“Thương mà biết nói sao cho hết?
Lậy Chúa! Cho con giữ được Nàng!”.
Tôi nghĩ tôi người luôn có Đạo…
nên đang ngước mặt nói cùng Trăng!
Em là Trăng đó, Trăng Mồng Tám,
mai mốt Mồng Mười, mai mốt Rằm.
Trăng khuyết, trăng đầy, em chỉ một:
Em Là Thương Mến mãi ngàn năm!
Em ơi tôi nói như tôi khấn,
em, Chúa Trời, em cũng Quận Nương!
Chữ Quận tự dưng nhìn ngộ ngộ, n
hắm nghiền mắt lại thấy Quê Hương!
Em kia, bờ sông, em kia, đầu non,
đêm nay trăng khuyết, mai trăng tròn,
hai chữ Sơn Hà thay chiếu trải,
bạc đầu tôi chỉ…tại trời sương!
Em nghe ngựa hí bên sông Dịch?
Em nghe quốc kêu trong rừng không?
Đừng nhé đa đa đôi cánh mở
che mờ mà mất biệt phương Đông!
Ôi tôi yêu nàng tôi yêu nàng,
đêm nay trăng xanh mai trăng vàng,
em là duy nhất, em là Nguyệt,
nghìn đóa bình minh một nhớ thương!
Người ta còn nói: Trăng Ngà Ngọc
– em trọn đời tôi – Một Bóng Trăng!
Em trọn đời tôi là đại hải,
là con thuyền đưa tôi vào mênh mông!
Em ơi đêm nay đêm tuyệt vời,
đêm nào thì cũng thế mà thôi…
Mới hay sông chảy ra ngoài biển,
tôi có em, sông ngược lại đời!
Tôi có em nên tôi được nói:
“Tôi yêu nàng, yêu lắm Nước Non!
Một mai ngựa xé khu rừng cũ,
tôi hứng em về một nụ hôn!”
Trần Vấn Lệ

”Một mai ngựa xé khu rừng cũ Tôi hứng em về một nụ hôn!”Ngựa đã loanh quanh vó chân chồn! Sương mù tan dần phơi khoãng trống Đường mòn đất đỏ vẫn mãi còn…Vó ngực lục lạc say tận cùng Ngóc ngách chằng chịt dấn đường trong…Kỵ sĩ trên lưng đầy loang bóng Dường như bờm ngựa cảm nụ hôn!Vòng tay siết chặt mùi ấm ồng Khuyết tròn trăng xoay chuyền vầng thương Mù sương dày đặc thấm đẫm hương Hương đời ngất ngây từng tiếng vọng…Mặt đất thinh không quyện hòa trong…Trăng vẫn ngàn năm trăng bất động! Mây gió bay bay tưởng phiêu bồng…Trăng du nguyệt lạc trăng tình vọng…Say ánh vàng mơ phút trăng trong Trăng lạnh bỗng dưng trào sức sống Dường trăng chuyển động ánh trăng rằm Gốc cội đa buồn cuội nằm lăn…Tình yêu mênh mang cõi thiên đàng…Trần thế xiêm y phong kín rừng Bóng người vó ngựa mãi lang thang…”Nụ hôn ướt mưa tình thấm đẫm…Bàng hoàng ngã ngựa mắt lạc thần!Nắng nóng gây gây mưa trầm ngâm…Ngơ ngẩn trăng thanh lặng lẽ thầm…”
ThíchThích