được gắn đầy trong các hành lang và bảng quảng cáo của các rạp hát với hình con khỉ đột khổng lồ hung dữ nhưng đầy tình cảm đang ngây ngất ôm trong lòng bàn tay lông lá của mình cô đào Fay Wray dễ thương và ẻo lả.

Cũng tương tự như các kỹ sư, họ khởi đầu bằng các góc cạnh và những mảnh thẳng ngoài bìa trước tiên. Sau đó họ tìm những mảnh có mầu sắc khớp nhau và các hoa văn, rồi thực hiện dần từ ngoài vào trong. Các TQLC Hoa Kỳ và Việt Nam chung quanh chẳng ai màng đến họ vì ai cũng đang bận bịu với công việc thường lệ. Thực tế thì bức tranh ghép hình được hoàn thành trong nhiều giờ đồng hồ, có những lúc tập trung nỗ lực hết mức nhưng cũng có lúc phải ra ngoài vì công việc. Nhưng rồi nó cũng xong. Có ai đó chụp một tấm hình hai ông Đại úy và kiệt tác của họ. Hai người bạn đứng ngắm trong chốc lát cái sản phẩm hoàn chỉnh của mình và một vài người đi ngang qua cũng ghé mắt nhìn vào. Tuy nhiên vấn đề đã trở thành một chuyện khác.

Sự thật thì cũng chẳng có gì đặc biệt về bức hình con Kinh Kông hay có biến cố nào xảy ra trong lúc hai người đang ghép từng mảnh hình vào với nhau khả dĩ có thể làm cái ngày đó trở thành duy nhất trong đời họ. Cái điều làm cho câu chuyện trở thành độc nhất vô nhị là sau đó, mỗi lần hai viên cố vấn gặp lại nhau, bất kỳ định mệnh đưa họ đến Alpha 2, hay Đông Hà, hay Sài Gòn, cả hai chiến binh đều chào nhau theo cái phong cách riêng của họ.

“Kinh Kông vẫn sống mãi!!!” là cái bắt tay bí mật của cái hội kín chỉ có hai người là Ripley và Philip. Nếu cả hai sống sót qua nổi cuộc chiến thì đó sẽ là cái điều mà họ sẽ gắng giải thích lại cho con cháu nghe. Người ngoại cuộc ít ai hiểu được ý nghĩa nhưng những ai đã trải qua những thời gian khó khăn đều thông cảm được cái ngôn ngữ đặc biệt giữa các chiến binh với nhau

Screen Shot 2015-06-03 at 9.18.31 AM

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s